Trùng Sinh Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Trở Về Cùng Siêu Thị Không Gian. - Chương 329
Cập nhật lúc: 25/04/2026 19:13
“Có điều cũng chỉ mấy lần đó thôi, vì Tri Hạ không đưa cho cô ấy nữa.
Văn Thanh thỉnh thoảng sang nhà cô ấy ở chơi sẽ kể cô út làm món gì ngon cho nó ăn, chính là không cho nó mang về nữa, cô ấy còn luôn cảm thấy Tri Hạ chính là hào phóng ngoài mặt.”
“Nếu con thật sự cảm thấy thân thiết với họ, muốn tặng họ chút đồ thì bỏ ra mấy đồng bạc, thậm chí mấy chục đồng, ra trung tâm thương mại chọn hai món là được rồi.
Thay đổi góc độ mà nghĩ xem, đồ đạc nhà người ta năm đó dùng mạng sống để giữ lại, liền bị con tùy ý đem tặng người ta như vậy, đổi lại là mẹ mẹ cũng không yên tâm giao đồ cho con quản, tránh cho sau lưng còn sợ con trợ cấp cho nhà ngoại nữa."
Bà Liễu trước đây thật sự chưa từng nói với cô ấy những lời như vậy, cũng là vì không biết thái độ của nhà họ An đối với chuyện này, cứ ngỡ đó chẳng qua là mấy thứ đồ chơi nhỏ người ta tùy tay vứt cho thôi.
Nhưng bây giờ rất rõ ràng, người ta chỉ là ngoài miệng không nói, nhưng trong lòng đều nắm rõ cả.
“Còn hai gian cửa hàng chị dâu hai con dùng nữa, lúc đầu đưa tiền thuê nhà con nhất quyết không lấy, bây giờ hay rồi, đột ngột mở miệng đòi tiền thuê nhà, làm sao mà mở cái miệng này ra được?
Không dưng cho người ta dùng không hai năm, giờ vừa mở miệng lại còn đắc tội người ta nữa."
Nếu không phải là con mình đẻ ra, bà đều phải chê bai.
Làm việc kiểu gì mà không có đầu óc thế không biết, tự rước rắc rối vào thân.
“Mẹ, con cũng không nghĩ đến việc hỏi chị dâu hai chuyện tiền thuê nhà đâu, chuyện này mẹ vạn nhất đừng có nhắc tới.
Đó là chị dâu hai ruột của con, nhà để không cũng là để không, cho chị ấy dùng cũng không tốn kém gì."
Lúc đầu thu tiền thuê nhà còn thấy ngại, bây giờ tự mình mở miệng đòi tiền, Liễu Linh quả thật không mở nổi cái miệng này.
Bà Liễu thở dài một tiếng:
“Cho nên mẹ mới nói con, sao mẹ lại đẻ ra đứa con gái ngốc như con hả!
Hai gian cửa hàng đó của con bây giờ xung quanh đã náo nhiệt lên rồi, không giống như mấy năm trước không ai đoái hoài đâu, thuê một tháng cũng phải một hai trăm tệ đấy.
Bây giờ lương một tháng của con cũng chỉ khoảng trăm đồng thôi phải không?
Chị dâu hai con làm quần áo rồi kiêm luôn bán quần áo chiếm hết cả hai gian cửa hàng rồi, hai năm nay cũng kiếm được chút tiền, mắt thấy ngày tháng sống còn tốt hơn cả nhà anh cả con nữa.
Con không ở nhà nên không biết đâu, chị dâu cả con cả ngày nói lời mát mẻ, chẳng phải là trong lòng không thăng bằng sao?"
Mỗi nhà đều có nỗi khổ riêng, chính vì gia đình mình cũng đang ở trong tình trạng như vậy, nên bà mới cực kỳ thấu hiểu tình cảnh của nhà họ An.
Không sợ ít mà sợ không đều, cùng là con người cả, dùng lên đầu ai thì cũng là cái đạo lý đó.
Cho nên mới nói cô ấy ngốc, thà rằng lúc đầu cứ thu tiền thuê nhà đó đi, ngày tháng của ai sống tốt hay không tốt đều dựa vào bản thân mình.
Chứ không phải như bây giờ, người không kiếm được tiền còn đem trách nhiệm đổ lên đầu người bên cạnh.
Đứng ở góc độ của chị dâu cả nhà họ Liễu cũng là như vậy, cùng là con dâu và chị dâu trong nhà, cô em chồng tương đương với mỗi tháng cho không phòng nhì hơn một trăm tệ, trong lòng cô ấy làm sao có thể thăng bằng cho được?
Hai mẹ con trò chuyện mãi cho đến sáng, Liễu Linh cũng mới biết được hóa ra trong nhà cũng nhiều chuyện như vậy, còn vì hai gian cửa hàng đó mà gây ra bao nhiêu mâu thuẫn giữa chị dâu cả và chị dâu hai.
Bình thường chưa từng nghe qua, cứ ngỡ trong nhà hòa thuận lắm.
Chẳng biết con gà trống nhà ai cất tiếng gáy, chỉ gáy vài tiếng rồi dừng lại, giống như bị nghẹn cổ họng vậy.
Bà Liễu lúc này mới ngáp một cái đứng dậy, nói:
“Mẹ đi làm cơm, ăn cơm xong con về nhà đi.
Nhớ lấy một câu, sống tốt ngày tháng của mình, có câu nói là cứu ngặt không cứu nghèo, nhà ngoại vẫn chưa đến mức không có cơm ăn, không cần con phải giúp đỡ cũng sống qua được."
Nếu là trước đây, Liễu Linh chắc sẽ dậy sang giúp một tay.
Nhưng bây giờ, đầu óc cô ấy thật sự quá loạn rồi, cũng không còn tâm trí đâu mà để ý đến chuyện khác, một mình nằm đó bắt đầu lặp đi lặp lại suy nghĩ, có về cuộc sống của chính mình, cũng có về mớ mâu thuẫn ở nhà họ Liễu mà cô ấy vừa biết được từ miệng mẹ mình.
Cô ấy dường như thật sự đã làm sai rồi.
Nhưng mà, rõ ràng cô ấy cũng là có ý tốt mà.
Suy nghĩ của cô ấy rất đơn giản, cô ấy và Tô Dĩnh thua nhau ở chỗ nhà ngoại cô ấy không giàu.
Bất kể là anh cả hay anh hai, nếu có năng lực kiếm tiền, cô ấy cũng sẽ không bị Tô Dĩnh chèn ép khắp nơi nữa rồi.
Chỉ là lúc đó, chị dâu hai có ý định mở tiệm may, cô ấy vừa vặn nhớ ra nhà mình còn được chia hai gian cửa hàng, liền thuận miệng nói cho chị ấy dùng, mà chị dâu cả lúc đó không có ý định mở tiệm.
Một đêm không ngủ, đầu óc vẫn còn hơi mơ hồ.
Bà Liễu gọi cô ấy dậy ăn cơm, gia đình anh cả và anh hai cũng đều đã dậy cả rồi.
Nghe xong những lời của bà Liễu tối qua Liễu Linh mới nhận ra, hóa ra cảm giác của cô ấy rằng chị dâu cả dạo gần đây luôn có chút lạnh nhạt với cô ấy, không phải là ảo giác của cô ấy.
Uổng công cô ấy còn phàn nàn với chị dâu hai rằng chị dâu cả đột nhiên không thích nói chuyện nữa, chị dâu hai còn nói chắc chị ấy công việc không thuận lợi gì đó.
Chưa đợi Liễu Linh quay về, An Tri Khánh đã mang theo đồ đạc sang đây rồi.
Người nhà họ Liễu ai đi làm thì đi làm, ai đi học thì đi học, bà Liễu không có công việc, ông Liễu vì muốn giải quyết vấn đề gia đình của con gái nên bảo con trai xin nghỉ giúp ông.
Liễu Linh và mẹ ở ngoài sân, ông Liễu gọi An Tri Khánh vào nhà nói chuyện, hỏi han toàn là về tình hình gần đây của anh, còn trách anh không dẫn hai đứa nhỏ sang, chính là không nhắc đến chuyện hai vợ chồng cãi nhau.
An Tri Khánh cũng không nhắc.
Ngồi với ông Liễu một lát, anh ra sân tìm Liễu Linh, bà Liễu đưa cho Liễu Linh một ánh mắt, liền vội vàng tránh đi nhường chỗ cho họ.
“Về nhà thôi, nhà mẹ ở đây cũng không lớn, em lại không có chỗ ở, hơn nữa anh cũng chỉ về có mấy ngày này thôi, sắp tới lại phải đi, hai đứa mình một năm cũng chỉ tụ họp có bấy nhiêu lần, em cũng không muốn lãng phí thời gian vào việc cãi nhau chứ?"
An Tri Khánh cố gắng hạ giọng thật nhẹ nhàng, mặc dù anh không cho rằng mình có lỗi.
Thậm chí anh còn không hiểu nổi cô ấy rốt cuộc có gì đáng để tức giận nữa.
Làm đến mức bây giờ cả nhà đều hận không thể tránh xa cô ấy rồi, cũng không ai nói cô ấy lấy một câu không phải, còn có gì không hài lòng nữa chứ?
Liễu Linh biết tính khí của anh, cũng không dám vào lúc này mà bướng bỉnh với anh, liền gật gật đầu.
Bà Liễu trốn ở một bên, hài lòng thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới dám đi ra:
“Tri Khánh à, buổi trưa đừng đi nhé, ở lại đây ăn cơm trưa, gọi cả bọn Văn Thanh sang đây nữa."
An Tri Khánh vốn định từ chối, lại nghe ông Liễu nói:
“Phải đấy, ở lại ăn cơm đi, con xem con kìa, sang một chuyến còn mang theo bao nhiêu đồ thế này, buổi trưa vừa vặn g-iết con gà đó, hai cha con mình làm hai ly."
Anh mà từ chối nữa thì hơi không phải phép, chỉ đành nói:
“Lúc con đi Văn Thanh dẫn em gái sang nhà cô út nó rồi, hai đứa nó đang tương tư món heo sữa quay chưa ăn hết tối qua kìa, chúng ta buổi trưa không gọi tụi nó nữa, hôm khác con lại bảo tụi nó sang thăm hai bác."
“Thế cũng được, chúng ta ăn của chúng ta, tụi nó cũng đều lớn cả rồi, lúc nào muốn tới thì tự tới thôi."
Bà Liễu không khỏi thầm oán trách đứa con gái nhà mình, không hiểu rốt cuộc có gì mà phải tức giận.
Nhìn cái cuộc sống sung túc này xem, bà sống nửa đời người rồi còn chưa thấy heo sữa quay nó ra làm sao nữa kìa!
Điều kiện trong nhà không tính là kém, ông lão và con trai con dâu đều có thu nhập, mười bữa nửa tháng cũng được nếm mùi thịt, nhưng cả một đại gia đình mỗi người cũng không chia được mấy miếng, vậy mà cũng tính là gia đình khá giả hàng đầu rồi.
Kém hơn nữa, còn có người cơm ăn không đủ no nữa kìa.
Buổi chiều quay về nhà, An Tri Khánh liền bận rộn dọn dẹp nhà cửa.
Các bậc tiền bối trong nhà đều đã dọn đi rồi, căn nhà bỗng chốc trống ra mấy gian, đều phải dọn dẹp cho hẳn hoi một phen.
Liễu Linh do dự mãi, hỏi anh:
“Tối qua em sang chỗ mẹ, bị mẹ mắng cho một trận tơi bời, anh... có phải cũng cảm thấy em khá là ngang ngược vô lý không?"
“Con người ta ai cũng có chút tính khí, luôn có lúc sẽ không nghĩ thông suốt, em có thể thỉnh thoảng nổi cáu với anh, nhưng sống với nhau không thể ngày nào cũng ồn ào được..."
An Tri Khánh khựng lại một chút, thở dài nói:
“Quan trọng nhất là, em không nên gây gổ với bố mẹ và cô út.
Chúng ta đều là người lớn cả rồi, mỗi người đều có cuộc sống riêng, lòng người đều là thịt cả, em cả ngày trưng ra cái bộ mặt lạnh lùng đó, ai nhìn mà thấy thoải mái cho được, họ cũng đâu có nợ nần gì chúng ta."
Ồn ào quá nhiều chính là làm mình làm mẩy, nhưng khó khăn lắm cô ấy mới biết phản tỉnh lại bản thân, An Tri Khánh cũng không muốn nói những lời như vậy để kích động cô ấy.
“Em biết rồi, sau này em sẽ sửa, anh cũng đừng giận em nữa."
Liễu Linh cũng chỉ là làm mình làm mẩy một chút thôi, nếu thật sự nghiêm túc lại cô ấy cũng không dám làm gì, thậm chí ngay cả cãi vã cũng không có tự tin.
Bản thân cô ấy hiểu rõ, ở cái tuổi này của họ nếu thật sự không sống nổi với nhau nữa, cô ấy cả đời này sẽ không bao giờ có thể tốt hơn hiện tại, mà điều kiện của An Tri Khánh, nói không chừng quay đầu là có thể cưới được một cô gái trẻ về ngay.
An Tri Nhân chẳng phải là ví dụ điển hình sao, Trịnh Tố Xuân nhỏ hơn chú ấy gần mười tuổi, ngày nào cũng dính như cao dán ch.ó vậy, dỗ dành chú ấy, không dám lơ là chút nào, chẳng phải là sợ chú hai không cần mình nữa sao.
Có điều cô ấy cũng không thể không khâm phục điểm này, người ta chính là có thể hạ cái mặt xuống để dỗ dành đàn ông, cô ấy thì không làm được.
“Em biết rồi là được, anh cũng không phải trách em, chúng ta chuyện nào ra chuyện đó, chúng ta sống ngày tháng của mình, cũng không cần thiết cứ phải đi so sánh với ai cả.
Trên đời này người có hàng ngàn hàng vạn, núi này cao còn có núi khác cao hơn, cho dù so sánh thắng được trong nhà cũng không so sánh thắng được bên ngoài, hoàn toàn là chuyện không cần thiết."
“Em còn chưa nói anh đâu, nửa đêm nửa hôm liền một mình bỏ đi, bỏ mặc một người phụ nữ như em ở giữa đường, anh cũng thật nhẫn tâm."
“Em cũng biết nửa đêm nửa hôm là không an toàn à, để xem lần sau còn dám giở quẻ với anh nữa không."
An Tri Khánh chính là không nói cho cô ấy biết mình đã đi theo cô ấy suốt quãng đường tiễn cô ấy đến nhà họ Liễu, tránh cho lần sau cô ấy còn không nhớ đời.
Từ ngày đó trở đi, mặc dù ai cũng không nói gì thêm, nhưng Tri Hạ và Tô Dĩnh đều nhận thấy rõ ràng rằng Liễu Linh đã thay đổi.
Tất nhiên, sự thay đổi này là theo hướng tốt lên.
Chuyện trước đây không truy cứu nữa, cô ấy sẵn sàng hòa giải thì Tri Hạ tự nhiên sẽ không nắm c.h.ặ.t không buông.
Thần Diệp trong thời gian đó có về một chuyến, mười sáu tuổi cậu bé đã bắt đầu làm việc rồi, là nghiên cứu sinh nhỏ tuổi nhất của viện khoa học công nghệ, hơn nữa còn là kỹ sư phần mềm nghiên cứu thiết kế máy móc.
Tri Hạ không hiểu lắm về nghề nghiệp này, hơn nữa còn có tính chất bảo mật nhất định, là không được nói ra bên ngoài.
Vì thời gian khá eo hẹp nên cậu bé về ở được hai ngày liền đi ngay.
Sau khi khai giảng, Uyển Tình cũng một lần nữa lên đường ra nước ngoài.
Nhà ở Hồ Lam Nhã Uyển tiêu thụ cực kỳ chạy hàng, vừa mới mở bán chưa đầy một tiếng đồng hồ, mười mấy căn nhà còn lại đều bị tranh mua sạch sẽ, hơn nữa giá bán đều ở mức trên 70 vạn.
Vốn dĩ mức định giá này của cô vẫn còn không gian để chiết khấu, chỉ là không ngờ quá chạy hàng, dẫn đến việc không có ai mặc cả.
Cũng đủ để chứng minh rằng, Cẩm Thành hiện nay không thiếu người giàu.
Một kỳ nhà thương phẩm khác cũng mở bán sau đó nửa tháng, tốc độ thu hồi vốn cực kỳ rõ rệt.
Liễu Linh vừa mới từ miệng đồng nghiệp biết được giá bán nhà ở Hồ Lam Nhã Uyển cũng như mức độ chạy hàng của nó, vì lớp cô ấy chủ nhiệm có một học sinh gia cảnh rất khá giả, cậu của đứa trẻ đó đã mua nhà ở Hồ Lam Nhã Uyển, lúc nó khoe khoang với bạn học bị nghe thấy, liền kể cho cô ấy nghe theo kiểu kể chuyện phiếm.
