Trùng Sinh Trong Biển Lửa Trường Lạc - 6

Cập nhật lúc: 04/09/2026 04:04

Hai bên chạm trán tại căn nhà hoang ngoài thành, Mục Yến tưởng là Phế Thái t.ử ngầm bảo vệ Lục Như, nên đã g.i.ế.c sạch người do Thái t.ử sai đến.

Lục Như cũng c.h.ế.t dưới lưỡi kiếm của Mục Yến, t.h.i t.h.ể biến mất trong cuộc hỗn chiến.

Tin tức truyền về Đông cung, Thái t.ử vốn dĩ vì "Ngọc Lộ Tán" mà tính khí thất thường bỗng nhiên nổi trận lôi đình.

Hắn ngầm sai người điều tra chuyện này, cuối cùng chĩa mũi nhọn về phía Mục Yến.

Nhưng Mục Yến là con trai tướng quân, lại có công đ.á.n.h trận trên người, chỉ dựa vào việc g.i.ế.c vài người ở ngoại thành thì chẳng làm lay chuyển hắn được mảy may.

Thái t.ử một lòng chỉ muốn trả thù cho người yêu, lập tức lệnh cho thân tín giả mạo một bức mật thư tay, trong thư chứng cứ rõ ràng, tố cáo Mục Yến ngầm thông đồng với gián điệp địch quốc, có ý đồ bán nước.

Bằng chứng như núi, triều đình chấn động.

Chưa đợi Hoàng đế tự mình xử lý, Thái t.ử đã dùng sức mạnh bắt Mục Yến tống vào nhà lao.

Hoàng hậu hừng hực khí thế xông vào Đông cung hưng sư vấn tội, lúc đó Thái t.ử đang cùng ta bàn bạc xem làm sao tìm thấy t.h.i t.h.ể của Lục Như cô nương đáng thương vô tội để làm lễ cầu siêu cho vong hồn.

"Bốp!"

Một cú tát cực kỳ nảy lửa giáng thẳng vào mặt Thái t.ử, đ.á.n.h cho đầu hắn ngoẹo sang một bên.

"Đồ ngu! Mục Yến đó là người ngươi có thể đụng vào sao!"

Hoàng hậu tức đến run người, chỉ vào ch.óp mũi hắn mà c.h.ử.i.

Mục Yến đã sớm ngầm quy phục bà ta, tống Mục Yến vào nhà lao chẳng khác nào tự c.h.ặ.t đi cánh tay trái quyền lực của bà ta.

"Hắn g.i.ế.c Lục Như! Hắn đáng c.h.ế.t! Hắn vạn lần c.h.ế.t cũng không đền hết tội!"

"Bốp——"

Hoàng hậu vung tay lại là một tát nữa, Thái t.ử bị đ.á.n.h đứng không vững, ngã gục xuống bên cạnh, đập tan tành chén trà trên bàn.

"Nếu ngươi còn dám nhắc đến con tiện nhân đó một câu nữa, bản cung sẽ cho người diệt sạch cả họ nhà ả!"

"Bà dám!"

Thái t.ử bò dậy từ đống đổ nát, mắt đỏ ngầu, tức giận trừng mắt nhìn Hoàng hậu.

Hoàng hậu tức đến mức gân xanh trên thái dương giật liên hồi: "Ngươi nhìn ngươi xem! Còn ra thể thống gì của một Trữ quân nữa!"

"Nhi thần đã sớm không muốn làm cái chức Thái t.ử thối nát này rồi!"

Thái t.ử nói xong, điên cuồng giật phắt chiếc vương miện ngọc trên đầu xuống, ném mạnh xuống đất.

"Cái Đông cung này đối với nhi thần mà nói, chính là một cái l.ồ.ng sắt u uất!"

Hoàng hậu nhìn mảnh ngọc vỡ tan lăn lóc trên đất, tức đến mức nói không thành câu: "Ngươi... Ngươi cái đồ nghịch t.ử này! Rõ ràng là điên rồi!"

Thái t.ử ngửa đầu cười lớn, tiếng cười thê lương như ma quỷ.

"Nhi thần dù có điên, cũng là bị Mẫu hậu bà ép điên!"

Nhưng cho dù Thái t.ử có bất tài đến đâu, đó cũng là chỗ dựa duy nhất nửa đời sau của Hoàng hậu.

Tội danh thông đồng với địch mà Thái t.ử thêu dệt cho Mục Yến vốn đã đầy sơ hở, nay lại có Hứa Mộ Đường ngầm châm dầu vào lửa, Đại lý tự làm rõ sự thật chỉ là chuyện sớm muộn.

Gươm treo trên bàn ngự, Đông cung nguy ngập trong gang tấc.

Để giữ vững ngôi vị Trữ quân của Thái t.ử, Hoàng hậu quyết định hy sinh xe giữ tướng.

Bà ta muốn trừ khử Mục Yến, rồi giả mạo hiện trường sợ tội tự sát, quy tội phản quốc cho hắn.

Ta mắt đẫm lệ, quỳ gục dưới chân Hoàng hậu khóc lóc: "Con và Mục Yến tình sâu nghĩa nặng nhiều năm, xin Mẫu hậu tác thành, cho con đi tiễn hắn đoạn đường cuối cùng."

Hoàng hậu đương nhiên đồng ý, cho dù chuyện này sau này có bại lộ thì cũng có thể đổ hết lên đầu ta, chỉ cần bảo là do ta hận c.h.ế.t Mục Yến bội tín bội nghĩa.

Hoàng hậu cho ta một chén rượu độc.

Nhưng chén ta bưng cho Mục Yến lại có hai chén.

Trong địa lao u uất ẩm ướt, Mục Yến bị khóa c.h.ặ.t bằng gông sắt trong góc, quần áo tơi tả, tóc tai rối bời.

Thấy ta đi tới, đôi môi khô nẻ của hắn khẽ động, trong mắt bùng lên một tia hy vọng.

Ta đặt khay xuống bàn đá, lạnh lùng nói:

"Mục tướng quân giờ đây đối với Mẫu hậu mà nói, đã không còn nửa điểm giá trị sử dụng, Mẫu hậu ban cho ngươi hai chén rượu, một chén là rượu độc, một chén là rượu ngon."

"Sống hay c.h.ế.t, tùy tướng quân lựa chọn."

"Oản Oản..."

Tia hy vọng trong mắt Mục Yến biến thành sự sững sờ, hắn khẽ gọi tên Công chúa, mong tìm kiếm sự thương hại của nàng.

Ta tháo nón che mặt, vén khăn che ra, để lộ khuôn mặt bị lửa thiêu hoại nham nhở như quỷ dữ.

Ta đôi mắt đong đầy tình cảm nhìn hắn.

"Phu quân, thiếp là Quỳnh Hoa đây."

Ta giơ tay vuốt ve mặt hắn, dùng giọng nói thô ráp xé rách dán sát bên tai hắn thì thầm khẽ khàng:

"Chàng quên thiếp rồi sao?"

Trong mắt Mục Yến ánh lên vẻ nghi hoặc, sau đó hiện ra một tia sợ hãi, nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh.

"Quỳnh Hoa... Nàng là Quỳnh Hoa? Nàng chưa c.h.ế.t?"

Hắn cố nặn ra một nụ cười, trong mắt lại rớt xuống giọt lệ.

"Tốt quá rồi, nàng còn sống."

"Phải rồi, thiếp còn sống, nhưng chàng thì sắp c.h.ế.t rồi."

"Đã phu quân không chọn, vậy Quỳnh Hoa chọn giúp chàng nhé."

Ta tiện tay cầm lấy một chén rượu, bóp cằm hắn rồi đổ xuống.

Sau đó nhìn hắn gục xuống đất, vật lộn đau đớn giống như ta ở kiếp trước.

……

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trùng Sinh Trong Biển Lửa Trường Lạc - Chương 6: 6 | MonkeyD