Trùng Sinh Trong Biển Lửa Trường Lạc - 7

Cập nhật lúc: 04/09/2026 04:04

"Tội thần Mục Yến đả thương Công chúa, vượt ngục trốn thoát, tội không thể tha!"

Ta chầm chậm mở mắt, qua lớp mành chướng chập trùng mờ ảo, nghe thấy ngoài trướng truyền vào giọng nói uy nghiêm của Hoàng đế.

"Truyền lệnh của trẫm, cáo thị thiên hạ, toàn quốc truy nã kẻ phản nước Mục Yến!"

Giọng Ngài vừa dứt, Hoàng hậu cất lời: "Oản Oản chịu không ít hoảng sợ, các ngươi hầu hạ cho tốt."

Sau đó hai người rời khỏi điện nghỉ ngơi của ta.

Thực ra Mục Yến chưa c.h.ế.t, càng không vượt ngục.

Hai chén rượu ta cho hắn đều không phải rượu độc.

Hứa Mộ Đường đã giúp ta, âm thầm vận chuyển Mục Yến đang mê man ra khỏi nhà lao.

Hắn hiện giờ bị ta giam giữ như một con ch.ó trong mật thất dưới lòng đất ở chùa Hộ Quốc.

Nơi đó từng dùng để giam giữ trừng phạt những tăng nhân vi phạm quy tự lễ pháp, về sau ngày càng hoang phế, không ai lui tới.

Kiếp trước, khi hắn đi theo Công chúa đến chùa lễ Phật, thường cùng Công chúa lén lút hẹn hò ở đây.

Ta dội một bát nước làm hắn tỉnh lại.

Mục Yến vùng vẫy mở mắt, phát hiện mình chưa c.h.ế.t, trên mặt tràn ngập niềm vui sướng sau khi thoát nạn.

Đợi khi hắn nhìn rõ ta dưới ánh đèn mờ u ám, liền bò bằng cả tay lẫn chân đến dưới chân ta.

"Quỳnh Hoa..."

Ta rủ mắt nhìn hắn, cất tiếng hỏi: "Mục Thiếu tướng quân còn nhớ nơi này không?"

Mục Yến ngẩng đầu nhìn quanh bốn phía, đáy mắt cuộn trào muôn vàn cảm xúc, hắn chợt bừng tỉnh, nước mắt nước mũi giàn giụa nói:

"Là Công chúa! Đều do nàng ta dụ dỗ ta, là nàng ta ép ta mà, Quỳnh Hoa!"

"Trong lòng ta từ đầu chí cuối chỉ có một mình nàng..."

Hắn hoảng loạn giơ tay, muốn chộp lấy gấu váy ta.

Ta lùi lại một bước.

Ta quay người cầm lấy ngọn đuốc bên cạnh, bảo hắn: "Nay Thiếu tướng quân đã trở thành trọng phạm của triều đình, mang cái mặt này sợ là không bước nổi ra khỏi Kinh thành đâu."

Ta ngồi xổm xuống, đặt ngọn đuốc ngay trước mắt hắn trong tầm tay, để hắn cảm nhận độ nóng rát đó.

"Với tư cách là vị hôn thê của chàng, thiếp giúp chàng một tay, có được không?"

Mục Yến nhìn đốm lửa rực cháy đó, liều mạng lùi về phía sau, xích sắt kéo lê kêu lách cách.

"Quỳnh Hoa... Nàng muốn làm gì?!"

Ta không trả lời hắn, chỉ cầm ngọn đuốc từng bước tiến lại gần hắn.

Lưỡi lửa l.i.ế.m lên gò má hắn, biến hắn thành cái dạng nửa người nửa ngợm giống như ta.

……

Từ chùa Hộ Quốc đi ra, Hứa Mộ Đường nói với ta nạn lũ Giang Nam đã được khống chế, Phế Thái t.ử cùng cha và ca ca ta đang điều tra vụ án tham ô, tin rằng nhanh ch.óng sẽ có kết quả.

Những chuyện bất bình ở kiếp trước, từng việc từng việc một, đều sắp sửa êm đẹp.

Trong mắt ta rơi xuống giọt lệ.

May mà có nón che mặt ngăn lại, không ai nhìn thấy.

Hứa Mộ Đường hỏi ta muốn xử lý Mục Yến thế nào.

Ta suy nghĩ một chút rồi nói: "Hắn giờ đây hận ta đến tận xương tủy, chi bằng cho hắn một cơ hội, để hắn g.i.ế.c ta đi."

Tin tức nạn lũ Giang Nam dẹp xong có lẽ đã truyền đến tai Hoàng hậu, bước tiếp theo bà ta sẽ dùng tội tham ô hãm hại Lý Trường Úc.

Bà ta không rảnh tay, đã Mục Yến và Lục Như đều c.h.ế.t, bà ta cũng chẳng còn tâm trí đâu mà quản Thái t.ử nữa, coi hắn như một kẻ bỏ đi.

Từ sau lần đập tan vương miện ngọc, mẹ con trở mặt, Thái t.ử liền tự nhốt mình trong Đông cung, đóng cửa không tiếp khách.

Ta cầm vài viên "Ngọc Lộ Tán" cuối cùng, đẩy cửa Đông cung ra.

Trong điện tối om không chút ánh sáng, bừa bộn khắp nơi, không khí phảng phất mùi rượu nồng nặc đến xộc mũi.

Lý Trường Tuấn quần áo xộc xệch ngồi bệt dưới đất, ánh mắt trống rỗng như một cái xác sống.

Nghe thấy tiếng bước chân, hắn thậm chí lười biếng chẳng buồn ngẩng đầu lên.

Ta đi đến trước mặt hắn, đặt mấy viên "Ngọc Lộ Tán" dính vết m.á.u lên bàn.

"Hoàng huynh." Ta hạ thấp giọng, giọng điệu mang theo vẻ xót xa, "Đây là thứ ta tìm thấy trong di vật của Lục Như cô nương."

Hai chữ "Lục Như" vừa thốt ra, Lý Trường Tuấn vốn như hồ nước c.h.ế.t bỗng nhiên giật mình một cái, đồng t.ử co rút lại.

Hắn vơ gộp mấy viên "Ngọc Lộ Tán" vào tay, giọng khàn khàn hỏi ta: "Lục Như? Ngươi tìm thấy nàng ấy rồi?"

Ta rủ mi mắt, thở dài: "Thi thể của Lục Như bị người ta vứt ở sau núi chùa Hộ Quốc."

Lý Trường Tuấn nghe xong như bị sét đ.á.n.h ngang tai, lập tức đứng phắt dậy: "Ta phải mang t.h.i t.h.ể nàng ấy về hậu táng!"

Ta bước lên kéo hắn lại: "Hài cốt Lục Như đã bị ch.ó rừng trong núi rỉa đến mức không còn nguyên vẹn, hình dạng bây giờ, e là không thể mang về cho Điện hạ nhìn mặt lần cuối được rồi."

Lý Trường Tuấn ngửa đầu gào lên một tiếng thê t.h.ả.m, trong mắt rơi xuống giọt lệ.

"Lục Như, là ta phụ nàng rồi!"

Dưới sự kích thích đau thương tột cùng, hắn ngửa đầu nuốt chửng mấy viên "Ngọc Lộ Tán" cuối cùng trong tay vào bụng.

"Vậy ta sẽ tự mình đi thăm nàng ấy!"

"Hoàng huynh từ từ đã! Mẫu hậu nếu biết Hoàng huynh ra cung tìm Lục Như, Lục Như sợ là sẽ bị băm thành trăm mảnh, vĩnh viễn không được siêu sinh."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trùng Sinh Trong Biển Lửa Trường Lạc - Chương 7: 7 | MonkeyD