Trước Khi Xuất Giá Gả Cho Người Khác, Ta Từng Sinh Cho Người Huynh Trưởng Kế Của Mình Một Đứa Con Trai - Chương 1
Cập nhật lúc: 25/06/2026 17:00
1
Nghe Bùi Ngạn nói câu đó, m.á.u trong người ta bỗng chốc như đông cứng lại, lòng lạnh toát.
Nỗi sợ hãi của bốn năm trước tràn về như thủy triều.
Khi đó hắn cũng nói chuyện bằng giọng điệu như vậy, âm thanh không lớn, cứ như thể đang cảm thán hôm nay thời tiết rất đẹp.
Nói xong, hắn liền ấn ta xuống sập, một tay bịt c.h.ặ.t miệng ta, tay còn lại cởi thắt lưng áo của ta.
Ta khóc đến mức không thở nổi, hắn cúi đầu nhìn ta, vành mắt đỏ hoe nhưng khóe miệng lại nở nụ cười.
“Khóc cái gì? Muội muội khóc lên trông thật đẹp.”
Trông hắn chẳng khác nào một con ác quỷ bò lên từ địa ngục.
2
Từ năm mười bốn tuổi, cái ngày ta theo mẫu thân bước qua cánh cửa lớn của Bùi phủ, hắn đã nhìn trúng ta rồi.
Năm đó hắn đang làm quan ở nơi khác, ta vào phủ được nửa năm mới gặp hắn lần đầu.
Ngay lần đầu gặp mặt, ta đã mạo phạm hắn.
Ta từ ngoài đường chạy bay về nhà, đ.â.m sầm vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn rồi ngã nhào ra đất, xâu kẹo hồ lô trên tay cũng vỡ vụn.
Hắn mặc một bộ giáp trụ màu đen tuyền, cưỡi trên lưng ngựa, cao cao tại thượng nhìn xuống ta. Nốt ruồi nhỏ dưới mắt phải của hắn trông giống như một giọt nước mắt.
Hắn nhìn ta rất lâu, lâu đến mức ta cứ ngỡ mình sắp bị hắn g.i.ế.c c.h.ế.t đến nơi.
“Còn nhỏ quá.”
Lúc đó ta không hiểu, mãi sau này mới vỡ lẽ——
Muội còn nhỏ quá, ta không thể chờ lâu như vậy được.
Hắn đã chờ bốn năm, chờ cho đến khi ta làm lễ cập kê, chờ đến mức hắn không thể kìm nén được nữa.
3
“A tỷ.” Một giọng nói mềm mại, non nớt kéo ta trở về thực tại.
Ta cúi đầu, nhìn thấy Thuận Nhi đang ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn mình.
Đứa trẻ bốn tuổi mặc một chiếc áo bào nhỏ màu xanh thẫm, hàng lông mày và đôi mắt giống hệt cha nó.
Đôi mắt đen láy không hề có vẻ ngây thơ vốn có của một đứa trẻ, mà trầm u uất, như chứa một vũng nước đọng.
Thằng bé nhìn chằm chằm vào chiếc bụng nhô cao của ta, ánh mắt nhọn hoắt như một cây kim.
“A tỷ, trong bụng tỷ là con của ai thế?”
“A tỷ có đứa trẻ khác rồi, có phải sẽ không cần đệ nữa đúng không?”
Giọng nói đầy vẻ tủi thân, nhưng biểu cảm thì lại không phải vậy.
Khóe miệng thằng bé mím c.h.ặ.t, nét âm trầm nơi đáy mắt đúc từ một khuôn với cha nó.
Đối với đứa trẻ này, đáng lẽ ra ta phải chán ghét đến tột cùng mới phải.
Trên người nó đang chảy dòng m.á.u của người đàn ông đó.
Mỗi lần nhìn thấy nó, ta lại nhớ đến những đêm dài bị ấn c.h.ặ.t trên giường sập, nhớ đến dáng vẻ Bùi Ngạn bóp cằm ta, bắt ta phải gọi hắn là ca ca.
Mà ta lại không thể nhẫn tâm hận nó.
Nó chẳng làm sai điều gì cả, nó chỉ được sinh ra vào một ngày không một ai mong đợi, lặng lẽ đến với thế giới này.
Khi ấy ta không chịu cho nó b.ú dù chỉ một giọt sữa, chẳng thèm ôm nó lấy một lần. Khi bà v.ú bế nó đưa đến trước mặt, ta liền quay đầu đi chỗ khác, nước mắt rơi lã chã trên gối.
Giờ đây, trong bụng ta lại đang m.a.n.g t.h.a.i một sinh linh khác, đó là con của Tô Chí.
Đây mới là đứa con mà ta thực sự mong cầu.
Có lẽ vì sắp sửa làm mẹ một lần nữa, tảng băng trong lòng ta như bị đục ra một khe hở nhỏ, khiến ta không kìm được mà nhìn Thuận Nhi thêm vài cái.
Nhưng cũng chỉ là thoáng qua trong chốc lát, bởi vì Bùi Ngạn lại lên tiếng.
4
“Thuận Nhi, lại đây.”
Hắn ngồi xổm xuống, kéo con trai vào lòng, ngón tay thon dài khẽ nhéo đôi má của thằng bé, trên khuôn mặt trắng bợt lạnh lùng hiện lên một nụ cười nhạt.
“A tỷ của con không phải là không cần con đâu.”
“Đợi nàng sinh đứa em trai kia ra, phụ thân sẽ đi bắt đứa trẻ đó về đây cho con cưỡi làm ngựa.”
Đôi mắt Thuận Nhi bỗng chốc sáng rực lên.
Toàn thân ta lạnh toát, run rẩy không ngừng.
“Bùi Ngạn, ngươi dám động vào con của ta, ta sẽ g.i.ế.c ngươi!”
Hắn cười, một tiếng cười trầm khàn bật ra từ trong cổ họng.
Hắn đứng dậy, từng bước tiến về phía ta. Ta hoảng hốt lùi lại, thắt lưng đập trúng vào bánh xe ngựa.
Hắn cúi người xuống ghé sát vào ta, gần đến mức ta có thể nhìn rõ nốt ruồi nhỏ dưới mắt phải của hắn, có thể ngửi thấy mùi hương gỗ thông thoang thoảng trên người hắn.
Lông mi của hắn rất dài, khi hắn rủ mắt nhìn ta, ánh mắt ấy hệt như một thanh đao mềm mại.
“G.i.ế.c ta ư? Nếu nàng thực sự nỡ xuống tay, thì bốn năm trước ở trong trang trại, nàng đã uống cạn bát t.h.u.ố.c phá t.h.a.i đó rồi.”
Vành mắt ta lập tức đỏ hoe.
Hắn biết ta không nỡ bỏ Thuận Nhi, dù cho ta có hận hắn thấu xương tủy, ta vẫn không đành lòng bỏ rơi đứa con này.
Ta c.ắ.n c.h.ặ.t răng: “Tránh ra.”
Bùi Ngạn không nhúc nhích, hắn đưa tay vén một lọn tóc rủ trên vai ta, thong thả cài ra sau tai. Đầu ngón tay lướt qua vành tai ta, mang lại cảm giác ghê rợn như bị một con rắn l.i.ế.m qua.
“Đường xá xa xôi, đi đứng cẩn thận, đợi nàng sinh xong, ta sẽ đi đón nàng.”
Khi hắn nói lời này, ngữ điệu dịu dàng y như một người phu quân đang tiễn thê t.ử lên đường đi xa.
Nếu như không phải trong lòng hắn đang bế đứa con trai của chúng ta, còn trong bụng ta lại đang mang cốt nhục của người khác, thì có lẽ ta đã tin lời hắn rồi.
5
“Phu nhân.” Phía sau truyền đến một giọng nam ấm áp.
Tô Chí từ trong trạm dịch bước ra, trên tay cầm hai chiếc áo choàng. Nhìn thấy Bùi Ngạn đang đứng trước mặt ta, chàng mỉm cười tiến lại gần.
“Đại ca cũng đến tiễn chúng đệ sao?”
Tô Chí là Biên tu của Hàn lâm viện, lần xin đi nhậm chức ở địa phương này là do ta cầu xin chàng. Ta nói mình muốn rời khỏi kinh thành, muốn đi về phương Nam, đi đâu cũng được.
Chàng không hề hỏi lý do, liền trực tiếp đến Lại bộ nộp đơn xin điều chuyển.
