Trước Khi Xuất Giá Gả Cho Người Khác, Ta Từng Sinh Cho Người Huynh Trưởng Kế Của Mình Một Đứa Con Trai - Chương 2

Cập nhật lúc: 25/06/2026 17:00

Chàng không biết người đang đứng trước mặt mình là một kẻ mặt người dạ thú đến mức nào. Chàng không biết vị “đại cữu ca” này đã từng ấn ta xuống dưới thân ra sao, mặc cho ta khóc đến khản cả giọng để ép ta phải m.a.n.g t.h.a.i con của hắn.

“Muội phu.”

Bùi Ngạn cười gọi một tiếng, nhưng nụ cười không hề chạm đến đáy mắt.

Ánh mắt của hắn như muốn nói: Ngươi là cái thớ gì chứ.

Tô Chí hoàn toàn không nhận ra điều bất thường, chàng khoác chiếc áo choàng lên người ta, tỉ mỉ thắt lại dây buộc, rồi lại cúi người sửa sang lại cổ áo cho ta, động tác thuần thục như thể đã làm qua hàng ngàn hàng vạn lần.

Chàng chắp tay hướng về phía Bùi Ngạn: “Đại ca, chúng đệ lên đường đây, đợi khi nào ổn định chỗ ở sẽ viết thư gửi cho huynh.”

Bùi Ngạn gật đầu: “Thượng lộ bình an.”

Hắn bế Thuận Nhi đứng bên lề đường, dõi mắt nhìn theo chiếc xe ngựa của chúng ta đi xa dần.

Ta vén rèm xe lên, ánh hoàng hôn buông xuống người hắn, kéo dài chiếc bóng ra thật dài.

Thuận Nhi gục đầu trên vai hắn cũng đang nhìn ta, ánh mắt của một đứa trẻ bốn tuổi lẽ ra không nên đáng sợ như thế.

Nó vừa thâm độc lại vừa tàn nhẫn.

Ta buông rèm xe xuống.

Sau khi xe ngựa đi được một đoạn rất xa, Tô Chí khẽ nắm lấy tay ta: “Nàng đừng buồn, sau này chúng ta vẫn có thể quay về thăm đại ca mà.”

Lòng bàn tay của chàng rất ấm áp, ta vùi mặt vào hõm vai chàng, nhắm nghiền hai mắt.

Bùi Ngạn, ta đi rồi, ngươi đừng đuổi theo.

Cầu xin ngươi, đừng đuổi theo ta.

6

Có một điều ta không hề biết, đó là ngay trong buổi sáng chiếc xe ngựa của chúng ta rời thành, Bùi Ngạn đã tiến cung.

Trong Ngự thư phòng, Hoàng đế đang phê duyệt tấu chương, nghe thấy tiếng bước chân cũng không buồn ngẩng đầu lên: “Lại có chuyện gì nữa đây?”

Bùi Ngạn quỳ xuống, giọng điệu bình thản như thể đang báo cáo một chuyện vặt vãnh: “Thần xin chỉ thị được điều chuyển công tác ra địa phương.”

Động tác trên tay Hoàng đế khựng lại: “Khanh nói cái gì?”

“Thần xin được phái ra ngoài làm quan, thê t.ử của thần sắp đến ngày lâm bồn, thần muốn ở bên cạnh bầu bạn với nàng.”

Hoàng đế đặt b.út xuống, nhìn hắn một hồi lâu: “Khanh đào đâu ra thê t.ử hả?”

Bùi Ngạn im lặng không đáp.

Hoàng đế thở dài một tiếng, tựa vào lưng ghế rồi day day thái dương: “Đứa trẻ đó, khanh tính định liệu thế nào?”

“Mang theo cùng.”

“Trẫm không hỏi chuyện đó.”

“Trẫm hỏi khanh, trượng phu hiện tại của nàng, khanh tính xử lý làm sao?”

Bùi Ngạn ngước mắt lên, trong đôi mắt đen thẫm u uất kia cuối cùng cũng gợn lên một tia cảm xúc khác lạ.

“Thần không biết, thần chỉ biết rằng, thần không thể để nàng rời đi.”

Hoàng đế chằm chằm nhìn hắn một lúc lâu, cuối cùng xua xua tay: “Cút cút cút, đừng có ở đây làm trẫm mất mặt.”

Bùi Ngạn dập đầu một cái rồi lui ra ngoài.

Sau khi hắn đi, Hoàng đế cầm tấu chương lên rồi lại đặt xuống, hướng về phía đại điện trống trải mà mắng một câu:

“Sao trẫm lại nuôi ra một con ch.ó điên như thế này cơ chứ.”

7

Chặng đường đi nhậm chức mất đến hai mươi ba ngày.

Đêm đầu tiên đặt chân đến Nam Châu, Tô Chí trước tiên chuyển hết hành lý vào trong viện, sau đó liền xuống bếp hầm cho ta một bát canh ngân nhĩ táo đỏ. Lúc chàng bưng bát bước vào phòng, trên mặt vẫn còn lem nhem vết nhọ nồi.

Ta đón lấy bát canh, thấy chàng ngồi xổm xuống định cởi giày giúp mình, ta có chút ngượng ngùng nên khẽ rụt chân lại.

“Đừng động đậy, nàng đang m.a.n.g t.h.a.i mà.”

“Đợi khi nào chúng ta thu xếp ổn định xong, ta sẽ dẫn nàng đi dạo chợ đêm. Kẹo hồ lô của Nam Châu nổi tiếng lắm đó.”

Tô Chí chính là một người như vậy, chàng giống như một luồng ánh sáng ấm áp rọi vào căn phòng nhỏ tối tăm, lạnh lẽo của cuộc đời ta.

Đêm đầu tiên sau khi ổn định, Tô Chí sang bên cạnh bái phỏng hàng xóm, chàng bảo rằng tân quan mới nhậm chức thì cần phải tạo mối quan hệ tốt với người dân địa phương.

Trước khi đi, chàng khẽ đặt một nụ hôn lên trán ta, dặn rằng sẽ về sớm.

Chàng đi rất lâu, lúc quay trở về sắc mặt trông có vẻ không được tốt cho lắm.

Ta gặng hỏi chàng có chuyện gì, chàng lưỡng lự một lát rồi nói: “Người sống ở bên nhà bên cạnh... chính là đại ca.”

Ta cứ ngỡ tai mình nghe nhầm.

“Là đại ca Bùi Ngạn, huynh ấy cũng được điều về địa phương làm việc. Chính Hoàng thượng đã đích thân hạ chỉ phái huynh ấy tới Nam Châu để đốc quân. Thật là trùng hợp quá, lại ở ngay sát vách nhà chúng ta.”

Đầu óc ta bỗng chốc trống rỗng, tiếng ù ù vang lên liên hồi.

Tô Chí không nhận ra biểu cảm bất thường của ta, vẫn tự nói một mình: “Có điều đại ca dường như không mấy vui vẻ khi gặp ta. Ta chủ động chào hỏi mà huynh ấy chỉ liếc nhìn ta một cái rồi quay lưng đi thẳng.”

“Hung dữ quá phu nhân ơi, sao vị đại cữu ca này lại đáng sợ thế nhỉ.”

Chàng sà vào lòng ta, dụi dụi khuôn mặt vào hõm cổ của ta.

Ta giơ tay lên vuốt ve mái tóc của chàng, nhưng những ngón tay lại run rẩy khôn nguôi.

Ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi để kiềm chế sự run rẩy, cố gắng giữ cho giọng điệu của mình nghe thật bình tĩnh: “Huynh ấy... tính tình vốn dĩ đã lạnh lùng như vậy rồi, chàng đừng để tâm làm gì.”

Tô Chí ngẩng đầu nhìn ta, trong mắt thoáng hiện chút tủi thân nhưng phần nhiều vẫn là ý cười nuông chiều: “Phu nhân đã bảo ta đừng để tâm, vậy thì ta sẽ không thèm chấp huynh ấy nữa.”

Nói rồi chàng lại ghé sát vào hôn ta.

Ta nhắm mắt lại, nhưng trong tâm trí toàn là hình bóng đôi mắt của Bùi Ngạn.

Hắn biết ta sẽ đến Nam Châu, hắn đã sớm biết rõ rồi, ngay từ đầu hắn đã không hề có ý định buông tha cho ta.

8

Những ngày tháng sau đó còn khó khăn, tồi tệ hơn cả những gì ta từng mường tượng.

Tô Chí ngày nào cũng đi sớm về trễ.

Việc đốc quân đáng lẽ ra là bổn phận nhiệm vụ của Bùi Ngạn, nhưng hắn lại lấy cớ “mới đến Nam Châu nên chưa quen khí hậu, nguồn nước” để đùn đẩy phần lớn công vụ sang cho Tô Chí.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.