Trưởng Công Chúa Bắt Cá Khắp Thiên Hạ - Chương 148: Vi Thần Không Cần Bình Đẳng

Cập nhật lúc: 14/01/2026 05:58

Ninh Huyền Diễn rũ mắt trở về căn phòng thuộc về mình.

Hắn ngồi trước bàn trang điểm, nhìn chằm chằm gò má trong gương, đột nhiên một trận âm thanh lách cách vang lên.

Ninh Huyền Diễn khôi phục lại thân hình thật sự của mình.

Hắn lột mặt nạ da người của Thúy Tâm ra, một khuôn mặt yêu diễm tuyệt luân trong nháy mắt lộ ra, nốt ruồi trên sống mũi cao thẳng càng tăng thêm vài phần yêu dị.

Ninh Huyền Diễn tháo bỏ trang sức trên đầu thuộc về Thúy Tâm, mái tóc dài như thác nước buông xuống, thẳng đến thắt lưng.

Mà trong phòng tắm bên kia, Lục Nhẫn nhịn xuống xao động trong lòng ôm Ôn Dư cẩn thận rửa ráy một phen, mặc quần áo cho nàng xong, lại nhẹ tay nhẹ chân bế người về giường.

Lưu Xuân đi vào nói: "Lục tướng quân, Thánh Thượng truyền khẩu dụ, triệu ngài tiến cung."

Tay đắp chăn của Lục Nhẫn khựng lại: "Biết rồi."

"Công chúa mệt rồi, để nàng ngủ ngon một lát, đừng đ.á.n.h thức nàng."

Cuối cùng dém kỹ góc chăn, đặt một nụ hôn lên môi nàng, mới lưu luyến không rời mà rời đi.

Tới hoàng cung, Hoàng đế đang uống trà, mắt hắn nhìn chằm chằm bức họa trên bàn, dường như đang suy nghĩ cái gì.

"Vi thần Lục Nhẫn bái kiến Thánh Thượng."

Hoàng đế ngước mắt, từ từ đặt chén trà xuống, một lát sau hắn không để lại dấu vết thở dài một hơi: "Không về Bắc Dương Quan nữa?"

"Hồi bẩm Thánh Thượng, lòng vi thần đã có nơi nương tựa, quyết định ở lại Thịnh Kinh thành."

Hoàng đế nghe vậy lại hỏi: "Nghe nói Lục tướng quân đêm qua lưu lại phủ công chúa?"

Lục Nhẫn nghe thấy câu hỏi này, đương nhiên biết nguyên nhân Hoàng đế triệu hắn tiến cung.

Hắn vén vạt áo trước quỳ trên mặt đất, trên mặt hiện lên một tia ôn nhu, giọng điệu lại vô cùng trầm tĩnh, thập phần kiên định: "Vâng, vi thần đêm qua lưu lại phủ công chúa, đã cùng công chúa có phu thê chi thực."

Lời Lục Nhẫn vừa dứt, một chén trà liền rơi xuống bên đầu gối hắn, vỡ tan b.ắ.n tung tóe.

Tiếng chất vấn của Hoàng đế vô cùng lạnh lùng trầm thấp: "Lục Nhẫn, ngươi có biết tội?"

"Vi thần không biết."

"Chưa cùng Hoàng tỷ có danh phận phu thê, lại lén lút làm chuyện cá nước vui vầy, có phu thê chi thực, còn nói không biết tội gì?"

Lời này làm Lục Nhẫn trầm mặc một lát, hắn chậm rãi nói: "Chưa có danh phận phu thê liền khinh nhờn công chúa, vi thần biết tội, nhưng vi thần không hối hận, xin Thánh Thượng trách phạt, mọi tội lỗi vi thần đều xin chịu."

Lời này vừa nói ra, trong đại điện yên tĩnh trở lại.

Một lúc lâu sau, Hoàng đế ngồi ở phía trên thở dài một hơi nói: "Trẫm cũng biết đức hạnh của Hoàng tỷ, có phải Hoàng tỷ ép buộc ngươi không?"

Lục Nhẫn nghe vậy mi tâm hơi nhíu: "Công chúa cũng không ép buộc vi thần, là vi thần mơ tưởng công chúa đã lâu, chuyện đêm qua thực sự là vi thần tình không thể kìm nén."

Hoàng đế nói: "Cho nên ngươi là tự nguyện?"

"Vâng, tất cả đều là vi thần tự nguyện."

"Không." Hoàng đế từng chữ từng chữ nói, "Trẫm hỏi là, không có danh phận mà ở lại bên cạnh Hoàng tỷ, có phải ngươi tự nguyện không?"

Lục Nhẫn nghe vậy nắm c.h.ặ.t lòng bàn tay, lại rất nhanh buông ra: "Tất cả đều là vi thần tự nguyện, cho dù không danh không phận, vi thần cũng là cam tâm tình nguyện ở lại bên cạnh công chúa."

Hoàng đế lại nói: "Lời đừng nói quá sớm, với tính cách của Hoàng tỷ, với sự kiêu ngạo của Lục tướng quân ngươi, nếu như sau này Hoàng tỷ muốn sủng hạnh nam nhân khác, ngươi lại định thế nào?"

Lục Nhẫn thấp giọng nói: "Vi thần đã ở lại, liền biểu thị thái độ của vi thần."

Hoàng đế xem xét Lục Nhẫn, giọng điệu nghiêm túc: "Nếu lời đã nói đến nước này, nếu như ngày sau ngươi vì Hoàng tỷ sủng hạnh nam nhân khác mà sinh lòng oán hận, thì đừng trách Trẫm hôm nay không khuyên ngươi."

Lục Nhẫn bái nói: "Khổ tâm này của Thánh Thượng, vi thần hiểu rõ, đa tạ Thánh Thượng thành toàn."

Sau khi Lục Nhẫn rời khỏi đại điện, nhìn tuyết đọng dưới bậc thang, tâm cảnh đã hoàn toàn khác biệt.

Lúc trước hắn quỳ dưới bậc thềm, cũng không muốn có quá nhiều dây dưa với vị Trưởng Công Chúa này, mà hắn của hiện tại, lại chỉ muốn ôm Trưởng Công Chúa từ đêm đen đến hừng đông.

Người đã từng tham luyến hoan lạc làm sao có thể không cầu mong đêm đêm tham hoan?

Giống như ác long chỉ muốn ngày ngày đêm đêm canh giữ bảo vật của nó, tấc bước không rời.

Nhưng Thánh Thượng có một điểm nói sai rồi, hắn là có danh phận, danh phận do chính miệng công chúa thừa nhận.

Đêm qua giữa lúc mây mưa cuộn trào, ngón tay Lục Nhẫn đan vào mười ngón tay Ôn Dư, ấn bên tai nàng, đỏ mắt hỏi: "Vi thần muốn làm người lớn nhất trong phủ công chúa."

Ôn Dư hai mắt mê ly, đứt quãng nói: "Cái gì, cái gì lớn nhỏ, nhỏ, đều là bình, bình đẳng..."

Lục Nhẫn nghe vậy dừng lại, giọng điệu vô cùng tủi thân: "Vi thần không cần bình đẳng, vi thần muốn làm người lớn nhất."

Ôn Dư khó chịu vô cùng: "Ngươi dừng lại làm gì?"

"Công chúa, vi thần muốn làm người lớn nhất trong phủ công chúa."

"Ngươi đừng dừng lại mà..."

Lục Nhẫn mổ mổ khóe môi Ôn Dư: "Công chúa, đồng ý với ta được không?"

"Được được được, ngươi là lớn nhất, ngoan một chút được không?"

Trong mắt Lục Nhẫn hiện lên ý cười, trong màn trướng lại lần nữa tràn ngập sắc xuân.

Mà lúc này trong y quán, Lâm Ngộ Chi đang hôn mê cũng từ từ mở mắt.

"Thừa tướng đại nhân, ngài tỉnh rồi?"

Thái y sáng sớm đã tới kiểm tra tình trạng của Lâm Ngộ Chi.

Lâm Ngộ Chi nghe tiếng, trước mắt dần dần thanh tỉnh, hắn hơi quay đầu nhìn quanh một vòng, lại không nhìn thấy bóng dáng muốn gặp.

"Thừa tướng đại nhân đang nhìn cái gì?"

Cổ họng Lâm Ngộ Chi khô khốc đáng sợ: "Không có gì."

Thái y bắt mạch cho hắn xong, cười nói: "Ngài đại nạn không c.h.ế.t tất có hậu phúc a."

Vẻ mặt Lâm Ngộ Chi rất nhạt, đối với lời của thái y không chút d.a.o động, chỉ nói: "Hồi phủ thừa tướng."

Thái y lộ vẻ không tán đồng: "Ngài mới vừa tỉnh, không thể tùy ý di chuyển, đợi vết thương dưỡng cho kha khá rồi hồi phủ cũng không muộn."

"Không cần."

"Thừa tướng đại nhân, nghe ta khuyên một câu đi, đêm qua Trưởng Công Chúa vì để ngài hạ sốt mà bận rộn cả một hồi lâu, còn đợi đến khi ngài hạ sốt rồi mới rời đi, ngài còn không dưỡng thương cho tốt, Trưởng Công Chúa chẳng phải uổng phí một phen khổ tâm sao?"

Lâm Ngộ Chi nghe vậy khựng lại.

"Công chúa nàng..."

"Đúng vậy." Thái y vội vàng cướp lời, "Công chúa còn dỗ ngài uống t.h.u.ố.c thay t.h.u.ố.c nữa cơ, ngài nếu kiên trì hồi phủ dẫn đến vết thương nứt ra, chẳng phải là..."

Lời thái y còn chưa dứt, liền thấy khóe miệng Lâm Ngộ Chi gợi lên một nụ cười, hắn sống như gặp quỷ, lời kẹt ở cổ họng, nói không nên lời.

Lâm Ngộ Chi rũ mắt, ngữ điệu nhẹ nhàng: "Hóa ra đó không phải là mơ..."

Chỉ là không biết vì sao, hai bên má lúc nói chuyện lại đau đến lợi hại.

"Thừa tướng đại nhân, ngài cứ yên tâm dưỡng thương đi, Trưởng Công Chúa dặn dò rồi, nhất định sẽ chăm sóc ngài thật tốt."

Lâm Ngộ Chi hơi ngẩn ra: "Công chúa thân thể ngàn vàng, làm sao có thể làm phiền công chúa chăm sóc vi thần."

Thái y: ...

Hắn nên nói cái gì? Hắn chỉ là người truyền lời...

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trưởng Công Chúa Bắt Cá Khắp Thiên Hạ - Chương 148: Chương 148: Vi Thần Không Cần Bình Đẳng | MonkeyD