
Trưởng Công Chúa Bắt Cá Khắp Thiên Hạ
giả heo ăn thịt hổ, cổ đại, sảng văn, hài hước
Ôn Dư vừa xuyên không đã trở thành Trưởng công chúa của triều Đại Thịnh — một mỹ nhân vô não, vừa đẹp vừa phế trong mắt người đời.
Sau khi biết nguyên chủ vì tranh giành tình cảm, ghen tuông mù quáng mà trượt chân rơi xuống nước chết ngắc, Ôn Dư chỉ muốn nói: chị em ơi, con đường này chị đi hẹp quá rồi.
Cả kinh thành Thịnh Kinh đều đồn rằng, Trưởng công chúa sau khi rơi xuống nước tỉnh lại thì bỗng đại triệt đại ngộ, không còn ngu ngốc như trước nữa.
Nhưng tin xấu là — nàng… điên rồi!
Nàng đặc biệt thích mời đủ loại mỹ nam đến phủ công chúa, ở riêng trong khuê phòng hàng mấy canh giờ. Mỗi lần các mỹ nam bước ra đều y phục xộc xệch, mặt đỏ tai hồng.
Xong việc còn chẳng thèm cho họ một danh phận “diện thủ”.
Trong số đó, có cả: đương triều tể tướng, Phiêu Kỵ Đại tướng quân, tân khoa Trạng nguyên…
Ôn Dư giơ tay Nhĩ Khang: Đừng nghĩ nhiều, chỉ là vẽ chân dung thôi, đây là nghệ thuật. Có thể không hiểu, nhưng xin hãy tôn trọng.
Nàng chỉ là có một chút xíu xiu sở thích sưu tầm mỹ nam, cộng thêm một chút xíu xiu thích mấy thứ “mờ ám” mà thôi…
Đám đàn ông không danh không phận: “……”
Cho đến một ngày, Thịnh Kinh lại lan truyền tin đồn: Trưởng công chúa để mắt tới đầu bảng của Nam Phong Quán, còn muốn phá lệ đưa vào phủ công chúa làm diện thủ.
Đêm đó, phủ công chúa đại loạn.
Ôn Dư nhìn đám đàn ông đánh nhau loạn thành một đoàn, vừa vỗ tay đứng xem, vừa lớn tiếng hô:
“Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa mà! Bất kỳ ai bị thương ta cũng sẽ đau lòng đấy, OK? Gia đình lớn là để gia nhập, không phải để chia rẽ!”












