Trưởng Công Chúa Bắt Cá Khắp Thiên Hạ - Chương 189: Gọi Hắn Đến Trả Lời

Cập nhật lúc: 15/01/2026 05:20

Mọi người nghe vậy nhìn nhau ngơ ngác.

Việt Lăng Phong nhấn mạnh lần nữa: "Mọi người chưa từng cứu ta, nhớ kỹ chưa? Đặc biệt là khi có người của quan phủ đến hỏi."

"Nhưng mà anh Việt, không phải anh dạy bọn em làm người không được nói dối sao?"

Lúc này một nhóc tì mới cao đến đùi đột nhiên ngây ngô hỏi.

Việt Lăng Phong nghe vậy sững sờ, hắn ngồi xổm xuống, nâng khuôn mặt của nhóc tì lên, trong mắt lướt qua một tia đau đớn: "A Bảo, là anh sai rồi, con người đôi khi cần phải thông qua nói dối để tránh nguy hiểm."

"Nguy hiểm là gì ạ?"

"Anh Việt sau này sẽ dạy em, A Bảo bây giờ chỉ cần nhớ kỹ, tối hôm nay em không nhìn thấy anh, có làm được không? Nếu có người, bất kể là ai hỏi em..."

Việt Lăng Phong còn chưa nói xong, A Bảo liền cướp lời: "A Bảo sẽ nói hôm nay không gặp anh Việt."

Việt Lăng Phong nhìn khuôn mặt mũm mĩm của A Bảo, hốc mắt nóng lên: "Ừ, A Bảo thật thông minh."

"Việt công t.ử, cậu có phải là..."

A Cân thúc là thợ mộc, ngày thường nghe nhiều thấy nhiều, lúc này ít nhiều đoán được một chút, nhưng cũng không thể xác định.

Việt Lăng Phong trịnh trọng nói: "Việt mỗ cảm tạ ơn cứu mạng của các vị, nhưng mọi người nhất định phải nhớ kỹ, bất kể người nào, bao gồm cả quan phủ đến hỏi, đều đừng nói đã cứu ta."

"Nhớ kỹ, mọi người chỉ là đến cứu hỏa thôi."

Mọi người nhìn nhau, dường như đều hiểu ra điều gì, đồng loạt gật đầu.

Việt Lăng Phong thấy thế, trái tim đang treo lơ lửng hơi buông xuống, hắn xoay người dìu Trình Ân Văn, từng bước từng bước rời khỏi ngõ Tam Tòng.

Lúc này, giọng nói mang theo tiếng khóc của Xuân Hoa vang lên: "Thầy Việt, sau này thầy còn về không?"

Bước chân Việt Lăng Phong không dừng lại, nhưng câu trả lời kiên định của hắn truyền vào tai tất cả mọi người.

"Sẽ về."

A Cân thúc thấy thế lập tức hô: "Đều động tay chân lên! Lửa còn chưa tắt đâu!"

Mọi người hoàn hồn, lại bắt đầu một vòng tạt nước mới, chỉ là trong lòng mỗi người lúc này đều nặng trĩu.

Trong mắt Trình Ân Văn toàn là sợ hãi, cả người run rẩy dữ dội.

"Việt huynh, bọn họ quả thực là táng tận lương tâm! Chúng ta phải tìm một chỗ trốn trước đã, nếu biết chúng ta chưa c.h.ế.t, bọn họ nhất định sẽ không chịu để yên đâu..."

Mà lúc này trong một đình viện khác, nam nhân làm xong việc đã về phục mệnh.

"Đại nhân, việc đã làm xong."

Bóng người sau bình phong thấy hắn về nhanh như vậy, tay cầm chén trà bỗng nhiên khựng lại, quát: "Ngươi là đầu heo à? Vậy mà không ở hiện trường tận mắt nhìn chằm chằm!"

Nam nhân bịch một tiếng quỳ xuống ngay lập tức: "Đại nhân bớt giận, tiểu nhân đã tưới dầu hỏa bên ngoài căn nhà, bọn họ trúng t.h.u.ố.c mê, tuyệt đối không thể trốn thoát!"

"Bản quan không yên tâm, ngươi đi nhìn chằm chằm thêm lần nữa, ta muốn bọn họ c.h.ế.t thật kỹ, tuyệt đối không có khả năng trở mình!"

"Vâng, đại nhân." Nam nhân xoay người bước nhanh rời đi.

Lúc này sau bình phong đột nhiên có một giọng nói khác vang lên, nghe không còn trẻ: "Ngươi dùng tên hạ nhân này có thuận tay không?"

Giọng trả lời khiêm tốn đến cực điểm: "Đại nhân yên tâm, đợi hắn làm xong việc, tự nhiên sẽ đi đến nơi hắn nên đi."

"Như vậy rất tốt."

Mà lúc này Việt Lăng Phong và Trình Ân Văn trốn vào trong chuồng ngựa của một khách điếm.

"Chỗ này cũng thối quá..."

"Tránh đầu sóng ngọn gió trước đã."

Thấy Việt Lăng Phong mặt không gợn sóng, Trình Ân Văn lại nói: "Việt huynh mũi huynh bị hun hỏng rồi à?"

Việt Lăng Phong ngồi trên đống cỏ khô, nhắm mắt lại.

Trình Ân Văn lại nói: "Bọn họ thật sự quá to gan, thi Đình còn chưa bắt đầu, đã dám ra tay với thí sinh trên bảng, đến lúc thi Đình, bọn họ phải ăn nói thế nào?"

Việt Lăng Phong giọng điệu bình tĩnh: "Cho nên mới phải phóng hỏa."

"Vậy chúng ta cứ trốn ở đây mãi, đợi đến ngày thi Đình bắt đầu, trực tiếp đi tham gia, đ.á.n.h cho bọn họ trở tay không kịp?"

"Khoa cử bị bọn họ chơi đùa trong lòng bàn tay, bọn họ sao có thể cho phép một người c.h.ế.t tham gia thi Đình?"

"Vậy chúng ta phải trốn trong cái chuồng ngựa này đến bao giờ?" Trình Ân Văn nói, "Hay là sau ngày mai chúng ta lén lút về nhà huynh, tuy rằng bị cháy hỏng rồi, nhưng nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất..."

Việt Lăng Phong lắc đầu: "Huynh nghĩ được như vậy, chẳng lẽ bọn họ không nghĩ được?"

"Cũng, cũng đúng ha... Nhưng mà Việt huynh sao huynh từ đầu đến cuối đều bình tĩnh như vậy? Đồ đạc trong nhà huynh đều bị thiêu rụi sạch sành sanh, chúng ta còn suýt nữa táng thân biển lửa."

Việt Lăng Phong nghe vậy, nghĩ đến lọn tóc xanh hắn đặt dưới gối, trong mắt xẹt qua một tia đau lòng.

Lúc này trong ngõ Tam Tòng, lửa quá lớn mãi không dập tắt được, cuối cùng đã kinh động đến quan phủ.

Thịnh Kinh Phủ Doãn nghe tin, lập tức phái một đội nhân mã đi cứu hỏa.

Bản thân ông ta cũng đến hiện trường.

"Theo lý thuyết, lửa không nên lớn như vậy, huống hồ đã tạt nước lâu thế rồi."

Thịnh Kinh Phủ Doãn nhìn chằm chằm ngọn lửa dần lan sang hai nhà bên cạnh, trên mặt thoáng qua một tia nghi hoặc.

"Kỳ lạ, quá kỳ lạ."

Lúc này có bộ đầu tiến lên nói: "Đại nhân, ngọn lửa này quả thực kỳ lạ, rất khó dập tắt, khó khăn lắm mới dập được một chỗ, lát sau lại bùng cháy trở lại..."

Thịnh Kinh Phủ Doãn nghe vậy kinh hãi, quyết đoán nói: "Đừng dùng nước nữa, rất có thể là lửa do dầu hỏa gây ra, dùng đất và cát sỏi để dập!"

Dầu hỏa là một loại dầu thường dùng trong chiến tranh, có đặc điểm gặp nước lửa càng cháy mạnh.

Nếu Ôn Dư ở đây sẽ biết, bởi vì nước và dầu không hòa tan, dầu nhẹ hơn nước, dùng nước dập, ngược lại sẽ khiến dầu nổi trên mặt nước, diện tích tiếp xúc không khí lớn hơn, lửa ngược lại sẽ càng cháy càng dữ dội.

Giống như hỏa hoạn do xăng gây ra thì không thể dùng nước dập tắt.

Thịnh Kinh Phủ Doãn nghe bộ đầu hồi báo, rất nhanh liền ý thức được điểm này, nhưng nói thì dễ, đất và cát sỏi đâu phải nhất thời có thể vận chuyển số lượng lớn tới được.

Ông ta hạ quyết định: "Khoan đã, không kịp nữa rồi, trọng điểm giữ được hai gian bên cạnh, gian này... không cứu được nữa rồi."

"Bảo người tạt nước dừng lại hết! Không được tạt nữa!"

"Vâng! Đại nhân!"

Thịnh Kinh Phủ Doãn đi đến trước mặt đám người A Cân thúc, mở miệng hỏi: "Phát hiện cháy từ khi nào?"

A Cân thúc đáp: "Bẩm đại nhân, thảo dân không nhớ rõ, dù sao chúng tôi dập rất lâu rồi, nhưng lửa một chút cũng không tắt, sốt ruột c.h.ế.t đi được."

Thịnh Kinh Phủ Doãn lại hỏi: "Chủ nhân nhà này đâu? Gọi hắn đến trả lời."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trưởng Công Chúa Bắt Cá Khắp Thiên Hạ - Chương 189: Chương 189: Gọi Hắn Đến Trả Lời | MonkeyD