Trưởng Công Chúa Bắt Cá Khắp Thiên Hạ - Chương 223: Đuổi Theo Hắn Làm Gì? Không Quan Trọng
Cập nhật lúc: 15/01/2026 19:38
Hai người im lặng.
Lưu Xuân thấy Ôn Dư không có ý định thay đồ, có chút kỳ lạ hỏi: "Công chúa, người không thay sao?"
"Hửm?" Ôn Dư nhướng mày, "Ta có ngâm đâu, ta thay làm gì?"
"Người không ngâm?" Lưu Xuân kinh ngạc, "Tại sao ạ?"
Ôn Dư bưng đĩa hoa quả tươi mà thị nữ đã chuẩn bị, thản nhiên nói: "Chưa đến lúc có thể cùng nhau ngâm."
Lưu Xuân không hiểu: "Ý người là sao ạ, Công chúa?"
Ôn Dư kiên nhẫn nói: "Ngốc, mối quan hệ giữa Bổn công chúa và họ chưa đến mức có thể cùng nhau ngâm mình, mà lại khiến họ hoàn toàn không chút vướng bận."
Lưu Xuân nửa hiểu nửa không: "Vậy tại sao Công chúa lại đề nghị cùng đến Thịnh Thanh Trì?"
"Giới hạn của đàn ông là để từng chút một thăm dò, không phải để một lần đột phá."
Ôn Dư sờ đầu Lưu Xuân, "Đồ ngốc thì không hiểu được đâu, hiểu được đều là trứng thông minh."
"Đồ ngốc gõ 1, trứng thông minh gõ 2."
Lưu Xuân: ...
Vậy nàng có lẽ là một đồ ngốc đúng nghĩa rồi...
Đầu ngứa quá, hình như sắp mọc não rồi.
Ôn Dư: "Hãy gọi ta là nữ thần trí tuệ."
Lưu Xuân gật đầu lia lịa: "Vâng, nữ thần trí tuệ Công chúa."
Ôn Dư bước vào trong hồ suối nước nóng, Lưu Xuân không đi theo, mà đứng gác bên ngoài, suy ngẫm về những lời Ôn Dư vừa nói.
Vừa vào trong hồ, hơi nước lượn lờ càng thêm đậm đặc, như thể đến Lăng Tiêu Bảo Điện.
Việt Lăng Phong và Giang Khởi đang đứng ở hai bên Thịnh Thanh Trì, cởi trần nhắm mắt, mờ mờ ảo ảo không nhìn rõ.
"Hai người đứng xa thế, làm thần giữ cửa à?"
Ôn Dư ung dung ngồi trên ghế bên hồ, c.ắ.n một miếng táo tàu đông, giòn tan ngọt lịm.
Việt Lăng Phong mở mắt trước, thấy Ôn Dư không xuống nước, mà mặc quần áo chỉnh tề ngồi bên hồ, trong mắt thoáng qua một tia kinh ngạc, đồng thời cũng thở phào nhẹ nhõm.
Chàng chỉ do dự một lúc rồi đứng dậy rời khỏi vị trí ban đầu, chậm rãi đi về phía Ôn Dư.
Nước trong Thịnh Thanh Trì không sâu, Việt Lăng Phong vừa đứng lên đã chỉ đến ngang đùi chàng.
Thân trên của chàng thanh tú thẳng tắp, vì quần màu trắng, ngấm nước liền trở nên trong suốt, dán c.h.ặ.t vào gốc đùi chàng, đường nét hình dáng nhìn rõ mồn một, nhưng lại mang một vẻ đẹp e ấp như "vẫn ôm tỳ bà che nửa mặt", thậm chí khi di chuyển, sự rung động còn mang đầy vẻ khêu gợi khó tả.
Ôn Dư chớp mắt, rồi lại chớp mắt.
À thì...
Việt Lăng Phong thực ra không nhận ra vấn đề này, nếu không chắc đã đỏ bừng mặt từ lâu.
Chàng đi đến bên cạnh Ôn Dư rồi lại ngâm mình vào nước, ngẩng đầu nhìn nàng, như một chú ch.ó ngoan bị nước làm ướt.
Góc nhìn ngẩng đầu này thường rất dìm hàng, nhưng Ôn Dư lại hoàn toàn cân được và nắm bắt được.
Nàng cúi mắt nhìn Việt Lăng Phong, nhón một quả táo tàu đông, cúi người đưa đến bên miệng chàng.
Việt Lăng Phong nhìn chằm chằm vào đầu ngón tay trắng nõn của Ôn Dư, một lúc sau mới c.ắ.n lấy quả táo, phát ra một tiếng giòn tan nhẹ nhàng.
Giang Khởi đúng lúc này mở mắt.
Hắn chỉ liếc Ôn Dư và Việt Lăng Phong một cái, rồi lại nhắm mắt.
Không ngờ, Việt Lăng Phong này lại lấy lòng Công chúa như vậy.
Nhưng Ôn Dư không xuống nước, vẫn có chút ngoài dự đoán của Giang Khởi.
Đồng thời hắn cũng thở phào nhẹ nhõm, khi hắn nghĩ Công chúa sẽ không làm việc gì đó thì nàng lại làm.
Khi nghĩ nàng sẽ làm việc gì đó, nàng lại bất ngờ không làm.
Không ai có thể đảm bảo mình hoàn toàn đoán được suy nghĩ và ý định của Công chúa.
Bao gồm cả hắn, một Đại Lý Tự Khanh tự cho là nhìn người chuẩn xác.
Hắn nhìn người cũng có lúc sai, dù sao vị Bảng thủ thi Hội này đã thể hiện một cách sinh động câu "không thể trông mặt mà bắt hình dong".
Nhưng thực tế đây là lần đầu tiên Việt Lăng Phong táo bạo như vậy, chỉ là tình cờ bị Giang Khởi bắt gặp.
"Giang đại nhân đứng xa thế làm gì?"
Ôn Dư lười biếng dựa vào ghế, "Ta có hoa quả ở đây, có muốn đến ăn một chút không?"
Giang Khởi vẫn nhắm mắt: "Vi thần không đói."
Lời hắn vừa dứt, n.g.ự.c liền bị một vật lạnh lẽo đập trúng, rồi rơi xuống nước.
Giang Khởi mở mắt cúi xuống, chính là một quả táo tàu đông xen lẫn màu đỏ và xanh.
Không cần đoán cũng biết là ai ném tới.
Giây tiếp theo, quả thứ hai lại đập tới.
Giang Khởi không hề động đậy.
Ôn Dư nói: "Bổn công chúa từng đọc một quyển thoại bản, tên là Ném Quả Đầy Xe, nhân vật chính tên Phan An, vì quá đẹp trai, nên đã khiến các cô gái trên đường thi nhau ném quả vào xe ngựa của chàng, những quả lớn nhỏ lấp đầy xe ngựa của chàng."
"Hôm nay Bổn công chúa sẽ bắt chước Ném Quả Đầy Xe này, làm một màn Ném Quả Đầy Hồ, sau này cũng là một giai thoại."
"Giang đại nhân thấy thế nào?"
"Cũng không cần nhiều, chỉ cần chôn được Giang đại nhân là được."
Giang Khởi: ...
Việt Lăng Phong: ...
Gân trên trán Giang Khởi giật giật: "Công chúa không cần."
Ôn Dư không đáp lời hắn, mà nhìn Việt Lăng Phong đang cố che giấu sự thất vọng, tự cho là bình tĩnh, cúi người sờ mặt chàng, "Việt Lăng Phong, sau này chúng ta làm một màn Ném Quả Đầy Giường, thế nào?"
Lời vừa dứt, Việt Lăng Phong còn chưa kịp phản ứng, Giang Khởi đã mở miệng: "Công chúa, vi thần nhớ ra còn có việc quan trọng cần xử lý, xin cáo lui."
Hắn nói xong đứng dậy, quay người rời đi.
Ôn Dư chỉ kịp nhìn thoáng qua một cái, cũng rất lớn, hài lòng!
"Công chúa không đi đuổi theo sao?"
Việt Lăng Phong thấy Ôn Dư cứ nhìn bóng lưng Giang Khởi, nhẹ giọng hỏi.
Ôn Dư lười biếng nói: "Không đi."
Nàng vừa nói vừa nhảy xuống nước, vòng tay lỏng lẻo qua cổ Việt Lăng Phong.
"Ta còn có việc vui hơn phải làm."
Việt Lăng Phong cả người sững sờ.
"Tiểu thư..."
Ôn Dư cười nói: "Sao lúc thì Công chúa, lúc thì tiểu thư?"
Việt Lăng Phong hoàn hồn, nhìn Ôn Dư đã ngâm mình trong nước, lại hỏi: "Công chúa thật sự không đi đuổi theo Giang đại nhân sao?"
"Đuổi theo hắn làm gì? Không quan trọng." Ngón trỏ của Ôn Dư đặt lên môi Việt Lăng Phong, "Người không biết điều đã đi rồi, bây giờ chàng mới là quan trọng nhất."
Ôn Dư vừa nói vừa từ từ cởi bỏ áo khoác và áo lót đã trở nên nặng trĩu vì ngấm nước, chiếc đỗ đâu hoa lan màu xanh nước biển và làn da trắng ngần hiện ra trước mắt Việt Lăng Phong.
Đồng t.ử của chàng run rẩy dữ dội, đây là lần đầu tiên chàng gần gũi với tiểu thư như vậy.
"Tiểu thư..."
Ánh mắt Việt Lăng Phong né tránh, không tìm được điểm dừng, một sợi dây trong đầu lập tức căng lên, bao bọc chàng không còn là suối nước nóng mà là dung nham, như muốn thiêu chảy chàng.
Đầu ngón tay của Ôn Dư lướt qua n.g.ự.c chàng, một đôi tay mềm mại như ngọc lại vòng qua cổ chàng, hôn lên môi chàng.
Việt Lăng Phong nhắm mắt, nhanh ch.óng chìm đắm trong đó.
Bàn tay chàng run rẩy ôm lấy eo Ôn Dư, cảm giác trơn láng tột cùng khiến linh hồn chàng cũng run rẩy.
Mà ở lối ra Thịnh Thanh Trì không xa, Giang Khởi không biết từ lúc nào đã quay lại, vô thức siết c.h.ặ.t nắm tay.
