Trưởng Công Chúa Bắt Cá Khắp Thiên Hạ - Chương 301: Ngươi Mẹ Nó Hố Cha À!!!
Cập nhật lúc: 16/01/2026 05:03
Hiện giờ Cấm quân đã bao vây toàn bộ nhân mã của hắn, tin tức từ trong kinh truyền đến cũng không thấy có bất kỳ dị động nào, giờ phút này bọn họ lại đang ở bãi săn cách Thịnh Kinh cả trăm dặm, Ôn Lẫm đã không còn đường lui.
Trừ phi...
Giây tiếp theo, trong mắt Ninh Huyền Diễn lóe lên tia sáng.
Hắn quyết đoán ra lệnh: "Rút!"
Hoa Dao sững sờ: "Chủ thượng? Tình thế tốt như vậy, chúng ta phải rút lui?"
Lúc này, Hoàng đế vỗ tay nói: "Rút? Muộn rồi."
Nương theo tiếng nói của Hoàng đế là tiếng bước chân đều tăm tắp từ cách đó không xa, cùng với tiếng va chạm của binh khí áo giáp.
Lan Tư nghe thấy âm thanh quen thuộc này, mạnh mẽ siết c.h.ặ.t nắm tay.
Ninh Huyền Diễn một tay ôm Ôn Dư, một tay rút nhuyễn kiếm bên hông ra, ánh mắt ngưng trọng: "Đến rồi."
Hoa Dao cũng nhận ra đây là âm thanh gì, hét lớn một tiếng: "Là đại quân! Rút!"
Nhưng vòng vây của đại quân mai phục đã lâu hình thành cực nhanh.
Một bóng người như cơn gió lốc lập tức xuất hiện giữa không trung, Tịch Nguyệt đao lóe lên hàn quang, đao mang sắc bén đến cực điểm tránh đi Ôn Dư, mạnh mẽ c.h.é.m về phía tay phải cầm kiếm của Ninh Huyền Diễn.
Ôn Dư nhìn bóng người trước mắt, cong môi cười.
Rất rõ ràng, đại quân xuất hiện lúc này và Lục Nhẫn mới là con chim sẻ cuối cùng.
Mà Ninh Huyền Diễn đang ôm Ôn Dư, dù khinh công cái thế vô song, đối mặt với Lục Nhẫn cũng khó tránh khỏi việc không kịp né tránh.
Giơ tay đỡ một đao của Lục Nhẫn, Ninh Huyền Diễn nhíu c.h.ặ.t mày.
Cánh tay hắn có chút tê dại, mũi kiếm cũng run lên không ngừng.
Võ công của Lục Nhẫn quả thực không ai có thể so bì.
Tướng tài bực này, năng lực cá nhân cũng cực kỳ xuất chúng, trăm năm khó gặp, chỉ tiếc là... lại hiệu trung với Ôn Lẫm.
Giây tiếp theo, ánh đao lại ập đến, trong lòng n.g.ự.c Ninh Huyền Diễn bỗng nhiên trống rỗng.
Hóa ra hắn chỉ hư hoảng một đao, mục tiêu thực sự là Ôn Dư trong lòng hắn.
Chỉ thấy Lục Nhẫn bế ngang Ôn Dư lên, lui về khu vực an toàn.
Hắn chỉnh lại tóc mai bị gió thổi loạn của Ôn Dư, nói: "Công chúa có bị hoảng sợ không?"
Ôn Dư lắc đầu, sau đó thở dài: "Màn xuất hiện của ngươi còn ngầu hơn cả Bổn công chúa, ngươi không ổn rồi."
Lục Nhẫn: ...
Hắn cười khẽ một tiếng: "Màn xuất hiện của Công chúa vi thần đã thấy rồi, vi thần không sánh bằng Công chúa."
Hoàng đế thấy Ôn Dư bình an trở về, tảng đá trong lòng mới coi như hoàn toàn buông xuống.
Hắn từ trên cao nhìn xuống Ninh Huyền Diễn: "Ngươi nên cảm thấy may mắn vì ngươi sống thêm được một chút thời gian, nếu không phải dung túng cho Hoàng tỷ chơi đùa, Trẫm sao có thể đợi đến bây giờ?"
Ôn Dư nghe vậy thức thời làm một người tung hứng: "Ai nói không phải chứ."
"Vở kịch bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau này đến đây là kết thúc đi."
"Ây da, chuẩn cơm mẹ nấu rồi!"
"Trẫm vẫn là câu nói kia, nếu ngươi buông v.ũ k.h.í đầu hàng, bộ hạ của ngươi Trẫm có thể tha cho bọn hắn một con đường sống."
Mà Ninh Huyền Diễn không hề bị lay động, lúc này hắn cực độ bình tĩnh: "Muốn chiêu an? Ta còn chưa c.h.ế.t đâu."
Ôn Dư nghe vậy tiếp tục tung hứng: "Chuyện lạ có thật nha~"
Ninh Huyền Diễn: ...
Lúc này giọng nói kiên định của Hoa Dao vang lên: "Chủ thượng, thuộc hạ thề c.h.ế.t đi theo!"
"Thuộc hạ thề c.h.ế.t đi theo!"
"Thuộc hạ thề c.h.ế.t đi theo!"
Sau lưng Ninh Huyền Diễn rào rào quỳ xuống một mảng lớn.
Hoàng đế thấy thế, đuôi mắt nhiễm lên một tia tàn khốc, hắn gật đầu, đột nhiên nói: "Hoàng tỷ, tỷ cũng chơi đủ rồi, về hành cung nghỉ ngơi đi."
Ôn Dư dùng ngón tay quấn lọn tóc: "Ta chưa chơi đủ."
Hoàng đế: ...
"Hoàng đệ không cần lo cho ta, cứ coi như ta không tồn tại là được."
Không ngờ Ninh Huyền Diễn cũng nói: "Ôn Lẫm cuối cùng cũng nói được một câu tiếng người, nàng tốt nhất đừng ở lại chỗ này."
Ôn Dư: "Không phải, ai hỏi ý kiến ngươi?"
Ninh Huyền Diễn: ...
Hoàng đế thì không khuyên nữa, mà nói: "Hoàng tỷ, đứng ra sau lưng Trẫm."
Sau lưng Hoàng đế hai mươi mét chính là mép vực Liệp Xỉ Nhai, được Cấm quân khoanh vùng thành một khu vực an toàn.
Ôn Dư nhéo nhéo lòng bàn tay Lục Nhẫn, dẫn theo Lưu Xuân và Ngư Thất đứng ra sau lưng Hoàng đế.
Ngư Thất thấy nơi này trống trải an toàn, liền thuận tay ném Vân Dương đã cõng hồi lâu xuống đất.
Phong cảnh Liệp Xỉ Nhai này giống như Vân Dương nói, quả thực không tầm thường.
Biển mây như sương mù, đá kỳ quái dựng đứng trong đó.
Rìa biển mây phiếm ánh kim quang, như mộng như ảo.
Đứng bên mép Liệp Xỉ Nhai, có một loại cảm giác tiêu sái hào hùng như cưỡi gió về trời, lại như ngự kiếm mà đi.
"Công chúa, nơi này thật sự rất đẹp."
"Ừm, cảm giác tâm hồn Bổn công chúa đã được gột rửa, vô d.ụ.c vô cầu rồi."
Lưu Xuân: "Hả? Người vô d.ụ.c vô cầu rồi, vậy Lục tướng quân, Việt đại nhân, Giang đại nhân bọn họ phải làm sao bây giờ?"
Ôn Dư nói: "Bảo bọn họ nhịn đi."
Lưu Xuân: ...
Ngư Thất đang canh giữ trước mặt Ôn Dư: ...
Hắn vừa nghe thấy cái gì vậy?
Ôn Dư cảm thán nói: "Hoàng đệ ngay cả đ.á.n.h nhau cũng chọn chỗ đẹp thế này, không hổ là đệ ấy!"
Nhất thời cả Liệp Xỉ Nhai phảng phất bị chia cắt thành hai phong cách vẽ tranh.
Một bên năm tháng tĩnh hảo, một bên giương cung bạt kiếm.
Ninh Huyền Diễn xuyên qua Cấm quân nhìn thoáng qua bóng lưng Ôn Dư, lại dời đến trên mặt Hoàng đế: "Hôm nay là ta thua một nước cờ, nhưng ngươi cho rằng hôm nay có thể g.i.ế.c ta?"
Hắn run run thanh kiếm trong tay: "Ngươi hẳn là đã đoán được thân phận của ta rồi, ngươi dám trước mặt mọi người nói ra không?"
Ninh Huyền Diễn biết Ôn Lẫm tuyệt đối sẽ không nói.
Hoàng đế cười lạnh: "Có gì không dám? Chẳng qua là phản tặc Đại Thịnh, cấu kết với Tây Lê, người người đều có thể tru diệt."
Bên này phảng phất giây tiếp theo liền muốn m.á.u chảy đầu rơi, bên kia Ôn Dư thò đầu nhìn xuống dưới vách núi một cái.
Lập tức cảm thấy hoa mắt ch.óng mặt, hai chân bủn rủn.
Lưu Xuân đỡ lấy Ôn Dư: "Công chúa, cao quá, người vẫn là đừng nhìn nữa, nô tỳ nhìn cũng thấy chân mềm nhũn đây này."
Lúc này, Vân Dương bị ném trên mặt đất mí mắt động đậy, chậm rãi mở mắt ra.
Hắn ôm cái cổ đau nhức, đầu óc còn hơi choáng váng, trước mắt cũng mơ mơ hồ hồ.
Hắn, hắn đây là đang ở đâu?
Ngư Thất chú ý tới hắn tỉnh, liền một tay xách hắn từ dưới đất lên.
Cú đứng dậy đột ngột này làm hắn càng thêm ch.óng mặt, Vân Dương vịn một cái, kết quả đứng không vững, lảo đảo ngã về phía sau.
Ôn Dư nghe thấy tiếng động, vừa quay đầu lại, liền thấy Vân Dương ngã về phía nàng.
Ôn Dư: ...
"Ngươi đừng có qua đây a!"
Ôn Dư đưa tay đẩy một cái, nhưng tên Vân Dương này không nhẹ, nàng đẩy không được.
Lưu Xuân lập tức tay mắt lanh lẹ đẩy lưng Vân Dương, Ngư Nhất cũng đồng thời ra tay túm lấy cổ áo hắn.
Ôn Dư thở phào nhẹ nhõm, lại không ngờ Vân Dương cũng không quen biết Ngư Thất, chợt nhìn thấy một nam nhân đeo mặt nạ, phản ứng kịch liệt quát lớn: "To gan! Ngươi là ai?! Ta chính là An Nhạc Hầu thế t.ử!"
Hắn vung hai tay lên, một cánh tay đập vào vai Ôn Dư.
Mà lúc này Ôn Dư đang đứng ngay sau lưng hắn.
Trong 0.0000001 giây mất trọng tâm ngã về phía sau kia, Ôn Dư giận dữ hét: "Ngươi mẹ nó hố cha à!!!"
Mạng ta xong rồi!
"Công chúa!!!"
"Ôn Dư!!!"
Tiếng quát tháo hoảng loạn đồng thời vang lên.
Mấy bóng người nương theo thân ảnh rơi xuống theo đường parabol của Ôn Dư, cùng nhau nhảy xuống Liệp Xỉ Nhai.
