Trưởng Công Chúa Bắt Cá Khắp Thiên Hạ - Chương 341: Ta Ăn Hết Gạo Nhà Ngươi À?

Cập nhật lúc: 17/01/2026 05:05

Bốn người Lưu Xuân đứng ngoài cửa: ?

Động tĩnh hôm nay có vẻ hơi khác thường nha...

Rất nhanh đã đến ngày đại hội phổ cập kiến thức về Thuốc phiện, Lễ Bộ rất chu đáo sắp xếp đại hội vào buổi chiều.

Bây giờ trong triều còn vị đại thần nào không biết Trưởng Công Chúa là người ngủ nướng giỏi nhất Đại Thịnh chứ?

Ôn Dư chải chuốt xong, cách một ngày rồi mà miệng vẫn còn đang "khịa" Lục Nhẫn.

"Đáng ghét, đến giờ eo ta vẫn còn mỏi, hắn thì hay rồi, cứ như người không có việc gì ấy! Trâu bò hơn cả trâu!"

Sau khi kết thúc chuyện đó hôm nọ, Lục Nhẫn vẫn còn sức lực chạy đôn chạy đáo tự tay tắm rửa, bôi t.h.u.ố.c cho Ôn Dư, sau đó còn làm một bài tẩm quất nghe nói là rất hiệu nghiệm, có thể giảm bớt cảm giác đau nhức trên người.

Lưu Xuân nghe vậy chớp chớp mắt nói: "Nhưng nô tỳ ở ngoài cửa đều nghe thấy mà, Công chúa người thích lắm đó."

Ôn Dư: ...

Được rồi, nàng thừa nhận, rất thoải mái, rất thích...

Thu dọn xong xuôi, dùng xong bữa trưa, Ôn Dư dẫn Lưu Xuân bước ra khỏi phòng.

Sau đó phát hiện chỗ xích đu trong sân có một bóng dáng nữ t.ử mặc áo xanh đang đứng đó.

Lưu Hạ, Lưu Thu và Lưu Đông đang vây quanh nàng ta, nhìn chằm chằm như hổ rình mồi.

Nghe thấy tiếng động, nữ t.ử quay đầu lại, mở miệng liền là giọng đàn ông, vẫn gợi đòn như thế: "Ngươi vẫn lề mề như vậy."

Dáng vẻ này, rõ ràng chính là bộ dạng tỳ nữ Thúy Tâm trước kia.

Cũng chính là Ninh Huyền Diễn giả gái.

"Ăn một bữa trưa mà mất nhiều thời gian thế, ngươi biết ta đang đợi ngươi không?"

Ôn Dư mặt không cảm xúc: "Ta ăn hết gạo nhà ngươi à?"

Ninh Huyền Diễn: ...

"Trọng điểm không phải nên nằm ở nửa câu sau sao?"

"Ta ăn hết gạo nhà ngươi à?"

"Ôn Dư!"

"Ta ăn hết gạo nhà ngươi à?"

Ninh Huyền Diễn: "Được, là ta đến quá sớm, người cứ từ từ mà ăn."

Ôn Dư nghe vậy lúc này mới hạ mình bước xuống bậc thang, chuẩn bị xuất phát.

Nào ngờ Ninh Huyền Diễn không động đậy, mà đứng bên cạnh xích đu, đột nhiên hỏi: "Cái xích đu này ngươi ngồi bao giờ chưa?"

Ôn Dư quay đầu lại, liếc nhìn cái xích đu kia: "Ngươi nói cái này hả? Chưa ngồi, sao thế? Ngươi muốn ngồi à?"

Ninh Huyền Diễn nhíu mày, có chút nghi hoặc: "Không phải ngươi luôn muốn có một cái xích đu sao?"

"Cái xích đu này không biết từ đâu chui ra, đột nhiên xuất hiện trong sân, quỷ khí âm u, ta đâu dám ngồi, lỡ nổ banh m.ô.n.g thì sao?"

Ninh Huyền Diễn: ...

"Ngươi có phải nghĩ hơi nhiều rồi không? Chỉ là một cái xích đu thôi mà."

Ôn Dư nhún vai: "Ai mà biết được? Thần không biết quỷ không hay lòi ra một cái xích đu, đổi lại là ngươi, ngươi không sợ à? Không biết con quỷ nào làm, bọn ta cũng không dám dỡ, dứt khoát cứ để đó mặc kệ."

Ninh Huyền Diễn: ...

Hắn rũ mắt nhìn cái xích đu, mím môi, giọng điệu thế mà lại có chút tủi thân: "Ta thức cả đêm làm xích đu, thế mà một lần cũng chưa được ngồi..."

Ôn Dư sờ sờ tai: "Ngươi nói cái gì?"

Ninh Huyền Diễn bực bội phất tay áo: "Không có gì."

Lúc này Ôn Dư bước lên trước, ấn Ninh Huyền Diễn ngồi xuống xích đu: "Ngươi muốn ngồi thì ngồi đi, còn bày đặt vẻ mặt tủi thân."

Nàng nói xong giả vờ giả vịt lùi lại hai bước, vỗ vỗ n.g.ự.c, nói với bốn người Lưu Xuân: "Mông hắn không bị nổ!"

Ninh Huyền Diễn: ...

"Ôn Dư!"

Ôn Dư tiến lên vỗ vỗ má hắn: "Đi thôi, cái xích đu này nếu ngươi thích, quay đầu ta cho người dỡ ra gửi qua cho ngươi."

"Để lại địa chỉ, Cấm quân giao hàng tận nơi, bao hài lòng, nhớ cho đ.á.n.h giá năm sao."

Ninh Huyền Diễn: ...

Hắn nhắm mắt lại, hắn quả nhiên là tới để tìm bực vào thân.

Người phụ nữ xấu xa này chưa bao giờ cho hắn sắc mặt tốt.

Nhưng dù là vậy, hắn thế mà lại thấy vui vẻ trong đó...

Ninh Huyền Diễn vừa cảm thấy bản thân thật nực cười, vừa bước đi y như Thúy Tâm trước kia, đi theo sau lưng Ôn Dư.

Ngay khoảnh khắc nàng lên xe ngựa, Ninh Huyền Diễn quay đầu đi, đột nhiên mở miệng nói: "Cái xích đu kia không phải quỷ làm, là ta tự tay làm."

Nói xong ánh mắt lập tức rơi trên mặt Ôn Dư, dường như muốn tìm tòi cảm xúc khác biệt từ trên mặt nàng.

Nàng biết xích đu là do hắn làm, liệu có cảm thấy vui mừng không?

"Ồ."

Không phù hợp với kỳ vọng trong lòng Ninh Huyền Diễn, sắc mặt Ôn Dư vô cùng bình thản, dường như chẳng bất ngờ, cũng chẳng ngạc nhiên.

Nàng chậm rãi nhả ra một câu chọc hắn tức c.h.ế.t: "Ta biết là ngươi làm, ngoại trừ ngươi ra, ai mà rảnh háng vô vị như thế."

Ninh Huyền Diễn: ...

"Ngươi!" Ninh Huyền Diễn tức quá hóa cười, "Ngươi lại trêu đùa ta?"

"Hơn nữa, vô vị? Không phải ngươi nói muốn có xích đu sao? Nếu không ta lại tự tay..."

Nói được một nửa hắn im bặt, "Kết quả ngươi một lần cũng chưa từng ngồi..."

Lúc này Ôn Dư đột nhiên ngắt lời hắn, chớp mắt nói: "Vất vả cho ngươi rồi, ta rất thích cái xích đu đó."

Trong chốc lát, tất cả sự u oán đã dâng lên đến cổ họng Ninh Huyền Diễn đều bị hắn nuốt ngược trở lại vào bụng, sau đó tan biến một cách khó hiểu.

Dường như chỉ một câu "thích" chẳng mấy để tâm này đã vuốt phẳng tất cả.

"Ngươi làm gì mà đột nhiên..."

Ôn Dư suỵt một tiếng, cong mắt với hắn, nở một nụ cười có thể gọi là dịu dàng, sau đó chui vào trong xe ngựa.

Ninh Huyền Diễn bị nụ cười này làm cho thất thần, mãi đến khi Lưu Xuân gọi hắn, mới hoàn hồn lại.

"Ngẩn người cái gì? Đi thôi."

Ninh Huyền Diễn nắm tay che môi, không tự nhiên ho nhẹ một tiếng: "Biết rồi."

Trước khi lên xe ngựa, Lưu Xuân nhỏ giọng nói: "Nể tình ngươi nhảy xuống vực cứu Công chúa, ta nói cho ngươi biết nhé, thật ra cái xích đu kia, Công chúa thường xuyên ngồi lắm."

Ninh Huyền Diễn: ...

Trong chốc lát, hắn không biết nên vui hay nên giận.

Vui vì nàng thường xuyên "sủng hạnh" cái xích đu hắn vất vả làm, giận vì nàng lại trêu đùa hắn một lần nữa.

Nhưng rốt cuộc cảm xúc vui vẻ vẫn chiếm thế thượng phong.

Hắn biết ngay mà, người phụ nữ này nhất định sẽ thích hắn...

À nhầm, thích cái xích đu hắn làm.

Mà Ôn Dư đã lên xe ngựa đang bưng một đĩa hạt dưa c.ắ.n tí tách.

Lưu Xuân cười nói: "Công chúa, vừa rồi người cười một cái, hồn vía hắn bay mất tiêu luôn, một câu cũng không nói nên lời."

Ôn Dư lơ đễnh gật đầu: "Cái khác không chặn được miệng hắn, làm loạn lên thì không dứt, đại hội phổ cập sắp muộn rồi."

"Trêu hắn thì vẫn phải chọn lúc không vội vàng mới được."

Lưu Xuân: ...

Đến địa điểm tổ chức đại hội do Lễ Bộ sắp xếp, Ôn Dư xuống xe ngựa, nhìn chằm chằm ba chữ "Bách Thảo Viên" bên trên, bỗng nhiên cười cười.

"Hôm nay, ở chỗ này, phải mở đại hội phổ cập từ Bách Thảo Viên đến Tam Vị Thư Phòng."

Lưu Xuân: ?

Lúc này, ba người Lục Nhẫn, Việt Lăng Phong, Giang Khởi cùng nhau từ trong Bách Thảo Viên đi ra.

"Tham kiến Công chúa."

Lục Nhẫn sải bước tiến lên đỡ lấy cánh tay Ôn Dư, ân cần hỏi: "Công chúa hôm nay đã thấy thoải mái hơn chút nào chưa?"

Việt Lăng Phong và Giang Khởi: ...

Bọn họ đã sớm đoán được đêm tiệc mừng công kia sẽ xảy ra chuyện gì.

Mà Ninh Huyền Diễn ỷ vào khinh công, cũng chẳng định giấu giếm thân phận, nghe thấy câu hỏi của Lục Nhẫn, nhạy bén nhận ra đã xảy ra chuyện gì, mặt nạ cũng không che được vẻ mặt thối hoắc của hắn.

"Thật sự quan tâm thì sao không đến Công chúa phủ đón người đi? Giả vờ giả vịt."

Lục Nhẫn nhìn sang, tự nhiên biết hắn là ai, không khỏi cười lạnh một tiếng.

Hắn còn chưa mở miệng, Ôn Dư liền nói: "Là ta sai người đuổi Lục Nhẫn ra khỏi Công chúa phủ, không cho phép hắn tới, hắn quá biết cách giày vò người khác rồi."

Nhưng trong giọng điệu chẳng thấy chút trách cứ nào, thậm chí có thể nói là một kiểu khen ngợi ở góc độ khác.

Việt Lăng Phong, Giang Khởi: ...

Ánh mắt hai người lóe lên, dường như đang tự kiểm điểm xem có phải mình làm chưa đủ hay không.

Ninh Huyền Diễn nhìn biểu cảm của ba người: ...

Lại bị chọc tức đến bật cười.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.