Trưởng Công Chúa Bắt Cá Khắp Thiên Hạ - Chương 409: Tranh Hạng Nhất

Cập nhật lúc: 17/01/2026 18:00

Giang Khởi lại là người giỏi b.ắ.n tên trong kinh theo lời Hoàng đế, cự ly năm mươi bước đối với hắn mà nói không hề có áp lực.

Mà tên bật h.a.c.k Lục Nhẫn lại là cưỡi trên ngựa cũng có thể bách bộ xuyên dương, chưa bao giờ thất thủ, biến thái muốn c.h.ế.t.

Nhưng lần này bịt mắt, chắc chắn sẽ bị yếu đi một chút.

"Hoàng đệ đoán xem ai sẽ thắng?"

"Hoàng tỷ hy vọng ai thắng?"

Theo thời gian trôi qua, rất nhiều người thất bại lui xuống.

Trên sân thế mà chỉ còn lại Lục Nhẫn, Giang Khởi, Lâm Ngộ Chi, cùng với ba tên con nhà tướng.

Những người khác cũng không bất ngờ, chỉ là các đại thần nhìn Lâm Ngộ Chi vẫn kiên cường trên sân, đều có chút thầm thì trong lòng.

"Tình huống gì đây, Thừa tướng đại nhân thế mà cũng giỏi b.ắ.n tên?"

"Có chút ý tứ muốn tranh hạng nhất..."

"Hả? Giải thưởng là nụ hôn của công chúa, Thừa tướng đại nhân muốn cái hạng nhất này làm gì?"

"... Bản quan làm sao biết được."

"Có khả năng là muốn giải thưởng của Thánh thượng."

"Nhưng Lục tướng quân ở đây, Thừa tướng đại nhân không lấy được hạng nhất đâu nhỉ?"

"Khó nói, Lục tướng quân bịt mắt mà, theo bản quan thấy, Thừa tướng đại nhân vẫn còn dư lực."

Lâm Ngộ Chi nắm c.h.ặ.t cung trong tay, lại lấy ra một mũi tên.

Giang Khởi chậm rãi nhắm chuẩn: "Thừa tướng đại nhân tiễn thuật tốt, trước kia thế mà chưa từng thấy hiển lộ trước mặt người khác."

Dứt lời, mũi tên lông vũ "vút" một tiếng b.ắ.n ra ngoài.

Lâm Ngộ Chi đặt tên lên dây cung, không nhanh không chậm nói: "Trong lòng có sở cầu mà thôi."

Lục Nhẫn nói: "Thừa tướng đại nhân hôm qua say rượu, hôm nay lại tới chậm một bước, một bước chậm, từng bước chậm."

Hai mũi tên đồng thời bay v.út ra ngoài, giữa lúc lông vũ mũi tên lay động, Lâm Ngộ Chi nói: "Chậm không đáng sợ, đáng sợ là chậm mà không đuổi theo."

Lúc này cung nhân tuyên bố: "Số bốn, số năm thất bại."

Trên sân lúc này chỉ còn lại Lục Nhẫn, Giang Khởi, Lâm Ngộ Chi.

Cung nhân lại nói: "Mời ba vị đại nhân di chuyển ra ngoài tám mươi bước ——"

Dưới sân nghị luận ầm ĩ: "Đã tám mươi bước rồi, tiêu chuẩn trong quân bất quá sáu mươi bước, độ khó như thế, trong quân cũng là cao thủ rồi, trận thi đấu hôm nay đặc biệt kịch liệt đẹp mắt."

"Tám mươi bước." Lâm Ngộ Chi nhìn chằm chằm ống tên, chậm rãi rút ra một mũi tên, "Bản tướng còn chưa từng b.ắ.n qua."

Lục Nhẫn cùng Giang Khởi cũng không nói chuyện, đã đặt tên giương cung, sẵng sàng đón địch.

Lúc này, trên đài cao đột nhiên truyền đến giọng nói của Ôn Dư: "Đặt cược miễn trả lại! Đặt cược miễn trả lại! Ba người tranh đoạt, hạng nhất cuối cùng về tay ai?! Yêu hắn tin tưởng hắn thì hung hăng đặt cược vào hắn! Kiếm một món hời lớn! Giới hạn thời gian đặt cược, đến trước được trước!"

Lục Nhẫn, Giang Khởi, Lâm Ngộ Chi: ...

Ôn Dư bắt đầu "cổ vũ”.

"Tiễn vô hư phát Lục Tiểu Nhẫn, cưỡi ngựa b.ắ.n tên mọi thứ đều tàn nhẫn! Thái Khốc Lạt (Quá ngầu luôn)!"

Lục Nhẫn: ...

"Tiễn thuật cao siêu Giang Tiểu Khởi, phá án b.ắ.n tên môn nào cũng được! Hùng khởi!"

Giang Khởi: ...

"Im hơi lặng tiếng Thừa Tiểu Tướng, hóa ra hắn cũng biết b.ắ.n tên! Amazing!"

Lâm Ngộ Chi: ...

Các đại thần: ...

"Trưởng công chúa làm thơ???"

"Ngươi tỉnh táo chút đi! Cái này có thể gọi là thơ sao?! Đây rõ ràng là từ!"

Hoàng đế trầm mặc trong chốc lát, thở dài: "Các ái khanh nguyện ý đặt cược, cứ coi như lấy cái may mắn."

Hắn nhìn các đại thần đang xôn xao, lấy tay che miệng: "Khụ, Hoàng tỷ viết cho trẫm hai câu?"

Ôn Dư nghe vậy gần như không suy nghĩ, lập tức lắc đầu đung đưa: "Cửu ngũ chí tôn Hoàng Tiểu Đệ, tên của hắn cũng gọi Ôn Tiểu Lẫm, Ôn Tiểu Lẫm hắn là Hoàng đế, đệ trung đế (em trai trong các vị vua) trong các Hoàng đế, ô yeah!"

Hoàng đế: ...

"Trẫm thế mà có thể có bốn câu."

Ôn Dư gật đầu: "Vì thế mà cảm thấy kiêu ngạo vô hạn đi."

Hoàng đế: ...

Rất nhanh các đại thần đặt cược xong xuôi, đều là đặt cược vào người mình chọn trong lòng.

Ôn Dư thấy ba người đều không sai biệt lắm, không khỏi cảm thán: "Đạo đối nhân xử thế bị nắm bắt gắt gao."

Mà lúc này, trung tâm trường b.ắ.n được mọi người chú ý lại vô cùng yên tĩnh.

Ba người đang lẳng lặng chờ đợi.

"Ba vị đại nhân có người muốn đặt cược không? Nô tỳ có thể làm thay, đây là ý của Trưởng công chúa."

Ba người vừa định nói không cần lập tức đổi giọng.

Lục Nhẫn nói: "Mua Giang đại nhân thắng."

Cung nhân sửng sốt: "Hả?"

Giang Khởi nói: "Vậy bản quan mua Thừa tướng đại nhân thắng."

Cung nhân: ...

Lâm Ngộ Chi nói: "Đã như vậy, bản tướng liền mua Lục tướng quân thắng."

Cung nhân đầu đầy sương mù rời đi, đặt cược.

Ôn Dư gọi Việt Lăng Phong đến bên cạnh: "Ngươi cảm thấy ai sẽ thắng?"

Việt Lăng Phong nắm tay Ôn Dư nhẹ nhàng lắc lắc, nhếch môi: "Là vi thần thắng."

Hắn nhìn xuống đài, ba người đã đồng loạt tên trên dây cung, trên mặt tất cả đều là nhất quyết phải thắng.

Các đại thần thầm thì to nhỏ càng thêm lợi hại.

"Cái tư thế này... xem ra Thừa tướng đại nhân thật sự muốn hạng nhất."

"Không hiểu nổi a, giải thưởng hạng nhất..."

"Cái này cũng nghĩ không ra? Ngươi dứt khoát về nhà làm ruộng đi!"

"... Ngươi hiểu? Vậy ngươi nói đi!"

"Mọi người trong lòng hiểu rõ, không vạch trần mà thôi, ngươi hiểu cái b.úa?"

"Ngươi, ngươi, ngươi, ngươi đừng tưởng rằng ngươi học Trưởng công chúa nói chuyện thì ngươi lợi hại!"

...

"Vút ——"

Mũi tên lông vũ b.ắ.n nhanh ra.

Mọi người nháy mắt yên tĩnh, đồng loạt nhìn về phía hồng tâm nơi xa.

Lâm Ngộ Chi nhắm mắt lại, cánh tay đã bắt đầu đau nhức, cung tên tầm b.ắ.n tám mươi bước, người bình thường kéo ra cũng khó.

Khoảnh khắc b.ắ.n ra, hắn liền biết hắn thua, nhưng không sao cả.

Giọng nói của cung nhân thích hợp vang lên: "Người chiến thắng, Lục tướng quân!"

Dưới sân truyền đến tiếng hoan hô.

Giang Khởi buông cung, tám mươi bước, bịt mắt vẫn có thể bách phát bách trúng, hắn tâm phục khẩu phục.

Lục Nhẫn lại cũng không bất ngờ với kết quả này.

Trên chiến trường, m.á.u tươi của kẻ địch dính vào mắt không mở ra được, hắn cũng có thể ngoài trăm mét lấy thủ cấp người.

Ngoại trừ con chạch trơn trượt nào đó.

Hắn xoay người, giật dải băng xuống, đón ánh mặt trời nhìn về phía Ôn Dư trên đài.

Cùng với Việt Lăng Phong bên cạnh Ôn Dư.

Lục Nhẫn: ...

"Vi thần giành giải nhất, giải thưởng công chúa nói khi nào thực hiện?"

Ôn Dư ngoắc ngoắc ngón trỏ với Lục Nhẫn, khóe miệng ngậm nụ cười: "Lại đây, Lục Tiểu Nhẫn."

Lục Nhẫn nghe vậy, phi thân lên, quỳ một gối trước mặt Ôn Dư.

Mọi người thấy cảnh tượng này, có chút toát mồ hôi, công chúa ngài muốn hôn Lục tướng quân, tốt xấu gì cũng buông tay Việt đại nhân ra chứ...

Thật sự rất kỳ quái nha...

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.