Trưởng Công Chúa Bắt Cá Khắp Thiên Hạ - Chương 492: Không Bằng Gã Đàn Ông Hoang Dã

Cập nhật lúc: 19/01/2026 13:23

Ý đồ gì?

Câu hỏi này ngược lại khiến Yến Ngạn ngẩn ra một giây.

Nếu là người bình thường biết người trước mắt là Thừa tướng đại nhân, đối mặt với sự chất vấn của hắn, e là nói chuyện cũng có chút không lưu loát, nhưng Yến Ngạn vẫn rất bình tĩnh.

"Thảo dân chỉ hỏi chút thôi."

Lâm Ngộ Chi cũng không né tránh, giọng nhạt nhẽo: "Nàng là bà cô tổ của bổn tướng."

Yến Ngạn: ?

Hả? Bà cô tổ?

Vai vế của cô nương cao như vậy?

Hóa ra là hắn vẫn luôn hiểu lầm? Gán cho hắn danh hiệu "chồng cũ"?

Lâm Ngộ Chi mặt không cảm xúc vòng qua hắn lên lầu.

Yến Ngạn thấy vậy xoay người, đột nhiên nói ra một câu kinh người: "Vậy ta có thể làm dượng của ngài không?"

Lâm Ngộ Chi: ...

Bước chân hắn không dừng, đi thẳng lên lầu.

Chỉ là khóe miệng ngậm một tia lạnh lẽo.

Yến Ngạn dường như không khống chế được nói ra suy nghĩ trong lòng, trong mắt xẹt qua một tia ảo não nhàn nhạt.

Hắn đang nói cái gì vậy? Quả thực như bị ma nhập, hôn mê đầu óc.

Cô nương đã có hôn phối, đâu đến lượt hắn làm dượng gì đó...

Mà trong phòng tầng hai, Ôn Dư đang ngủ trưa, Ninh Huyền Diễn ở bên cạnh, ôm nàng, ánh mắt trong veo.

Tuy rằng hắn không buồn ngủ, nhưng hắn rất hưởng thụ khoảng thời gian lẳng lặng ôm Ôn Dư như vậy, cho dù không làm gì cũng rất tốt.

Lâm Ngộ Chi lên tầng hai, liếc mắt liền nhìn thấy Lưu Xuân đang canh giữ ở cửa phòng.

"Sao không vào hầu hạ?"

Lưu Xuân hành lễ, hạ thấp giọng: "Công chúa đang ngủ trưa."

"Ngủ trưa cũng cần ở bên cạnh trông coi, nơi này không giống Công chúa phủ."

Lâm Ngộ Chi nói không sai chút nào, Lưu Xuân đương nhiên cũng muốn ở bên cạnh Ôn Dư, nại hà luôn có người chiếm vị trí của nàng, cướp việc của nàng.

Lưu Xuân buồn bực nói: "Thúy Tâm đang ở cùng, cho nên nô tỳ mới ra ngoài đợi."

Lâm Ngộ Chi: ...

Hắn là sau này mới biết Ôn Dư làm thế nào dây dưa với Ninh Huyền Diễn.

Chính là hắn giả làm thị nữ Thúy Tâm lẻn vào Công chúa phủ, kết quả bị Công chúa phát hiện manh mối, điều vào nội viện âm thầm quan sát.

Hắn ngược lại số đỏ thật.

Nếu không hắn là một tên phản tặc, làm sao có thể lọt vào mắt Công chúa.

Lâm Ngộ Chi trầm giọng nói: "Cứ thế để hắn và Công chúa ở chung một phòng?"

Lưu Xuân chớp mắt nói: "Công chúa muốn triệu ai ngủ cùng, nô tỳ đương nhiên không thể quấy rầy, nếu như là ngài ngủ cùng, nô tỳ cũng sẽ đợi ở bên ngoài như vậy, huống chi, ngài nếu thật sự ngủ cùng, cũng sẽ không hy vọng nô tỳ ở trong phòng đâu nhỉ?"

Lâm Ngộ Chi: ...

Hắn ánh mắt khẽ động, bởi vì câu nói này của Lưu Xuân, hiếm thấy xẹt qua một tia mất tự nhiên cực kỳ nhỏ.

Hắn vô thức ảo tưởng ra hình ảnh ngủ cùng Công chúa trong đầu, sau đó nhắm mắt lại.

Đây đều là chuyện từng chỉ có trong mơ, mà từ sau hôm săn b.ắ.n mùa xuân say rượu, hắn phát điên mạo phạm Công chúa, Công chúa liền chưa từng nhập mộng nữa.

Hoặc là nói, là hắn không muốn lại như thế, tình cảm trong lòng đè nén càng sâu.

Hôm đó say rượu tỉnh lại, hắn gỡ xuống dải lụa ước nguyện của mình, bên trên viết là "Thường bạn quân trắc" (Thường ở bên vua), mà một túi gấm khác thuộc về Công chúa hắn lại để lại trên đó.

Viết là "Dữ quân thường tương bạn" (Cùng chàng thường bên nhau).

Tuy rằng đây cũng chẳng phải là nguyện vọng của Công chúa.

Lưu Xuân thấy Lâm Ngộ Chi lẳng lặng đứng đó, cảm xúc trong mắt lưu chuyển, không biết đang nghĩ gì, thế là không nhịn được đưa tay quơ quơ trước mắt hắn: "Thừa tướng đại nhân?"

Lâm Ngộ Chi hơi hoàn hồn.

Tiếng nói chuyện mơ hồ ở cửa phòng tự nhiên lọt vào tai Ninh Huyền Diễn, tuy rằng không thể nghe rõ hoàn toàn đang nói gì, nhưng có thể phân biệt được là giọng của Lâm Ngộ Chi.

Hắn nhắm mắt lại, ôm Ôn Dư c.h.ặ.t hơn một chút, khóe miệng nhếch lên.

Bàn về đám oanh oanh yến yến bên cạnh người phụ nữ xấu xa này, người không có uy h.i.ế.p nhất chính là Lâm Ngộ Chi, còn về người uy h.i.ế.p lớn nhất...

Ngoại trừ Lâm Ngộ Chi, ai cũng có uy h.i.ế.p rất lớn.

Mà Lâm Ngộ Chi đương nhiên sẽ không quấy rầy Ôn Dư ngủ trưa.

Người hiểu Công chúa đều biết, đối với Công chúa mà nói, ngủ là chuyện đại sự của đời người, một chút cũng không được chậm trễ.

Mà chờ đợi cũng đã trở thành thói quen của hắn.

Chỉ là ở Công chúa phủ, hắn còn có thể ngồi trong sân lẳng lặng uống trà, một mình đ.á.n.h cờ, thỉnh thoảng đếm lá cây một chiếc hai chiếc yên lặng chờ đợi.

Chỉ vì thỉnh thoảng nói với Công chúa một câu hoặc nhận được một ánh mắt của Công chúa.

Mà ở đây... chỉ có hành lang lạnh lẽo vô tình.

Lâm Ngộ Chi rũ mắt, về phòng đối diện ngồi yên.

Hiện giờ có thể ở bên cạnh Công chúa như vậy, đã là một chuyện may mắn lớn.

Đợi Ôn Dư tỉnh lại, trời vẫn còn sáng trưng.

Nàng vỗ vỗ Ninh Huyền Diễn đang ôm rất c.h.ặ.t ra, oán thầm: "Ta bảo sao trong mơ bị một con trăn lớn quấn lấy, hóa ra là ngươi."

Ninh Huyền Diễn: ...

"Ta ở trong mơ của nàng là trăn?"

"Ừ, còn là loại chảy nước miếng nữa."

Ninh Huyền Diễn: ...

Hắn nghiêng người c.ắ.n môi Ôn Dư, nhẹ nhàng mút vào.

Ôn Dư rảnh tay ôm lấy cổ hắn, chậm rãi đáp lại.

Kỹ thuật hôn của Ninh Huyền Diễn tiến bộ thần tốc, quấn quýt đuổi bắt, mút mát l.i.ế.m láp, nhắm mắt si mê lại chìm đắm, lông mi dài hơi cong lên, giống như một con hồ ly tinh tu luyện ngàn năm muốn ăn tươi nuốt sống nàng.

Ôn Dư rất hưởng thụ, giữa những khe hở của đôi môi, vuốt ve má hắn, vô cùng hài lòng nói: "Có chút dáng vẻ của ngoại thất quyến rũ gia chủ tranh sủng rồi đấy, tiếp tục phát huy."

Ninh Huyền Diễn nghe vậy mở mắt ra, tình động trong mắt còn chưa tan đi, khóe môi lại cứng đờ.

"Ngoại thất?"

"Ừ." Ôn Dư vỗ vỗ mặt hắn, ngồi dậy, gọi ra ngoài cửa, "Lưu Xuân, chải đầu."

Để lại Ninh Huyền Diễn một mình tức tối vì hai chữ "ngoại thất".

Cảm giác còn không bằng gã đàn ông hoang dã.

"Công chúa, Thừa tướng đại nhân đến rồi, đón người đến quan sở đấy."

Ninh Huyền Diễn dựa vào giường, chống một chân lên, nhếch môi: "Quan sở có gì tốt, không bằng ở lại khách điếm."

Lúc này, Lâm Ngộ Chi bưng một đĩa điểm tâm đi vào.

Hắn nhìn thấy Ninh Huyền Diễn dựa vào giường Ôn Dư, một bộ dạng tùy ý quen thuộc, đã nằm cả ngàn lần, cộng thêm y phục xộc xệch, trong mắt tình động, khiến người ta không tự chủ được mà nghĩ vừa rồi trên chiếc giường này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Quả thực như cố ý làm cho hắn xem.

Lâm Ngộ Chi đè xuống sự ồn ào trong lòng, đặt điểm tâm xuống, giọng nhạt nhẽo mở miệng nói: "Lời này sai rồi, Công chúa thân phận tôn quý, sao có thể cứ ở mãi loại khách điếm này?"

Lưu Xuân: "Đúng đúng đúng, quan sở đều là người mình, hơn nữa điều kiện chắc chắn tốt hơn nhiều."

Ôn Dư: "Lưu Xuân nói đúng."

Ninh Huyền Diễn: ...

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.