Trưởng Công Chúa Bắt Cá Khắp Thiên Hạ - Chương 551: Hắn Đều Có Thể, Tại Sao Ta Không Thể?

Cập nhật lúc: 19/01/2026 18:14

Phàm là có chút nhận thức đầy đủ về thân phận của mấy người Lục tướng quân, đều không dám hành xử như vậy.

Nếu nói hắn vô lễ với triều đình mệnh quan, nhưng lời nói của hắn lại chẳng có lời nào vô lễ.

Một lúc lâu sau, Lưu Xuân tìm được một từ hình dung, không nhịn được nói: "Nghé con không sợ hổ."

"Một mình ngươi khiêu khích tất cả các đại nhân, nếu không phải có công chúa ở đây, ta bây giờ đoán chừng phải ghép toàn thây cho ngươi."

Lạc Hàn: ...

Lời nói cũng không giả, hắn thân không ở quan trường, lại lớn lên trong Nam Phong Quán từ nhỏ, mưa dầm thấm lâu, lại có Ôn Dư chống lưng, liền không sợ hãi gì.

Có điều cũng chỉ mới phát huy được sáu bảy phần.

Lúc này, Lưu Xuân lại nói: "Những lời m.ó.c t.i.m móc phổi vừa rồi của ngươi, nên nói với công chúa, nói với ta có tác dụng gì?"

Lạc Hàn gật đầu: "Đa tạ Lưu Xuân cô cô nhắc nhở."

Lưu Xuân dẫn Lạc Hàn đi vòng quanh hòn giả sơn thêm mấy vòng để g.i.ế.c thời gian, sau đó quay lại cái viện lúc nãy.

Sau đó nàng khiếp sợ phát hiện, ngoại trừ Việt đại nhân không biết võ công ở bên cạnh công chúa, các đại nhân khác thế mà lại đ.á.n.h nhau rồi!

Thừa tướng đại nhân trọng thương chưa lành thế mà cũng ở trong đó.

Còn có Ngư Nhất đại nhân.

Nàng chỉ ra ngoài đi dạo một lúc, sao nàng lại nhìn không hiểu rồi?

Mà bước chân Lạc Hàn khựng lại, ngẩn ngơ nhìn Ôn Dư, mãi đến lúc này hắn mới nhìn thấy Ôn Dư tháo mũ mạng là dáng vẻ thế nào.

Hắn nhìn chằm chằm sườn mặt Ôn Dư, có chút thất thần.

Lạc Hàn lúc đầu cũng không biết Ôn Dư là Trưởng công chúa, nhưng hắn không quan tâm dung mạo, một trái tim đã rơi xuống chính là rơi xuống, không liên quan đẹp xấu.

Sau khi đoán được là công chúa, tuy nghe nói công chúa xinh đẹp, nhưng chưa có cảm giác thực tế gì.

Mãi cho đến giờ phút này.

Bên tai hắn vang lên câu nói kia của Ôn Dư: "Nhưng mà ta chính là rất đẹp, rất đẹp, rất đẹp rất đẹp rất đẹp."

Nữ t.ử như công chúa, nam nhân vì nàng mà đ.á.n.h nhau, dường như cũng chẳng có gì lạ.

Nên nói là, trước đó không đ.á.n.h nhau mới là thực sự kỳ lạ.

Mà Lưu Xuân đã chạy chậm đến bên cạnh Ôn Dư, kinh ngạc nói: "Công chúa, các đại nhân đ.á.n.h nhau rồi!"

"Ta nhìn thấy rồi."

"Thật sự đ.á.n.h nhau rồi! Trước kia đều chỉ là nói mồm thôi, nhưng không ai đ.á.n.h thật, lần này là đ.á.n.h thật rồi!"

"Ta nhìn thấy rồi."

"Thừa tướng đại nhân vết thương còn chưa lành đâu, ngài ấy cũng đang đ.á.n.h!"

"Ta nhìn thấy rồi."

Lưu Xuân: ...

"Công chúa, sao người không vội thế?"

"Ta vội chứ!" Ôn Dư chớp mắt, "Nhưng vội có tác dụng không?"

Lưu Xuân: ...

Việt Lăng Phong: ...

Ôn Dư ngửa đầu nhìn trời: "Lúc này nếu ông trời có thể sấm chớp rền vang, mưa to tầm tã thì tốt rồi, đ.á.n.h nhau trong mưa to mới có cảm giác không khí chứ."

Lưu Xuân: ?

Nàng liếc nhìn Việt Lăng Phong bên cạnh, cúi người nói nhỏ: "Công chúa, Việt đại nhân cứ đứng nhìn như vậy sao?"

Ôn Dư: "Lưu Xuân à, ngươi muốn hắn bị đ.á.n.h c.h.ế.t thì cứ nói thẳng."

Việt Lăng Phong: ...

Mà Lưu Xuân lúc này đã trút bỏ sự khiếp sợ ban đầu, từ từ bình tĩnh lại.

"Đánh nhau thôi mà, nô tỳ cũng nên giống như công chúa bất động như núi."

Giây tiếp theo, Ôn Dư bất động như núi tiến lên hai bước, vừa vỗ tay, vừa hô: "Đừng đ.á.n.h nữa, các ngươi đừng đ.á.n.h nữa. Bất kỳ ai bị thương ta đều sẽ đau lòng, OK? Đại gia đình là dùng để gia nhập, không phải dùng để chia rẽ!"

"..."

Cả cái viện im phăng phắc.

Ngay cả kình phong nổi lên khi ra chiêu cũng biến mất.

Năm người đang quấn lấy nhau khựng lại, dừng động tác.

Bọn họ đều nghe lời Ôn Dư.

Lúc này, Lạc Hàn đi lên trước, dưới ánh mắt của mọi người trực tiếp quỳ xuống bên chân Ôn Dư, hắn ngẩng đầu, không nói gì, chỉ ở bên cạnh.

Ôn Dư cúi đầu nhìn hắn: "Nhìn chằm chằm ta làm gì? Tháo mũ mạng không nhận ra nữa à?"

Lạc Hàn lắc đầu: "Công chúa nói đúng, nhìn mặt không phải là nông cạn."

Ôn Dư giơ ngón tay cái lên, tuyên bố trước mặt mọi người: "Ngươi ở lại trong phủ làm gã sai vặt, cứ phụ trách hoa cỏ đi."

Ninh Huyền Diễn lúc đầu ẩn nấp trong phủ công chúa, trước khi vào nội viện, chính là phụ trách công việc này.

"Người mặc đồ đỏ kia là tiền bối của ngươi, có thể tìm hắn xin chỉ giáo kinh nghiệm."

Ninh Huyền Diễn: ...

Lâm Ngộ Chi nhìn Lạc Hàn một cái, rút người ra, lặng lẽ xoay người rời đi, không nói một lời.

Ôn Dư kéo tay ba người Lục Nhẫn, cười tủm tỉm nói: "Bổn công chúa nghĩ rồi, phủ công chúa quả thực nên có viện riêng của các ngươi, bất kể có ở hay không, cái nên có phải có, ngày mai các ngươi đến chọn một cái."

Nàng nói rồi chớp mắt: "Còn phải để người trong thành Thịnh Kinh đều biết chuyện này."

Ba người Lục Nhẫn, Việt Lăng Phong, Giang Khởi ánh mắt khẽ động.

Ninh Huyền Diễn mím môi: "Vậy còn ta?"

Ôn Dư không để ý đến hắn.

Thì nói thân phận của hắn có thể bố cáo toàn thành Thịnh Kinh sao?

Ninh Huyền Diễn thấy thế đâu còn không hiểu ý nàng.

Hắn nắm c.h.ặ.t lòng bàn tay, cười lạnh một tiếng, tức giận xoay người rời đi.

Chỉ là một cái viện.

Có viện thì nên ở trong viện của mình, không có viện thì nên ở trong phòng của Ôn Dư.

Hẹn xong chiều mai đến chọn viện, ba người Lục Nhẫn cùng nhau rời khỏi phủ công chúa.

Tuy rằng bọn họ đêm nay đều muốn ở lại thị tẩm, nhưng công chúa rất rõ ràng không có ý này.

Về phần Lạc Hàn, ngay cả thông phòng cũng không tính là.

Ngư Nhất cũng im lặng lui về vị trí nên ở của mình.

Ôn Dư trở về nội viện, thoải mái tắm rửa một cái.

Cả buổi tối này, việc thật không ít, đầu tiên là hòa thân sau đó đấu giá, trở về xem ch.ó con đ.á.n.h nhau, quả thực rất náo nhiệt.

Ôn Dư dựa vào giường nhỏ ăn nho, xem thoại bản.

Lúc này, Lưu Đông đến truyền, Lâm thừa tướng đến rồi.

Gần như vừa dứt lời, bóng dáng Lâm Ngộ Chi liền xuất hiện bên bàn đá trong sân.

Đây là vị trí hắn thường ngồi trước kia.

Nhưng hôm nay bước chân hắn không dừng lại, tiếp tục đi về phía trước, một mạch đi đến cửa phòng.

Ôn Dư ngậm nho trong miệng, nhìn chằm chằm hắn.

Lạc Hàn vốn xin Lưu Xuân được công việc canh cửa đêm nay, thấy Lâm Ngộ Chi không qua thông báo dường như muốn vào phòng, bèn muốn ngăn hắn lại.

Lâm Ngộ Chi nửa rũ mi mắt, nhàn nhạt liếc hắn một cái, ánh mắt miệt thị giống như từng cây kim bạc thấu xương.

Hắn vung tay lên, trực tiếp hất văng Lạc Hàn, lạnh lùng nói: "Tránh ra!"

Lạc Hàn ngã vào cửa, nhíu c.h.ặ.t mày.

Lưu Xuân thấy thế, vội vàng đưa Lạc Hàn xuống.

Thừa tướng đại nhân có chút không bình thường.

Ôn Dư hơi ngồi thẳng dậy, đầy hứng thú chống cằm: "Mùi rượu nặng quá, uống bao nhiêu rồi?"

Lâm Ngộ Chi không đi vào, cứ đứng ngoài ngưỡng cửa, nhìn chằm chằm Ôn Dư, từng câu từng chữ: "Hắn đều có thể, tại sao ta không thể?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trưởng Công Chúa Bắt Cá Khắp Thiên Hạ - Chương 551: Chương 551: Hắn Đều Có Thể, Tại Sao Ta Không Thể? | MonkeyD