Trưởng Công Chúa Bắt Cá Khắp Thiên Hạ - Chương 610: Không Thể Tác Bích Thượng Quan

Cập nhật lúc: 19/01/2026 18:30

Ninh Huyền Diễn nói xong liền mím môi, lại len lén quan sát phản ứng của Ôn Dư.

Thấy nàng không nói gì, đột nhiên lo lắng mình ban nãy có phải nói hơi quá đáng không.

"Giận rồi?"

Ôn Dư không nhanh không chậm ngồi xuống, rót chén trà nhuận giọng xong, mới nói: "Sao ngươi giống con cún con xù lông thế?"

Ninh Huyền Diễn: ...

"Ta đợi nàng rất lâu."

Ôn Dư gật đầu, sau đó chống cằm nói: "Nói gì với Hoàng đệ rồi?"

"Không có gì, nhưng ta phải đi rồi."

"Đi đâu?"

Ninh Huyền Diễn im lặng một thoáng, trong mày mắt nhuốm vẻ trịnh trọng: "Chiến báo mới nhất, Đông Lân Quan thất thủ rồi, Lục Nhẫn thân lo hai quan Bắc Dương và Nam Dự, có lợi hại đến mấy cũng phân thân thiếu thuật, huống hồ Đại Thịnh hiện tại binh lực không đủ... Ta sẽ dẫn người đi thu phục Đông Lân Quan."

Ôn Dư nghe vậy tay cầm chén trà khựng lại, sau đó chậm rãi đặt xuống: "Dẫn người? Dẫn ai?"

"Tự nhiên là người của ta."

"Ngươi muốn giúp Hoàng đệ?"

"Giúp hắn?" Ninh Huyền Diễn cười khẩy một tiếng, "Ta là giúp mảnh đất này."

Ánh mắt Ôn Dư khẽ động, nói: "Ta tưởng ngươi sẽ lạnh mắt đứng nhìn, dù sao ngươi vẫn luôn không hợp với Hoàng đệ."

Ninh Huyền Diễn nghe vậy nghiến răng: "Ôn Dư, trong mắt nàng, ta rốt cuộc là người thế nào? Một kẻ tiểu nhân chỉ biết lén lút mưu toan trong bóng tối sao?"

"Ta và Ôn Lẫm có đấu đá thế nào, đó cũng là chuyện riêng của chúng ta, đối mặt với người ngoài quan ải, ta và Ôn Lẫm là nhất trí, đó chính là tấc đất không nhường..."

Ninh Huyền Diễn chưa nói hết câu, Ôn Dư liền giữ lấy gáy hắn, hôn lên môi hắn.

Hắn đầu tiên là ngẩn ra, có chút chưa phản ứng kịp, trong mắt lóe lên một tia thụ sủng nhược kinh, giây tiếp theo liền nhắm mắt, ôm chầm lấy Ôn Dư, phản khách vi chủ chiếm đoạt hơi thở của nàng.

Hắn lần đầu tiên hoàn toàn cảm nhận được nụ hôn toàn tâm toàn ý của Ôn Dư, khắc cốt tiêu hồn, dường như muốn hút đi linh hồn hắn.

Cánh tay Ninh Huyền Diễn càng siết càng c.h.ặ.t, gắt gao ghì lấy eo Ôn Dư, ấn nàng ngồi lên đùi mình, giữa môi lưỡi hai người tràn ra những âm thanh chụt chụt vang dội.

Hồi lâu, bọn họ mới tách ra.

Hơi thở Ninh Huyền Diễn còn có chút không ổn định, rũ mắt nhìn chằm chằm đôi môi phiếm nước của Ôn Dư: "Ôn Dư, nàng cuối cùng cũng nghiêm túc hôn ta một lần rồi."

Ôn Dư nâng má Ninh Huyền Diễn: "Đây là phần thưởng cho cún ngoan."

Ninh Huyền Diễn: ...

Chó thì ch.ó vậy, có người liều mạng muốn làm còn không được làm đây này.

Ôn Dư ôm vai hắn, lười biếng dựa vào: "Ngươi để lộ binh lực của mình, không sợ sau trận chiến này, Hoàng đệ tính sổ sau?"

"..."

Ninh Huyền Diễn tự nhiên đã suy xét thận trọng, với thân phận của hắn, làm quyết định gì cũng cần suy nghĩ kỹ càng, phải cân nhắc một loạt hậu quả dây chuyền.

Khi Hoa Dao biết được suy nghĩ của Ninh Huyền Diễn, nàng không nói gì nhiều, chỉ nói một câu: "Chủ thượng, khai cung không có mũi tên quay đầu, ngài thật sự nghĩ kỹ rồi sao?"

Ninh Huyền Diễn lúc đó đứng trước cửa sổ: "Bách tính bình thường còn biết khi nhà tan nước mất, phấn đấu quên mình dấn thân vào quân doanh, mà ta rõ ràng có năng lực, lại khi cửa quan thất thủ, ngoại tộc xâm lược, bách tính chịu cảnh chiến loạn, cũng có thể 'tác bích thượng quan' (ngồi trên vách quan sát - khoanh tay đứng nhìn), chỉ để giáng cho Ôn Lẫm một đòn nặng nề, đây không phải là điều Cô muốn..."

Cho nên hắn vào cung gặp Ôn Lẫm.

Không ai biết ở Hoành Đức Điện, Hoàng đế và Ninh Huyền Diễn đã nói gì.

Mà lúc này, Ninh Huyền Diễn ôm Ôn Dư, thấp giọng nói: "Đợi ngoại loạn bình định, hươu c.h.ế.t về tay ai, còn chưa biết được, có lẽ, là ta tính sổ Hoàng đệ của nàng."

"C.h.ế.t cũng không đổi tính nết." Ôn Dư véo tai Ninh Huyền Diễn, "Có điều, lúc ngươi nói tấc đất không nhường rất đẹp trai, muốn 'làm' ngươi."

Ninh Huyền Diễn nghe vậy, cái tai bị véo mắt thường có thể thấy được leo lên một tầng đỏ, hắn khẽ ho một tiếng: "Không còn thời gian nữa, ta sắp phải đi rồi, đợi ta về rồi hẵng làm, làm cho tốt, không được nuốt lời."

Hắn nói rồi có chút tủi thân bất chợt: "Vốn dĩ có thời gian có thể làm, ai biết đợi nàng lâu như vậy mới về, đi lêu lổng với người đàn ông khác..."

Ôn Dư: ...

Nàng nói thật: "Không lêu lổng, đi học b.út lông."

Ninh Huyền Diễn hồ nghi: "Nàng? Học tập?"

Ôn Dư: ...

"Ta! Học tập!"

Ninh Huyền Diễn cạn lời: "E là đ.á.n.h cờ hiệu học tập, làm mấy chuyện không thể cho ai biết."

Ánh mắt hắn dường như đang nói, ta nhìn thấu nàng rồi, đừng ngụy biện nữa.

"Bắt ta đợi lâu như vậy, đợi ta về, nàng phải bù đắp cho ta."

Ôn Dư đặt ngón trỏ lên môi mình, ra vẻ ngây thơ: "Bù đắp thế nào?"

"Nàng tự nghĩ đi."

Ninh Huyền Diễn cầm lấy tay nàng, đặt bên môi c.ắ.n một cái, không nhẹ không nặng: "Sau này hôn ta không được qua loa lấy lệ."

"Ừm... xem biểu hiện của ngươi đã."

Khi Ninh Huyền Diễn rời đi, lại kéo Ôn Dư trải nghiệm một hồi lâu nụ hôn không qua loa, sau đó chưa đã thèm mổ mổ khóe môi nàng: "Đi đây."

Ôn Dư gật đầu, phất phất tay áo.

"Nhớ ta thì ngắm Phượng ấn."

Ôn Dư: "Sao thế, trên Phượng ấn có mặt ngươi à?"

Ninh Huyền Diễn: ...

Rất nhanh, bóng dáng hắn lóe lên, rời đi.

Chân trước chân sau, Lưu Đông vào báo, Thừa tướng đại nhân đến.

Ôn Dư: ?

Không nhớ nhầm thì, nàng mới từ phủ Thừa tướng về.

Nàng chớp mắt: "Cho hắn vào."

Lâm Ngộ Chi lúc này đã thay một bộ trang phục khác, bộ hồi chiều qua tay Ôn Dư, đã không thể mặc được nữa.

Trên tay hắn cầm một chiếc hộp gỗ dài, khi nhìn thấy Ôn Dư, ánh mắt khẽ động.

"Công chúa, vi thần đến đưa tranh cho Người, lúc Người đi, quên mang theo."

Ôn Dư nhận lấy tranh, trên hộp gỗ dán niêm phong, nàng không mở ra, mà đặt lên bàn.

"Sai người đưa một cái là được rồi, còn đặc biệt chạy một chuyến?"

Lâm Ngộ Chi nghe vậy đầu ngón tay khẽ động.

Hắn vốn đã giao tranh cho gã sai vặt trong phủ, nhưng nửa đường lại gọi người về, đây là một cơ hội có thể gặp lại Công chúa.

Chỉ là tắm rửa thay đồ làm lỡ chút thời gian, đến bây giờ mới tới phủ Công chúa.

Lúc này, Ôn Dư b.ắ.n một đoạn rap: "Yo, xem ra là chiều nay ta chưa làm ngươi đã nghiền, thế mà khiến ngươi còn nhiều tinh lực như vậy, lần sau ta sẽ không thấy ngươi sắp nổ tung mà buông tha ngươi đâu ~"

Lâm Ngộ Chi: …………

Tuy tốc độ nói rất nhanh, phát âm mơ hồ, nhưng hắn vẫn nghe hiểu hết.

Hắn không ngờ sẽ nghe được từ "lần sau" từ miệng Công chúa.

"Lần sau? Khi nào?" Hắn lẩm bẩm thành tiếng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.