Trường Môn Hảo Tế Yêu - Chương 881
Cập nhật lúc: 03/03/2026 12:16
485- Tình yêu kiếp trước.
Dương xuân tháng ba, chính là lúc gió ấm hoa nở.
Ánh xuân rải xuống mặt hồ lăn tăn sóng nước, ven bờ là một biển hoa đang tranh nhau khoe sắc, hương hoa thanh nhã lan tỏa trong không khí.
Giữa biển hoa ấy, là một tòa cao đài lầu các.
Dưới mái cong đầu đao, Phùng Vận và Bùi Quyết tựa lan can ngồi đối diện.
Một chiếc án gỗ du già, vài đĩa thức ăn nhỏ, một hồ rượu ngon…
Phùng Vận nâng chén, nhấp một ngụm.
“Say Nguyệt tuy ngon, không bằng Ma Cô t.ửu thuần hòa.”
Bùi Quyết nhìn nàng, khẽ nâng mắt, giơ tay.
Chẳng biết từ lúc nào, một con bướm bay tới, đậu trên ngọn tóc nàng.
Bùi Quyết còn chưa chạm tới, bướm đã bay đi.
Hắn nói: “Đáng tiếc.”
Phùng Vận khẽ sững lại, rồi mỉm cười.
“Có gì mà đáng tiếc? Chẳng qua là sâu lông.”
Nàng vốn rất biết cách phá hỏng phong cảnh.
Khung cảnh lãng mạn trong vườn, chỉ một câu đã bị nàng làm tan nát.
Bùi Quyết nhìn đôi mắt mang chút giễu cợt của nàng, biết đây là Phùng Vận không còn giả vờ, là người đã chuẩn bị thản nhiên đối diện hắn, bày tỏ cảm xúc… thậm chí là chán ghét với hắn.
Không giả vờ nữa.
Rất tốt.
Hắn nói: “Ta chưa từng thông d.â.m với Lý Tang Nhược. Vận nương, ta là trong sạch…”
Trong sạch?
Phùng Vận bật cười.
Từ thư phòng bị Bùi Quyết kéo ra vườn, trên đường đi, đầu óc nàng đã không thể khống chế mà liên tục lóe lên những hình ảnh của tiền thế.
Ở biệt viện An Độ, thân thể Lý Tang Nhược loang lổ vết hoan ái, trên mặt là vẻ đắc ý và khinh miệt không giấu nổi.
Ở Trung Kinh, những quý phụ quý nữ nhìn nàng mà cười nhạo, “Chẳng qua chỉ là tiện th.i.ế.p.”
Trong điện Gia Phúc, chiếc áo choàng hồ ly cùng lòng tự tôn bị lột bỏ giữa chốn đông người.
Tiểu Mãn c.h.ế.t t.h.ả.m trước mặt nàng.
Đại Mãn mình đầy thương tích.
Còn có…
Gương mặt lạnh lùng của Bùi Quyết, cùng cảnh hắn sai người đưa nàng trở lại An Độ…
Đương nhiên, nàng cũng nghĩ đến bến Thạch Quan.
Lửa cháy hừng hực, Ngao Thất gào mắng thấu tâm can.
Tiếng cười ch.ói tai, tiếng khóc t.h.ả.m thiết…
Những chuyện đã trải qua ở kiếp trước, không thể như con bướm đậu trên tóc kia, bay đi rồi là không còn dấu vết, như thể chưa từng xảy ra.
Nàng lạnh lùng cười.
“Vậy ý ngươi là Lý Tang Nhược một phía si tâm, bày mưu hãm hại, cầm đao kề đầu ngươi, ép ngươi thân mật với nàng ta, ép ngươi đuổi ta khỏi Trung Kinh, đưa ta về An Độ sao?”
Bùi Quyết nhíu mày.
Nhìn thẳng vào mắt nàng.
“Ta không biết nàng từ đâu kết luận rằng ta từng thân mật với nàng ta. Nhưng con người Lý Tang Nhược thế nào, nàng rõ.”
Phùng Vận nhướng mày, dứt khoát nói toạc ra.
Nghiến răng kể lại khoảnh khắc nhục nhã nhất đời này của mình.
“Chính lúc đó, ta vô ý phát hiện trước n.g.ự.c nàng ta có một nốt ruồi đen.”
Rồi nàng cười.
“Cũng coi như trong họa có phúc. Nếu không phải vậy, kiếp này ta cũng chẳng thể đóng đinh nàng ta lên cột sỉ nhục, để nàng ta cả đời không thoát khỏi ô danh và nhục mạ.”
Bùi Quyết dường như thông suốt điều gì, khẽ gật đầu.
“Thì ra là vậy.”
Phùng Vận nói: “Ngươi cũng nhớ lại rồi sao? Không biết hôm ấy cùng nàng ta mây mưa mấy lượt, mới để lại cả thân vết tích như thế…”
Bùi Quyết mím môi.
“Ta nói không phải ta, nàng không tin. Nàng ta nói là ta, nàng lại tin.”
Chuyện nam nữ, vốn khó giải thích nhất, cũng khó có chứng cứ nhất.
Huống chi là chuyện của kiếp trước.
Cho dù Bùi Quyết có trăm cái miệng, cũng không nói rõ được.
Vì vậy, hắn chuyển sang chuyện khác — vì sao phải đưa nàng rời khỏi Trung Kinh.
“Lá thư nàng viết cho Tiêu Trình, ta trước kia đã xem qua.”
Phùng Vận biết hắn nói đến bức thư hôm đó bị Từ Vĩnh Trình mang đến trước mặt Đoan Thái hậu, giữa triều đình buộc tội nàng mưu nghịch.
Nàng đáp: “Là ta viết.”
Bùi Quyết cười lạnh.
“Nàng ngày đêm mong lang, ta thành toàn cho nàng, lại thành ra lỗi của ta?”
Phùng Vận cứng họng.
Cho dù không có bức thư đó, về sau ở phủ Đại tướng quân An Độ, vì Hàn bà bà và toàn bộ tôi tớ c.h.ế.t t.h.ả.m trong ngục, khi ấy nàng cũng hận Bùi Quyết thấu xương, không ngày nào không muốn trở lại Đài Thành.
Trong khoảng thời gian ấy, nàng cũng viết cho Tiêu Trình không ít thư…
Sau này, tất cả đều bị Đại Mãn giao cho Bùi Quyết.
Phùng Vận khép mắt.
“Phải, ngươi có lý khi đối xử với ta như vậy. Là ta đáng đời. Đáng đời ở bên cạnh ngươi, cả đời làm một tiện th.i.ế.p thân bất do kỷ, mặc cho người ta sỉ nhục, đ.á.n.h mắng, cũng không được sinh lòng vọng tưởng, không được hai lòng…”
Bùi Quyết trầm ngâm giây lát, đôi mắt đen sâu thẳm dịu dàng nhìn nàng.
“Nói vậy, năm đó Vận nương không muốn rời Trung Kinh, rời khỏi ta?”
Phùng Vận liếc hắn.
“Đừng tự cho mình là đúng. Ta chỉ không thích bị người ta vứt bỏ.”
