Trường Môn Hảo Tế Yêu - Chương 882

Cập nhật lúc: 03/03/2026 12:17

Đã từng bị phụ thân vứt bỏ một lần.

Chuyện ấy với nàng, là một bóng ma khó lòng xóa nhòa…

Nhưng thật sự đối với hắn, nàng không có chút tâm tư nào khác sao?

Trước kia Phùng Vận có lẽ sẽ không thừa nhận, nhưng lúc này, ngồi giữa vườn xuân trăm hoa đua nở, nàng rất khó tiếp tục dối lòng mình.

Dừng lại một lát, nàng nhìn thẳng vào Bùi Quyết.

“Kiếp trước, nếu Bùi tướng quân chịu cho ta thêm một nụ cười, một câu dịu dàng, ta cũng không làm ra những chuyện đó.”

Lời vừa dứt, nàng rõ ràng cảm nhận được không khí xung quanh lạnh xuống.

Một người là nam t.ử đã đọc được thư riêng, tin chắc rằng th.i.ế.p thất bên mình một lòng một dạ yêu mến Tiêu Trình.

Một người là nữ t.ử bị giam cầm trong lao ngục, sợ hãi bất an, như kẻ chìm dưới nước khát khao nắm lấy một cọng rơm cứu mạng…

Trong hoàn cảnh của kiếp trước, bất luận là Bùi Quyết hay Phùng Vận, thực ra đều rất khó nói rõ, rốt c.uộc nên ứng đối thế nào mới là thỏa đáng nhất. Cũng không biết rốt c.uộc ai đúng ai sai, hay là cả hai đều sai…

Dù sao kiếp trước bọn họ, không có trùng sinh, cũng chưa từng trải qua tình ái, đều là lần đầu làm người…

“Là ta không tốt.”

Bùi Quyết nhìn vệt u oán không tan trên gương mặt diễm lệ của Phùng Vận, chậm rãi đưa tay từ trên bàn sang, nắm lấy tay nàng.

Rồi khẽ cong môi, mỉm cười với nàng.

Đôi mắt tĩnh lặng như giếng cổ khô cạn ngàn năm vạn năm, nụ cười ấy vì thế mà trở nên quý giá mà hoang lương.

“Là ta phụ nàng.”

Bùi Quyết không nhắc đến việc khi hắn bị Phùng Vận phản bội, bị quân Tề vây khốn ở bến Thạch Quan, nhìn những huynh đệ theo mình nhiều năm lần lượt c.h.ế.t t.h.ả.m dưới lưỡi đao, lòng gan đứt đoạn thế nào…

Cũng không nói đến lúc bị Ôn Hành Tố một mũi tên xuyên tim, lại trơ mắt nhìn thuyền lâu rời đi, nghĩ đến nữ nhân của mình đang tựa vào lòng Tiêu Trình, đau đớn đến mức nào…

Lại càng không nhắc tới khi hắn dưỡng thương ở Trung Kinh, thoi thóp hơi tàn, nghe từng tin tức liên quan đến nàng, nghe nàng đại hôn, như nguyện gả cho Tiêu lang, còn vì Tiêu lang liên tiếp sinh hạ hoàng t.ử, hận đến tận xương tủy ra sao.

Phải.

Bùi Quyết từng hận Phùng Vận đến thấu xương.

Hận đến mức muốn tự tay bóp c.h.ế.t nàng.

Trùng sinh trở về, hắn mang theo hận ý ngập trời, có một nghìn một vạn lý do tìm nàng đòi lại công đạo, m.á.u trả bằng m.á.u, bù đắp những thiếu hụt của kiếp trước, báo thù cho huynh đệ t.ử trận…

Cũng có một nghìn một vạn cách, có thể giẫm nàng xuống tận bùn, biến nàng thành cấm luyến trong phủ, đời đời kiếp kiếp không thể ngóc đầu.

Nhưng hắn đã không làm như vậy.

Thậm chí cũng không biết vì sao mình không làm như vậy.

“Vận nương, xin lỗi.”

Cổ họng Phùng Vận nghẹn lại.

Tay muốn rút ra, rồi lại dừng, mặc cho hắn nắm lấy.

Rất nhạt, rất bình tĩnh mà đáp lại hắn.

“Khi ta bị phụ thân đưa vào quân doanh Bắc Ung, nỗi sợ đối với ngươi nhiều hơn thù hận. Khi ta bị ngươi đưa về quận An Độ, oán hận đối với ngươi nhiều hơn sợ hãi. Thuở thiếu thời, ta ái mộ Tiêu Trình. Sau đó, cũng từng động lòng với tướng quân.”

Nàng chưa từng nghĩ, mình sẽ thản nhiên nói với Bùi Quyết, sự thật mà ngay cả chính mình trước kia cũng không dám đối diện.

Phải, nàng từng thích Bùi Quyết.

Trong những đêm ám muội c.uồng nhiệt, cũng trong những tháng ngày bình lặng chảy dài như nước…

Hơn ba năm bầu bạn, xa xôi như một giấc mộng, mà lại như mới hôm qua.

Hai người lặng lẽ nhìn nhau không chớp mắt.

Tay áo lay động trong gió xuân, dịu dàng phất phơ.

Phùng Vận nói: “Ta tưởng ngươi đưa ta đi, là vì ngươi chán rồi, không cần ta nữa.”

Bùi Quyết nói: “Ta tưởng nàng muốn rời khỏi ta, trở về bên Tiêu lang của nàng.”

Phùng Vận hỏi: “Nếu ta không liên lạc với ba vị tướng Hồ Sở Hàn, không cấu kết với nước Tề, ngươi có đến An Độ đón ta không?”

Yết hầu Bùi Quyết khẽ lăn, “Có.”

Phùng Vận lại hỏi: “Là khi nào? Ta phải đợi bao lâu?”

Trong đôi mắt đen của Bùi Quyết là một mảnh xám mịt.

Hắn trầm mặc rất lâu, mới khàn giọng nói: “Ta cũng không biết. Là Tiêu Trình… nhanh hơn ta.”

Phùng Vận hừ cười, mi mắt khẽ rũ.

Không muốn nhắc đến Tiêu Trình, nhất là trước mặt Bùi Quyết, trong một mùa xuân như thế này.

“Đừng nói về hắn nữa, ta sợ làm bẩn cả xuân quang.”

Bùi Quyết chậm rãi cong môi, giọng nói dịu dàng khác thường.

“Nói như vậy, nàng là đúng.”

“Cái gì?”

“Lúc đầu ta nghi ngờ nàng, là vì phát hiện nàng thay đổi với Tiêu Trình…”

Khi mới vào doanh, nàng tự tiến cử làm mưu sĩ, muốn thay quân Bắc Ung làm việc.

Bùi Quyết sao có thể tin lòng chân thành của nàng?

Hắn tin chắc Phùng Vận đang giả vờ.

Chỉ là kiếp này nàng thông minh hơn kiếp trước.

Giả vờ lấy lòng hắn, giả vờ oán hận Tiêu Trình, giả vờ hòa nhập với người bên cạnh hắn…

Hắn cho rằng, chẳng qua vì lợi mà thôi.

Nhưng ở Tịnh Châu, khi nàng cầm đại loa mắng c.h.ử.i Tiêu Trình không chút lưu tình, lại thật sự khoác áo cưới bái đường với hắn…

Cho dù hắn có bao nhiêu nghi hoặc, cũng không thể không tin, Phùng Vận của hôm nay không còn là ngày xưa.

Chỉ là, nàng có giống hắn, là người trùng sinh trở về hay không, Bùi Quyết không dám tin, cũng không dám đi dò xét.

Kiếp trước bọn họ dây dưa quá nhiều, oán hận quá nhiều, cũng có quá nhiều điều không chịu nổi…

Nếu nàng chỉ biết Bùi Quyết của kiếp này, với hắn đã là phúc báo lớn nhất.

Hắn không hỏi, không truy cứu, cho đến khi nàng nhắc đến Ma Cô t.ửu.

Bùi Quyết mới không thể không đối diện với sự thật — Phùng Vận của kiếp trước đã trở về.

Người nữ t.ử nhu nhược ấy, một lòng một dạ yêu mến Tiêu Trình, sau lưng hắn đ.â.m một nhát, khiến quân Bắc Ung đại bại, nhân lúc hắn trọng thương nguy kịch, quay đầu gả cho Tiêu Trình…

Nàng thật sự đã trở lại.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.