Tự Cẩm - Chương 1212: Thánh Nữ Lệnh Bài, Trưởng Lão Thú Nhận

Cập nhật lúc: 01/01/2026 11:28

Một người đã chắc chắn là Thái t.ử phi, mặc kệ thật giả, đối với gia tộc Thái hậu mà nói đã định là thật.

Cho tới bây giờ, gia tộc Thái hậu vẫn đang được hưởng ơn trạch từ Thái hậu, trừ phi bị điên mới có thể đứng ra.

"Chuyện này, cửa đột phá vẫn nằm ở chỗ Ô Miêu." Úc Cẩn nói.

Khương Tự hướng mắt về phương Nam, lẩm bẩm: "Đại trưởng lão từng nói, nhiều năm trước bà ngoại A Tang mang về một bé gái, đó là mẫu thân của A Tang. Từ đó trở đi bà ngoại của A Tang chưa từng rời khỏi Ô Miêu, cho đến lúc mất."

Bà ngoại của A Tang, cũng là bà ngoại của nàng.

"Chân tướng ngoại trừ bà ngoại của A Tang, chỉ sợ cũng chỉ có đại trưởng lão Ô Miêu rõ ràng nhất. Nhưng Ô Miêu làm sao có thể thừa nhận đã đem Thái hậu Đại Chu thay mận đổi đào? Nếu thật sự thừa nhận, phụ hoàng cho dù có tốt tính đến đâu cũng sẽ cùng Ô Miêu không c.h.ế.t không ngừng." Khương Tự phân tích xong, khẽ c.ắ.n môi, "Bất luận thế nào, vẫn phải thử một lần."

Đến bây giờ đã không phải là vấn đề an nguy của bản thân họ nữa, mà liên quan đến mấy trăm năm giang sơn xã tắc Đại Chu.

Khương Tự từ trong hốc tối lấy ra một cái lệnh bài nhỏ, chính là Ô Miêu Thánh Nữ lệnh.

Nàng giao Thánh Nữ lệnh cho A Man, thấp giọng phân phó một hồi.

A Man lĩnh mệnh rời đi.

Không tới nửa ngày, một bà t.ử có dáng vẻ tầm thường từ cửa hông đi vào Yến Vương phủ.

"Gặp qua Thánh nữ." Sau khi gặp Khương Tự, bà t.ử vội hành lễ.

Khương Tự đ.á.n.h giá bà t.ử, mỉm cười: "Hoa trưởng lão, chúng ta đã một thời gian không gặp rồi."

Hoa trưởng lão thẳng lưng, cười nói: "Cứ tưởng trong thời gian ngắn sẽ không có cơ hội gặp ngài."

Từ sau khi Khương Tự rời khỏi Ô Miêu, Hoa trưởng lão liền phụng mệnh Đại trưởng lão lần nữa đến kinh thành, lấy bộ dạng và thân phận hoàn toàn mới lưu lại, chính là để thuận tiện liên lạc với Khương Tự.

Với Ô Miêu mà nói, tầm quan trọng của Khương Tự không cần nói cũng biết.

Khương Tự trả lời: "Ta cũng cho là như vậy."

Mặc dù hiện tại biết trên người mình chảy dòng m.á.u Ô Miêu, nhưng với nàng mà nói, nàng chính là người Đại Chu.

"Thánh nữ triệu kiến ta, không biết có chuyện gì?"

Khương Tự đưa Thánh Nữ lệnh qua, vào lúc Hoa trưởng lão hoảng hốt, đi thẳng vào vấn đề: "Ta muốn biết Thái hậu có phải là người Ô Miêu hay không."

Con ngươi Hoa trưởng lão bỗng nhiên co lại, da mặt không kiểm soát được mà run lên.

Khương Tự đem phản ứng theo bản năng của Hoa trưởng lão nhìn vào trong mắt, thầm nói nàng và Úc Cẩn suy đoán quả nhiên không sai.

À, dùng lời A Cẩn nói thì đây không gọi là suy đoán, mà phải gọi là phỏng đoán.

Bất kể nói thế nào, Thái hậu có lẽ là người Ô Miêu không thể nghi ngờ.

"Hoa trưởng lão?"

Hoa trưởng lão hoàn hồn, ánh mắt lấp lóe: "Lời Thánh nữ nói làm ta khiếp sợ, Thái hậu Đại Chu sao có thể là người Ô Miêu?"

"Khiếp sợ?" Khương Tự cười cười, "Nếu Hoa trưởng lão còn không thẳng thắn với ta, vậy chức Thánh nữ này ta không làm nữa."

Sắc mặt Hoa trưởng lão đột biến: "Thánh nữ, ngài sao có thể như thế..."

Thánh nữ là tiểu nhị cửa hàng thuê sao, nói không làm liền không làm? Vậy đặt Ô Miêu ở chỗ nào!

Mặt Khương Tự trầm xuống, không chút khách khí nói: "Giả dụ đứng trước mặt Hoa trưởng lão chính là Ô Miêu Thánh nữ chân chính, Hoa trưởng lão cũng sẽ nói năng mập mờ, không thành thật sao?"

Hoa trưởng lão bị hỏi đến cứng họng.

Khương Tự cười lạnh: "Ô Miêu không lấy thành tâm đối đãi với ta, ta vì sao phải làm Thánh nữ vô vị này?"

Thấy Hoa trưởng lão bị hỏi đến thái dương nổi gân xanh, Khương Tự cười nhạo: "Đây là kinh thành Đại Chu, là Yến Vương phủ, nếu ta thật sự không muốn làm, Hoa trưởng lão có thể cướp ta từ nơi này về Ô Miêu sao? Đừng quên, hiện tại Ô Miêu cũng không có huynh trưởng của ta."

"Thánh nữ muốn bội ước?" Sắc mặt của Hoa trưởng lão cực kỳ khó coi.

Nét mặt Khương Tự khá lạnh nhạt: "Điều kiện tiên quyết để giữ lời hứa là thẳng thắn thành khẩn. Ta lại xin hỏi Hoa trưởng lão lần nữa, Thái hậu có phải là người Ô Miêu đóng giả hay không?"

Hoa trưởng lão giật giật miệng, hiển nhiên vô cùng rối rắm.

Khương Tự lạnh lùng nhắc nhở: "Hoa trưởng lão đừng lấy cớ bà không được biết bí mật trong tộc mà qua loa với ta. Đại trưởng lão tuổi tác đã cao, mà bà hiện là người duy nhất trong tộc ngoại trừ A Lan biết được chân tướng về Thánh nữ. Bây giờ Đại trưởng lão phái bà đến kinh thành để giữ liên lạc với ta, không có khả năng không nói gì với bà. Bằng không, đối với Ô Miêu ta chỉ là một người ngoài, mà A Lan chỉ là một tỳ nữ nhỏ bé không gánh nổi đại sự, một khi Đại trưởng lão có gì bất trắc, chẳng lẽ muốn mang toàn bộ bí mật của Ô Miêu đi, để lại cho tộc nhân một món nợ hồ đồ?"

Hoa trưởng lão không thể nhịn được nữa nói: "Sao Thánh nữ có thể nguyền rủa Đại trưởng lão như thế?"

Khương Tự lạnh lùng liếc Hoa trưởng lão: "Trăng có khi tròn khi khuyết, người có họa phúc sớm tối, sao lại là nguyền rủa? Nếu vạn sự đều có thể phát triển theo ý người, Ô Miêu cũng sẽ không vì Thánh nữ mà phiền muộn, không phải sao?"

Hoa trưởng lão bị hỏi đến á khẩu không trả lời được.

Khương Tự châm một ly trà đưa qua, khôi phục nụ cười: "Cho nên Hoa trưởng lão vẫn nên nói rõ ràng với ta đi, như vậy ta cũng tiện an tâm cống hiến vì Ô Miêu."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.