Tự Cẩm - Chương 1213: Quân Cờ Phản Chủ, Sóng Gió Sắp Nổi
Cập nhật lúc: 01/01/2026 11:28
Hoa trưởng lão trầm mặc rất lâu, trà nóng bốc lên khói trắng làm khuôn mặt bình thường kia trở nên mơ hồ.
Khương Tự có loại xúc động muốn lấy khăn ra lau sạch lớp dịch dung trên mặt Hoa trưởng lão.
Có lẽ mỗi một lần dịch dung đều trải qua không mấy vui vẻ, nên nàng cực kỳ không muốn nhìn thấy một khuôn mặt giả trong nhà mình.
Đương nhiên, lý trí đã khiến nàng yên lặng nhịn xuống.
Hoa trưởng lão rốt cuộc mở miệng: "Vì sao ngài lại hoài nghi Thái hậu quý quốc?"
Khương Tự bưng chén trà lên nhấp một ngụm, nói: "Bởi vì gần đây ta đã biết được thân thế của chính mình."
Muốn cạy ra bí mật từ trong miệng Hoa trưởng lão, thì phải thẳng thắn một chút, cái này gọi là có qua có lại.
"Thân thế?" Hoa trưởng lão sửng sốt.
Khương Tự thong thả đặt chén trà xuống, không nhanh không chậm nói: "Ta mới biết được bà ngoại ta là người Ô Miêu, ta và A Tang vốn là chị em họ."
Hoa trưởng lão lộ vẻ mặt không dám tin: "Không thể nào, bà ngoại A Tang trở lại bộ tộc chỉ mang về một bé gái, sau đó chưa từng rời khỏi Ô Miêu, sao A Tang lại có chị em họ?"
"Bà ấy còn để lại một bé gái ở Đại Chu, đó là mẫu thân của ta, Tô thị."
Bờ môi Hoa trưởng lão run run, hồi lâu mới phun ra một câu: "Ngài, ngài mới là Thánh nữ!"
Đối với người Ô Miêu mà nói, trọng điểm chú ý vĩnh viễn là Thánh nữ.
Thái t.ử phi Đại Chu trước mắt có huyết mạch Ô Miêu, còn nắm giữ Ngự Cổ thuật, vậy Thánh nữ chính là nàng, chứ không phải A Tang.
Cho dù huyết mạch Ô Miêu của A Tang còn đậm hơn Khương Tự.
Khương Tự rất rõ ràng cảm nhận được ánh mắt Hoa trưởng lão nhìn nàng đã khác trước.
Đây cũng là nguyên nhân nàng thẳng thắn, địa vị của một Thánh nữ chân chính trong lòng Hoa trưởng lão chung quy là khác biệt.
"Hoa trưởng lão có thể nói rồi chứ?"
Hoa trưởng lão nhìn Khương Tự chăm chú, tâm tình phập phồng.
Bà từ trong mắt đối phương thấy được sự kiên quyết.
Hoa trưởng lão không khỏi nhớ tới biểu hiện của Khương Tự khi ở Ô Miêu.
Đây là người đối mặt với Đại trưởng lão vẫn có thể lý luận, thậm chí còn dám uy h.i.ế.p Đại trưởng lão, huống chi là bà?
Giãy giụa một lát, Hoa trưởng lão lựa chọn thỏa hiệp.
"Không sai, Thái hậu quý quốc là người của chúng ta."
Ánh mắt Khương Tự chợt lóe, bàn tay đặt ở đầu gối hơi siết lại, nhưng giọng điệu vẫn duy trì bình tĩnh: "Thái hậu là ai? Có quan hệ gì với bà ngoại ta?"
Hoa trưởng lão vừa mở miệng, lại có chút hối hận.
Sự việc trọng đại như vậy, đáng lẽ bà phải bẩm báo với Đại trưởng lão trước, sao lại không kiên trì được bao lâu đã nói ra rồi.
"Lẽ nào Hoa trưởng lão lại không muốn nói nữa?" Khương Tự đặt tay lên bàn trà, sắc mặt lạnh băng.
Hoa trưởng lão liếc chén trà trong tay Khương Tự, nảy ra một ý nghĩ quái dị: Nếu như bà không nói, Thánh nữ sẽ không lấy nước trà hắt vào mặt bà chứ?
Thánh nữ tuyệt đối làm được loại chuyện này!
Âm thầm hít vào một hơi, Hoa trưởng lão nhận mệnh nói: "Thánh nữ tạm thời đừng nóng vội, nghe ta nói đã. Thái hậu vốn là một nữ t.ử Ô Miêu bình thường, vì tuổi tác, dung mạo có chút tương tự với chuẩn Thái t.ử phi Đại Chu lúc đó, cho nên được chọn trở thành người thay thế. Mà bà ngoại ngài am hiểu thuật dịch dung bắt chước, cho nên chính là người chấp hành kế hoạch này..."
Nghe Hoa trưởng lão thuật lại, Khương Tự cũng hiểu rõ hơn về đoạn chuyện cũ này, không khác mấy so với những gì họ phỏng đoán.
Vì một nguyên nhân nào đó, Ô Miêu cần phải cài người của mình vào nơi tôn quý nhất Đại Chu, sau khi suy xét từ nhiều phương diện đã quyết định chọn chuẩn Thái t.ử phi lúc ấy. Vì thế, bà ngoại của A Tang phụng mệnh đến Đại Chu, mượn cầu nối là Nghi Ninh Hầu lão phu nhân để tiếp xúc với chuẩn Thái t.ử phi, thời gian lâu dần quen thuộc với ngôn hành cử chỉ của bà ấy, rồi lại đem những điều này dạy cho nữ t.ử có bề ngoài tương tự, từ đó thay mận đổi đào.
Kế hoạch này rất táo bạo, nhưng lại không khó thực hiện.
Một quý nữ sắp lấy chồng, vốn sẽ không tiếp xúc quá nhiều với người nhà, sau khi Thái hậu bị thay thế chỉ cần thận trọng trong lời nói và việc làm thì sẽ không bị phát hiện điều bất thường. Lui một vạn bước, cho dù có phát hiện Thái hậu có điều khác thường, ai sẽ nói ra chứ? Chờ đến khi Thái hậu vào cung, tất cả những thay đổi sẽ không còn ai có thể phát hiện.
Kế hoạch này có thể nói là hoàn mỹ, chỉ là đã bỏ qua một điểm: Nghi Ninh Hầu lão phu nhân và Thái hậu chân chính là bạn thân, sự hiểu biết về Thái hậu còn sâu sắc hơn cả người nhà.
Mà trực giác của phụ nữ thường rất nhạy bén.
Khương Tự cảm thấy may mắn vì lúc ấy Nghi Ninh Hầu lão phu nhân đã nén nghi hoặc trong lòng, mà không đi chất vấn, bằng không chỉ sợ sớm đã mất mạng một cách mơ hồ.
"Nếu ngoại tổ mẫu chân chính của ta đã gánh vác trọng trách đến Đại Chu chấp hành kế hoạch thay mận đổi đào, vì sao còn yêu một nam t.ử Đại Chu?"
Ánh mắt Hoa trưởng lão hơi lóe, thở dài: "Thánh nữ đã làm vợ người, chẳng lẽ không rõ trên đời này chỉ có tình yêu nam nữ là thứ làm cho người ta không thể tự kìm hãm nhất ư?"
Khương Tự nhất thời bị hỏi đến nghẹn họng.
Nàng không thể không thừa nhận lời này của Hoa trưởng lão rất có lý.
Nếu có thể lý trí, cũng sẽ không có chuyện nàng và A Cẩn nối lại tiền duyên.
