Tự Cẩm - Chương 445: Đêm Thăm Phức Phương Ban
Cập nhật lúc: 01/01/2026 06:03
Tên nhóc này càng ngày càng không biết ăn nói, cái gì gọi là hắn dạo Yến Xuân ban xong lại định dạo Phức Phương ban? Đó gọi là tra án!
"Hoa nương tên gì?"
"Gọi là Thanh Thanh. Nhìn dáng vẻ của bà chủ thì xem nàng ta như cây hái ra tiền, chuẩn bị bồi dưỡng thành đầu bài luôn. Tiểu nhân thấy vậy hỏi thêm mấy câu, bà chủ còn có chút không vui." Long Đán có phần uất ức kéo kéo y phục, lẩm bẩm, "Thân này của tiểu nhân cũng rất ra dáng, thế mà bà chủ còn mắt ch.ó xem thường người khác..."
"Lấy cho ta một bộ y phục."
Long Đán mang tới một bộ y phục còn mới tám phần cho Úc Cẩn thay, thấy hắn muốn đi không khỏi hỏi: "Chủ t.ử, ngài định đi đâu vậy?"
"Đến Phức Phương ban."
"Hả?" Long Đán thăm dò nhìn thoáng qua sắc trời, vẻ mặt kinh ngạc, "Đã giờ này rồi, những hoa nương đó đều có khách nhân cả rồi..."
"Lắm lời." Úc Cẩn liếc ngang Long Đán, đi nhanh ra ngoài.
Long Đán thấy thế vội theo sau.
"Ngươi không cần đi."
Long Đán: ???
Tá ma g.i.ế.c lừa, vắt chanh bỏ vỏ, qua cầu rút ván... Còn có thành ngữ nào thì tới luôn đi?
Bờ sông Kim Thủy vẫn sáng như ban ngày, những cành liễu rủ hai bên bờ sông sớm đã úa vàng, giống như lão nhân xế chiều đón gió đêm chậm rãi rì rào, lá cây bay xuống liền bị cuốn vào mùi son phấn nồng nàn.
Âm thanh đàn sáo loáng thoáng, ngọn đèn dầu trên sông chập chờn lấp lóe, tất cả đều vì mùi hương nồng nặc khắp nơi mà nhuốm lên sắc thái kiều diễm. Vào cuối thu ở kinh thành, nơi này vĩnh viễn là cảnh xuân tươi đẹp.
Những thuyền hoa lớn nhỏ đã rời bờ, lượn lờ giữa lòng sông, toát lên vẻ tự do tự tại.
Úc Cẩn tiện tay bắt một chiếc du thuyền đang đậu ở bờ đón khách.
Người chèo thuyền là một lão hán, tươi cười sang sảng: "Công t.ử, ngài muốn đi đâu?"
"Phức Phương ban." Úc Cẩn không muốn nhiều lời, nhàn nhạt nói ba chữ.
Lão hán là người biết điều, nghe vậy không nói thêm, đáp một tiếng "được", rồi động tác thuần thục chèo thuyền lướt đi.
Thuyền nhỏ lướt qua vô số con thuyền, không mất bao lâu đã đến gần thuyền hoa có treo đèn l.ồ.ng "Phức Phương ban".
"Phức Phương ban đón khách đây." Lão hán hô một tiếng, rồi cho thuyền cập bến.
Trên thuyền hoa lập tức có người đón Úc Cẩn lên.
Giống như Yến Xuân ban, Phức Phương ban là một gánh hát không lớn không nhỏ. Bà chủ đón khách nhìn cách ăn mặc của Úc Cẩn, ý cười trên mặt liền nhiệt tình hẳn, vui vẻ hớn hở đón người vào.
Úc Cẩn ngồi xuống trong đại sảnh, thưởng thức chén trà, không mấy hứng thú với ca múa giữa sảnh.
"Công t.ử có vừa ý cô nương nào không?" Bà chủ lại gần hỏi.
"Lần đầu tiên tới."
"Vậy à, vừa hay đầu bài Phi Phi của chúng ta đang rảnh rỗi, hay là gọi nàng ra hát một khúc cho công t.ử nghe nhé?"
Úc Cẩn hơi gật đầu.
"Vậy công t.ử đến nhã thất đi, nơi này ồn ào nghe hát cũng không tiện."
Úc Cẩn vừa ngồi xuống nhã thất, chờ không bao lâu đã có một nữ t.ử thân khoác lụa mỏng ôm tỳ bà đi tới.
"Công t.ử, đây là Phi Phi."
Úc Cẩn miễn cưỡng liếc Phi Phi một cái.
Phi Phi mắt sáng ngời, cười duyên lại gần: "Không biết công t.ử muốn nghe khúc gì ạ?"
Một thỏi bạc xẹt qua không trung rơi vào trong n.g.ự.c Phi Phi, thanh âm lười biếng của thiếu niên vang lên: "Tùy tiện."
Phi Phi cười duyên một tiếng, dứt khoát để tỳ bà lên bàn, bắt đầu cất giọng hát.
"... Đưa tay sờ đôi mắt nàng, vừa đen huyền vừa trong sáng, đưa tay sờ trán nàng, vầng trán đầy đặn khiến người ta mê mẩn..."
Lại là khúc Thập Bát Mô.
Úc Cẩn sống ở quân doanh phía Nam nhiều năm, trò đùa chay mặn nào mà chưa từng nghe qua, nghe khúc hát diễm tình này đương nhiên mặt không đổi sắc.
Đợi Phi Phi hát xong, rồi đem nửa thân mình mềm mại cọ tới cọ lui trên người hắn, hắn một tay đẩy nàng ta ra, nhàn nhạt nói: "Xin lỗi, ta vẫn là ra đại sảnh thưởng thức ca vũ thôi."
Phi Phi không dám tỏ thái độ với khách, chỉ uất ức nhìn bà chủ.
Bà chủ cười một tiếng: "Xem ra công t.ử thích sự mới mẻ. Thật đúng là khéo, Phức Phương ban chúng ta mới đến một vị cô nương, trong veo như nước, khỏi phải nói có bao nhiêu xinh đẹp, hiếm có là vẫn còn là một thanh quan, công t.ử có muốn xem thử không?"
Úc Cẩn khẽ gật đầu.
Không bao lâu sau, rèm châu khẽ vang lên, một nữ t.ử vóc người yểu điệu bước vào.
Bà chủ đuổi Phi Phi ra ngoài, kéo nữ t.ử kia đến trước mặt Úc Cẩn: "Thanh Thanh, ngẩng đầu lên cho công t.ử nhìn một cái."
Nữ t.ử có vẻ hơi không tình nguyện, cúi đầu không nhúc nhích.
Bà chủ duỗi tay nhéo nàng ta một cái: "Bảo ngươi ngẩng đầu lên kia mà."
Nói xong, bà ta cười với Úc Cẩn: "Công t.ử thứ lỗi, Thanh Thanh vừa mới đến, còn chưa hiểu chuyện."
Úc Cẩn nhíu mày: "Đúng là không hiểu chuyện."
Một hoa nương mà còn bày trò lạt mềm buộc c.h.ặ.t với hắn, đúng là lãng phí thời gian.
Thanh Thanh và bà chủ đều hơi sững sờ.
Vị công t.ử này có hơi không theo lẽ thường.
Bà chủ rất nhanh phản ứng lại, đẩy Thanh Thanh một cái: "Không nghe thấy sao, ngươi câm rồi à?"
Thanh Thanh lúc này mới chậm rãi ngẩng đầu, vẻ mặt uất ức, mắt rưng rưng, sợ hãi kêu một tiếng "Công t.ử".
Úc Cẩn hơi híp mắt.
Nếu nói tương tự Thánh Nữ A Tang, đúng là cũng có vài phần. Nhưng đối phương lại cho rằng chỉ bằng vào điều này là có thể làm hắn thần hồn điên đảo, không biết những người đó là vô tri hay là không biết sợ nữa.
