Tự Cẩm - Chương 446: Con Cá Không Cắn Câu

Cập nhật lúc: 01/01/2026 06:03

"Đúng là rất trong trẻo linh động." Úc Cẩn cong môi cười, hỏi, "Biết ca hát không? Ví dụ như Thập Bát Mô?"

Da mặt Thanh Thanh cứng đờ, rũ mắt nói: "Không biết."

"Vậy khiêu vũ thì sao?"

Thanh Thanh lắc đầu.

"Thế hầu hạ nam nhân?"

Thanh Thanh đỏ mặt cúi đầu không nói.

Úc Cẩn vẻ mặt ghét bỏ: "Cái gì cũng không biết, chẳng lẽ bảo ta hát múa cho ngươi xem? Ma ma, hoa nương như vậy vẫn nên dẫn xuống đi, gia đây không có hứng thú."

Bà chủ ngây cả người.

Không đúng, chuyện này không giống với tưởng tượng của bà ta!

"Công t.ử, Thanh Thanh vẫn là một thanh quan, thẹn thùng một chút cũng khó tránh khỏi, ngài thông cảm cho..."

Úc Cẩn cười lạnh: "Gia đây gặp qua tiểu thư khuê các đều sẽ thẹn thùng, nếu muốn nhìn nữ nhân thẹn thùng thì cần gì phải đến đây?"

Hắn nói xong dứt khoát không để ý đến bà chủ, sải bước đi ra ngoài.

Bà chủ liếc mắt ra hiệu cho Thanh Thanh, vội vàng đuổi theo: "Công t.ử, Thanh Thanh không hiểu chuyện làm ngài mất hứng, nô gia thay nàng xin lỗi ngài. Thanh Thanh, còn không qua đây!"

Thanh Thanh nửa cúi đầu đi về phía này, va phải một nam nhân đang lảo đảo.

Nam nhân thoạt nhìn đã uống không ít, đầu tiên là mắng một tiếng, sau khi thấy rõ dung mạo Thanh Thanh thì mắt sáng lên, đẩy hoa nương trong n.g.ự.c ra, bắt lấy tay Thanh Thanh: "Lưu ma ma, đây là muội muội nào mới đến vậy, sao trước đây chưa từng thấy qua?"

Thanh Thanh hoảng loạn nhìn về phía bà chủ, ánh mắt đồng thời lướt qua Úc Cẩn đang đứng cách đó không xa.

Úc Cẩn kéo kéo khóe môi.

Thật chẳng thú vị chút nào, khó trách những vở kịch đó trước giờ chẳng có gì mới mẻ.

Úc Cẩn mặt không biểu cảm, mắt lạnh xem kịch.

Thanh Thanh hoa dung thất sắc cầu cứu bà chủ: "Ma ma..."

Bà chủ vội chạy tới: "Đại gia có phải uống nhiều quá rồi không?"

Thanh Thanh nhân cơ hội thoát ra, trốn sau lưng bà chủ.

Nam nhân vẻ mặt khó chịu: "Lưu ma ma, bà cũng thật không nể mặt, có hàng tốt như vậy sao không sớm gọi ra hầu hạ ta?"

"Đại gia, Thanh Thanh là người mới đến, còn chưa tiếp khách."

Nam nhân cười hắc hắc: "Thanh quan à, cái này gia thích nhất. Tới đây, bồi ta lên lầu uống một chén."

Thấy nam nhân duỗi bàn tay to như cái quạt hương bồ chụp tới, Thanh Thanh kinh hô một tiếng.

Nam nhân mất kiên nhẫn vì bị bà chủ cản trở, đẩy bà ta ra, dang hai tay ôm lấy Thanh Thanh: "Đến đây nào, tiểu mỹ nhân."

Thanh Thanh kinh hoảng tột độ, ngước mắt nhìn thấy Úc Cẩn thờ ơ lạnh nhạt như gặp được cứu tinh, chạy về phía hắn: "Công t.ử cứu ta..."

Nam nhân nhìn thấy Úc Cẩn, sắc mặt biến đổi: "Ngươi là ai?"

"Quần chúng."

"Gì cơ?" Nam nhân nhất thời không hiểu, hung hăng nói, "Ta cảnh cáo ngươi, tiểu nương t.ử này là gia đây đã nhìn trúng, ngươi nếu dám tranh giành với gia, coi chừng mạng nhỏ của ngươi!"

Thanh Thanh vội vàng trốn sau lưng Úc Cẩn, lấy hết can đảm nói: "Ta đã được vị công t.ử này bao rồi, gia vẫn nên đi tìm tỷ muội khác đi..."

"Gia vẫn cứ nhìn trúng ngươi. Tiểu t.ử, ngươi tránh ra cho ta!"

Úc Cẩn nhanh ch.óng tránh ra.

Nam nhân thực sự kinh ngạc, ngơ ngác nhìn Úc Cẩn, nhất thời quên cả phản ứng.

Úc Cẩn cười cười: "Yên tâm, ta còn chưa trả tiền, huynh đài muốn thế nào cứ tự nhiên."

"Coi như ngươi thức thời!"

Thấy Úc Cẩn lướt qua người nam nhân đi ra cửa, môi bà chủ run lên.

Người này sao một chút nhiệt huyết của nam nhi cũng không có? Có còn là nam nhân nữa không!

"Đi thôi, tiểu mỹ nhân!" Nam nhân một tay khiêng Thanh Thanh lên, nụ cười dâm đãng chạy lên lầu.

Thanh Thanh liều mạng giãy giụa, nhưng người trong đại sảnh chẳng mấy ngạc nhiên với việc này, ngay cả một chút hứng thú xem thêm cũng không có.

Bà chủ bước nhanh đuổi theo Úc Cẩn: "Công t.ử..."

Úc Cẩn trầm mặt: "Gia đây đến để ăn chơi, không phải để thấy chuyện bất bình. Phức Phương ban các ngươi cũng thật chẳng thú vị, gia vẫn nên đổi nhà khác thôi."

"Ấy, công t.ử, công t.ử..."

Úc Cẩn đã đi ra ngoài, tùy tiện nhảy lên một chiếc thuyền nhỏ đang lượn lờ trên mặt sông.

Gió đêm phơ phất, hương nồng từng đợt, Úc Cẩn khó chịu nhíu mày, nghe tiếng mắng c.h.ử.i của bà chủ chỉ cười cười.

Người đã gặp qua, cũng chỉ có thế. Hắn cố tình không phối hợp, xem bọn họ diễn tiếp thế nào.

Về phần trước tiên dụ người đến bên cạnh để thuận tiện dẫn ra con cá lớn phía sau, hắn lười làm ba cái chuyện rỗi hơi này. Có rất nhiều cách để bắt được kẻ đứng sau, không cần thiết phải chọn cách mình ghê tởm nhất.

Nghĩ lại vừa rồi bà chủ và Thanh Thanh lại gần, Úc Cẩn tức khắc chán ghét, thầm nghĩ: Lỗ, quá lỗ, trở về ít nhất phải tắm hai lần mới được.

Trong Phức Phương ban, sau khi nam nhân khiêng Thanh Thanh lên lầu, đột nhiên sau gáy đau nhói rồi bất tỉnh.

Bà chủ và Thanh Thanh ở trong một gian phòng yên tĩnh nhìn nhau.

Ngoài cửa sổ truyền đến tiếng trêu đùa mơ hồ, lúc này đúng là thời điểm náo nhiệt nhất trên sông Kim Thủy, chờ thêm một lúc nữa, những nam nhân xem chán ca vũ, uống say mèm kia sẽ ôm hoa nương cùng trải qua đêm đẹp.

"Phương tiện nô gia đã cung cấp, con cá không mắc câu ta cũng đành chịu." Bà chủ lên tiếng phá vỡ sự im lặng.

Thanh Thanh mím môi không nói.

Ả vốn dĩ chỉ là một quân cờ, không thành công tiếp cận mục tiêu, sẽ có người còn gấp gáp hơn ả.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.