Tự Cẩm - Chương 447: Dẫn Rắn Ra Khỏi Hang

Cập nhật lúc: 01/01/2026 06:04

"Ây da, Thanh Thanh cô nương, nếu ngươi đã để ý vị công t.ử kia thì có thể nghĩ ra biện pháp nào khác không? Ngươi lại không tiếp khách khác, cố tình lại có dung mạo mê người như thế, cứ tiếp tục như vậy chẳng phải sẽ đắc tội hết khách của Phức Phương ban chúng ta sao." Bà chủ oán giận, duỗi tay rót cho mình một ly trà.

Thanh Thanh một tay chống cằm: "Theo kinh nghiệm của ma ma, vị công t.ử kia chẳng lẽ là đoạn tụ?"

Bà chủ sững sờ, thiếu chút nữa phun cả nước trà ra ngoài.

"Hắn nếu đã đến dạo sông Kim Thủy, không có lý do gì lại lạnh nhạt như vậy." Thanh Thanh lẩm bẩm.

Đối với dung mạo của bản thân, ả vẫn khá tự tin.

"Cái này nô gia cũng không biết, có lẽ vị công t.ử kia đúng lúc không thích loại trà xanh này thì sao."

Thanh Thanh xoa xoa gò má.

÷÷÷÷÷÷÷÷÷÷

Úc Cẩn đã rời thuyền lên bờ, đi đến chỗ không người kêu một tiếng: "Lãnh Ảnh."

Một bóng đen lặng lẽ xuất hiện trước mặt Úc Cẩn.

"Phái vài người theo dõi Phức Phương ban, xem ai tiếp xúc với Thanh Thanh."

"Vâng." Lãnh Ảnh đáp, rồi lại như một cái bóng lặng lẽ ẩn đi.

Úc Cẩn ngẩng đầu, bầu trời treo một vầng trăng khuyết lạnh lẽo, thân thể gầy yếu tỏa ra ánh sáng mỏng manh.

Hắn nhẹ nhàng thở ra một hơi, như muốn nôn ra hết tất cả mùi son phấn đã hít vào, lúc này mới trở về phủ.

Sáng sớm hôm sau, Úc Cẩn liền đi đến hẻm Tùng Tử.

Đầu hẻm Tùng T.ử không biết từ khi nào có một sạp bán bánh hoa quế, Úc Cẩn thuận tay mua một phần, nhìn những chiếc bánh ngọt màu xanh nhạt phơn phớt hồng không khỏi mỉm cười, thầm nghĩ A Tự thấy chắc chắn sẽ thích.

Đi đến cửa tòa nhà, hắn mới nhớ ra Khương Tự lúc này chắc sẽ không tới đây, bên trong đang ở là người khác, vì thế hắn đứng ở cửa yên lặng ăn hết phần điểm tâm.

Long Đán dời mắt đi chỗ khác.

Hắn thật sự không muốn thừa nhận đây là chủ t.ử của mình!

Lau khóe miệng, Úc Cẩn ra hiệu cho Long Đán tiến lên gõ cửa.

Trong nhà không có người gác cổng, thường ngày chỉ có A Phi thỉnh thoảng tới đây. Tối hôm qua khi Úc Cẩn rời đi đã dặn Long Đán phái người qua, danh nghĩa là bảo vệ Sở Sở, thực chất là giám thị.

Úc Cẩn cũng không có lòng tốt thương hương tiếc ngọc, đối với người có khả năng mang đến phiền toái cho Khương Tự hoàn toàn không có hảo cảm.

Cửa mở, Úc Cẩn đi vào.

Sở Sở đã thức dậy, đối với việc Úc Cẩn đột nhiên đến có chút bất ngờ.

Úc Cẩn chỉ vào ghế đá dưới gốc cây: "Ngồi đi."

Sở Sở ngồi xuống đối diện hắn.

"Sở Sở cô nương, vết thương thế nào rồi?"

"Tốt hơn rồi." Sở Sở không rõ Úc Cẩn hỏi điều này có ý gì, bèn trả lời qua loa.

So với thiếu niên âm tình bất định trước mắt, nàng càng thích giao tiếp với vị cô nương bị bắt cóc tối hôm qua hơn.

Vẫn là tiểu cô nương yếu đuối mong manh làm người ta an tâm hơn.

"Vậy thì tốt." Ngón tay Úc Cẩn gõ gõ lên bàn đá, biểu cảm cười như không cười, "Ta có một đề nghị, Sở Sở cô nương không ngại nghe thử xem."

"Mời nói."

"Có một đám người ngươi không biết đang đuổi g.i.ế.c ngươi, ngươi ở ngoài sáng, địch ở trong tối. Vậy thì cho dù ngươi ở đây dưỡng thương xong, sau khi rời đi rất có thể vẫn sẽ bị quấn lấy, đúng không?"

Sở Sở im lặng một lát, cười khổ nói: "Ta hiểu rồi, ngươi chê ta gây phiền toái cho các ngươi."

Nam nhân này thật vô sỉ, lại lấy danh nghĩa của vị hôn thê hắn để đuổi người.

Vị hôn thê của hắn đã cứu nàng, mà nàng còn chưa biết mặt mũi thật của người ta, nghĩ lại thật đúng là tiếc nuối.

Úc Cẩn khoát tay: "Gây phiền toái không phải là chuyện rõ ràng sao, cho nên ngươi có muốn phối hợp với ta cùng nhau giải quyết phiền toái này không?"

Nếu đám người đuổi g.i.ế.c Sở Sở thực chất là đang truy đuổi A Tự, điều này cho thấy chúng cùng một nhóm với đám người đứng sau Thanh Thanh. Bắt đầu từ phía Sở Sở có lẽ sẽ dễ dàng hơn một chút.

"Phối hợp thế nào?"

"Dẫn rắn ra khỏi hang, ngươi làm mồi nhử, ta phụ trách giải quyết những người đó."

Sở Sở cẩn thận đ.á.n.h giá thần sắc Úc Cẩn, thấy hắn không giống nói đùa, kinh ngạc hỏi: "Vì sao lại giúp ta?"

Sở Sở đương nhiên không tin Úc Cẩn làm vậy là xuất phát từ lòng tốt.

Vậy mục đích hắn giúp nàng là gì? Cũng không đến mức nhìn trúng mỹ mạo của nàng chứ?

Nhìn khuôn mặt ngũ quan tinh xảo của Úc Cẩn, Sở Sở sờ sờ cằm.

Cái này nàng thật không chắc...

"Sở Sở cô nương nghĩ nhiều rồi, ta đây không tính là giúp ngươi. Dù sao phiền toái ngươi đã mang đến, không giải quyết triệt để phiền toái này ta thật không yên tâm. Được rồi, đề nghị này Sở Sở cô nương có đồng ý hay không?"

"Ta có quyền không đồng ý sao?"

Úc Cẩn nhếch môi cười: "Đương nhiên là có, ta đâu phải người không hiểu chuyện như thế."

Sở Sở cười cười, hiển nhiên là không tin.

"Ta đồng ý."

Sao lại không đồng ý chứ, làm mồi nhử thì đã sao? Chỉ cần có thể bắt được đám ch.ó điên không thể hiểu nổi kia, bảo nàng làm gì cũng được.

"Sở Sở cô nương quả là người sảng khoái!" Úc Cẩn vỗ tay khen một câu, khóe mắt mang theo ý cười, "Chuyện này cần giữ bí mật, không cần nói với vị hôn thê của ta."

Sở Sở kéo kéo khóe miệng.

Người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu, nàng nhịn!

Sở Sở đạp lên tia nắng ban mai rời khỏi hẻm Tùng Tử.

Trên đường dần dần náo nhiệt hơn, ngựa xe qua lại như nêm, tiếng rao hàng của người bán rong vang lên không ngớt, sự phồn hoa của kinh thành mà những nơi khác có thúc ngựa cũng khó bì kịp.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.