Tự Cẩm - Chương 811: Đông Cung Phục Vị, Tề Vương Ẩn Nhẫn Chờ Thời
Cập nhật lúc: 01/01/2026 08:34
Tề Vương không khỏi gật đầu.
"Nếu như ông trời đứng về phía Tĩnh Vương, tại sao lại sinh ra hắn thất bại như thế? Có thể thấy được hắn cũng không phải người được thiên mệnh chọn, lúc này mới cho Vương gia cơ hội."
Tề Vương cảm thấy trong lòng dễ chịu hơn chút, thở dài: "Nhưng hắn chẳng mấy chốc sẽ được phục vị..."
Tề Vương phi cười lạnh: "Phục vị thì thế nào? Tĩnh Vương ngu xuẩn như thế, nếu có thể bị phế một lần, cũng có thể bị phế lần hai. Vương gia ngài nói xem, nếu Tĩnh Vương được phục vị sau đó lại bị phế, thì sẽ thế nào đây?"
Tề Vương giật mình, sau đó cười rộ lên.
Lần đầu tiên bị phế, phụ hoàng vẫn còn tình phụ t.ử với lão Nhị, có thể cho hắn ta một thân phận Tĩnh Vương, nếu lại có lần thứ hai bị phế, chỉ sợ sẽ vĩnh viễn không có ngày xoay người.
Hắn và Phế Thái T.ử đã là thế nước lửa, Phế Thái T.ử không có ngày xoay người, mới thật sự là cơ hội của hắn đã đến.
Tề Vương nhìn về phía Tề Vương phi, ánh mắt nhu hòa hẳn, cầm tay nàng nói: "Vương phi nói đúng, là ta nhất thời thất vọng rối loạn tâm thần. Trong khi phụ hoàng còn có tình cảm với Tĩnh Vương, mạnh mẽ đạp Tĩnh Vương xuống ngược lại sẽ làm mình rơi xuống, kiên nhẫn chờ đợi mới là ổn thỏa nhất."
Tề Vương phi nở nụ cười: "Vương gia không nản lòng là tốt rồi."
"May có nàng nhắc nhở. Chờ Tĩnh Vương được phục vị Thái Tử, Vương phi nhớ tặng cho hắn một phần hậu lễ."
"Vương gia yên tâm đi, những chuyện này thiếp sẽ xử lý tốt."
Ngày hôm sau, tiếng gọi phục vị Thái T.ử lập tức vang lên.
Cảnh Minh Đế không còn tức giận, nhưng cũng không đáp lời.
Ngày thứ ba, tiếng kêu gọi phục vị Thái T.ử càng nhiều hơn.
Những người hưởng ứng đề nghị này có đầy đủ lý do: Trước Thái Miếu, Tĩnh Vương xả thân cứu Hoàng Thượng, không màng an nguy của bản thân, đủ thấy tấm lòng chân thành. Hiện giờ ngôi vị trữ quân bỏ trống làm cho lòng người bất ổn, tai họa liên tiếp phát sinh, chuyện lập Thái T.ử không nên kéo dài nữa. Tĩnh Vương chí thuần chí hiếu, lại làm Thái T.ử hơn hai mươi năm, chẳng lẽ còn có nhân tuyển nào thích hợp hơn sao?
Phục vị Thái Tử, là mong muốn chung của mọi người.
Tiếng kêu gọi càng ngày càng cao, trái tim do dự của Cảnh Minh Đế lại càng ngày càng buông lỏng.
Trong đêm thứ sáu vang lên tiếng kêu gọi phục vị Thái Tử, Cảnh Minh Đế đột nhiên tỉnh lại, nhớ đến tình cảnh trong mộng mà buồn bã mất mát.
Ông mơ thấy nguyên hậu.
Chi tiết trong mộng đã không nhớ rõ, nhưng nỗi khổ sở trong lòng lại chưa từng phai mờ.
Hôm sau trời nắng, khi mọi người không ngừng cố gắng nhắc tới đề tài phục vị Thái Tử, Cảnh Minh Đế rốt cuộc gật đầu.
"Chuẩn."
Quần thần mừng rỡ, hô to Hoàng Thượng anh minh.
Cảnh Minh Đế chậm rãi đứng lên khỏi long ỷ, nhìn ra nơi xa.
Anh minh sao?
Chỉ hy vọng quyết định này của ông không sai.
Nghi thức phục vị Thái T.ử vì đại nạn ở huyện Tiền Hà mà đơn giản đi rất nhiều.
Đối với việc này Thái T.ử không hề để ý, ngày dọn về Đông Cung mà ngày nhớ đêm mong, cao hứng đến nỗi suýt nữa cất tiếng hát vang.
Trên mặt Thái T.ử Phi không thấy bao nhiêu vui mừng, sâu trong đáy mắt ngược lại có thêm ưu sầu không tan.
Thái T.ử nhìn thấy liền không thoải mái, há mồm muốn mắng hai câu, nhưng nghĩ lại thật vất vả mới được lên làm Thái T.ử lần nữa, vẫn là tạm thời nhẫn nhịn đi.
Đông Cung nhất thời hòa thuận vui vẻ.
Tình hình thiên tai ở huyện Tiền Hà càng ngày càng nghiêm trọng, đã có nạn dân vì tình hình dịch bệnh bị hạn chế di chuyển mà tập hợp cùng nhau gây chuyện.
Quan viên đến cứu tế truyền tin khẩn về xin giúp đỡ, Cảnh Minh Đế nhìn chằm chằm tấu chương trên bàn sách, cân nhắc chọn người đi cứu tế.
Nạn dân bạo động, nếu có con cháu hoàng thất đại diện cho thiên t.ử đến đó an ủi, không thể nghi ngờ sẽ có tác dụng trấn an lòng người rất tốt.
Cảnh Minh Đế nghĩ tới nghĩ lui, quyết định giao chuyện xui xẻo này cho Thái Tử.
Mặc dù trước đó có nhiều thần t.ử ủng hộ phục vị Thái T.ử như vậy, nhưng đó là vì bọn họ lo ngôi vị trữ quân bỏ trống sẽ khiến giang sơn bất ổn, chứ không phải bản thân họ công nhận Thái Tử.
Trong lòng Cảnh Minh Đế hiểu rõ, Thái T.ử không phải nhân tài, chưa từng làm ra chuyện gì khiến thần t.ử bá tánh ca ngợi, càng miễn bàn trước khi Thái T.ử bị phế còn có ô danh sai khiến người g.i.ế.c hại An Quận Vương.
Ô danh này là vì che giấu ô danh lớn hơn, nhưng ô danh này, một ngày nào đó có khả năng sẽ khiến Thái T.ử bị trọng thần áp chế.
Cảnh Minh Đế hy vọng Thái T.ử có thêm chút thành tích, tương lai mới ngồi yên vị.
"Phan Hải, gọi Thái T.ử tới đây."
Thái T.ử mới ở hoa viên nhỏ quen thói trêu đùa cung nữ hai câu, đã bị gọi vào Ngự Thư phòng.
Trước khi Thái T.ử bị phế, vì muốn xoay người mà nghe theo chủ ý của Dương phụ ra sức lấy lòng Cảnh Minh Đế, hiện tại lần nữa trở thành Thái Tử, tâm tính liền thay đổi, nỗi sợ hãi trời sinh với hoàng đế lão t.ử lại quay về.
"Phụ hoàng, ngài gọi nhi t.ử có việc?" Thái T.ử cẩn thận hỏi.
Cảnh Minh Đế liếc Thái T.ử một cái, không khỏi nhíu mày: "Đang làm gì?"
Thái T.ử nhất thời khẩn trương.
Hắn đang ở hoa viên sờ tay tiểu cung nữ, chẳng lẽ việc này cũng bị phụ hoàng phát hiện?
Thái T.ử cười gượng nói: "Nhi t.ử đang ở trong vườn tản bộ ạ..."
Cảnh Minh Đế cũng chẳng quan tâm Thái T.ử là ở trong vườn tản bộ hay là sờ tay tiểu cung nữ, hỏi: "Trở lại Đông Cung, còn quen không?"
