Tự Cẩm - Chương 812: Đế Vương Thử Lòng, Huynh Đệ Đồng Lòng Trốn Tránh

Cập nhật lúc: 01/01/2026 08:34

Thái T.ử vội nói: "Quen lắm ạ!"

Khóe miệng Cảnh Minh Đế giật giật, nói: "Về sau phải nhớ kỹ bổn phận, không thể làm bậy."

"Nhi t.ử đã biết." Thái T.ử cúi đầu, thành thành thật thật đáp.

Hắn hiện tại đã triệt để hiểu rõ, mỹ nhân có đẹp đến mấy, nữ nhân của phụ hoàng cũng không thể đụng vào.

Cảnh Minh Đế nhìn cái dáng vẻ này của Thái T.ử liền thấy đau đầu, điều đáng an ủi duy nhất chính là Thái tôn là một đứa bé ngoan, nếu như ông sống đủ lâu, có thể chờ được đến lúc Thuần ca nhi lớn lên, ông sẽ dứt khoát đem ngôi vị hoàng đế trực tiếp truyền cho Thuần ca nhi là được.

Vừa nghĩ như vậy, Cảnh Minh Đế không còn bắt bẻ Thái T.ử nữa, ho nhẹ một tiếng nói: "Có một việc muốn giao cho ngươi làm."

Thái T.ử sửng sốt một chút.

Việc cho mình làm?

Lớn đến ngần này, nhưng hình như phụ hoàng chưa từng giao cho hắn làm việc gì cả... Hử, phụ hoàng đây là muốn giao trọng trách cho hắn?

Thái T.ử mừng rỡ, ánh mắt sáng rực nhìn Cảnh Minh Đế.

Cảnh Minh Đế sờ cằm, chậm rãi hỏi: "Sự tình ở huyện Tiền Hà ngươi biết chứ?"

"Huyện Tiền Hà? Phụ hoàng là hỏi động đất ở huyện Tiền Hà sao? Nhi t.ử đương nhiên biết." Thái T.ử vội nói.

Nếu không phải vì huyện Tiền Hà động đất, rồi kinh thành cũng bị động đất ảnh hưởng, hắn hiện tại chỉ sợ còn đang ở Tĩnh viên tiêu khiển ngày hè.

Cảnh Minh Đế nghiêm mặt nói: "Không chỉ là động đất, hiện tại huyện Tiền Hà xuất hiện dịch bệnh, còn có nạn dân bạo động..."

Thái T.ử không đoán được ý tứ của Cảnh Minh Đế, bèn nói hùa: "Bá tánh huyện Tiền Hà thật sự quá t.h.ả.m, nhi t.ử nghe xong rất đau lòng, đêm không thể ngủ ngon."

Cảnh Minh Đế mắt lộ ra vẻ vui mừng: "Ngươi có lòng này thì tốt. Trẫm gọi ngươi tới, chính là muốn để ngươi đại diện cho trẫm đến huyện Tiền Hà một chuyến, trấn an dân tâm..."

Thái T.ử ngây người.

Hắn có nghe lầm không? Phụ hoàng vậy mà bảo hắn đi huyện Tiền Hà!

Huyện Tiền Hà đang có dịch bệnh và bạo dân!

Thái T.ử ngơ ngác nhìn chằm chằm Cảnh Minh Đế, trong lòng chỉ có một ý niệm: Phụ hoàng vì chuyện Dương phi nhất định còn ghi hận trong lòng, nếu không tại sao lại để con ruột đi chịu c.h.ế.t?

"Sao, không muốn?" Vừa thấy bộ dạng ngây ngốc của Thái Tử, Cảnh Minh Đế lại bùng lửa giận.

Cái đồ hỗn trướng chỉ biết ăn uống chơi bời sờ tay tiểu cung nữ này, vừa có công việc đứng đắn đã sợ vỡ mật rồi!

Chạm đến ánh mắt thâm trầm của Cảnh Minh Đế, Thái T.ử bỗng giật mình tỉnh táo lại, cử động quai hàm cứng ngắc cười khan nói: "Nhi t.ử đương nhiên nguyện ý..."

Cảnh Minh Đế gật gật đầu: "Nguyện ý thì tốt, vậy ngươi trở về nói với Thái T.ử Phi một tiếng, chuẩn bị sơ qua một ít, ngày mai liền xuất phát."

Thân thể Thái T.ử lắc lư suýt nữa ngã quỵ, thấy khuôn mặt Cảnh Minh Đế nghiêm túc không giống nói đùa, rốt cuộc không còn cách nào phùng má giả làm người mập, nước mắt lưng tròng nói: "Phụ hoàng, nhi t.ử tuy rằng nguyện ý, nhưng trong lòng lại có hơi sợ... Không biết tình hình dịch bệnh ở huyện Tiền Hà rốt cuộc thế nào..."

Cảnh Minh Đế liếc đứa con không có tiền đồ một cái.

Tình hình dịch bệnh có đáng sợ đến đâu chung quy cũng có người khống chế, chờ tới huyện Tiền Hà rồi có vào thành hay không hoàn toàn có thể linh hoạt ứng biến, đứa con trai này của ông thật sự là chưa trải sự đời, còn chưa đi đã tự dọa mình c.h.ế.t khiếp rồi.

"Tình hình dịch bệnh thế nào, phải đến đó nhìn mới biết được." Cảnh Minh Đế nhàn nhạt nói, cố ý nhìn phản ứng của Thái Tử.

Sắc mặt Thái T.ử trắng thêm ba phần.

Mặt Cảnh Minh Đế trầm xuống: "Nếu ngươi không muốn đi..."

"Nhi t.ử muốn đi!" Thái T.ử vội cắt ngang lời Cảnh Minh Đế.

Hắn một lần nữa lên làm Thái Tử, m.ô.n.g còn chưa ngồi nóng, không thể làm phụ hoàng thất vọng được.

Cảnh Minh Đế lẳng lặng nhìn Thái Tử.

Thái T.ử căng da đầu nói: "Phụ hoàng, nhi t.ử lớn như vậy chưa từng rời kinh thành, lần đầu nhận một việc trọng đại như vậy thật sự có chút bất an. Không biết có thể nào..."

"Có lời cứ nói." Cảnh Minh Đế thả chậm giọng.

Thái T.ử tuy yếu đuối một chút, nhưng có thể nhận rõ mình mấy cân mấy lạng cũng không tồi.

"Có thể nào tìm bạn đồng hành..." Thái T.ử đ.á.n.h bạo đưa ra thỉnh cầu này, mắt liếc nhìn phản ứng của Cảnh Minh Đế.

Cảnh Minh Đế khó mà để Thái T.ử nhìn ra hỉ nộ, bưng mặt suy nghĩ, hỏi: "Ngươi muốn ai đi cùng ngươi?"

Thái T.ử lặng lẽ thở phào, cười nói: "Phụ hoàng cảm thấy ai thích hợp thì chính là người đó, nhi t.ử không chọn."

Đạo lý thấy tốt thì thu hắn vẫn hiểu, dù sao có người cùng hắn gánh xui xẻo là được rồi.

"Như vậy..." Cảnh Minh Đế hơi trầm ngâm, phân phó Phan Hải, "Gọi hết mấy vị Vương gia tới đây."

Không bao lâu, Ngự Thư phòng chen đầy hoàng t.ử, chỉ trừ Tấn Vương đã đi trông coi hoàng lăng.

Cảnh Minh Đế yên lặng đếm mấy đứa con trai một lượt, thấy đủ số người, trầm giọng nói: "Trẫm gọi các ngươi tới, là muốn chọn từ trong các ngươi một người cùng Thái T.ử đi đến huyện Tiền Hà an ủi nạn dân, không biết ai trong các ngươi nguyện ý đi?"

Các hoàng t.ử vừa nghe, không khỏi nhìn nhau.

Cùng Thái T.ử đến huyện Tiền Hà?

Ý niệm đầu tiên của mọi người chính là: Đây thực chất là đi làm nền cho Thái T.ử mà!

Ý niệm thứ hai theo sát hiện ra: Huyện Tiền Hà có dịch bệnh nghiêm trọng, nạn dân bạo loạn? Đây vốn dĩ là một công việc khổ sai.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.