Từ Cổ Chí Kim Kẻ Tấu Hài Luôn Là Khắc Tinh Của Kẻ Phản Diện - Chương 410

Cập nhật lúc: 27/02/2026 00:07

“Ý thức của hắn dần trở nên mơ hồ.”

Tà khí xâm nhập vào thức hải, ngàn vạn loại âm thanh vang lên, tràn ngập oán độc.

Cơn đau chưa từng dừng lại, theo đó là hận ý, nộ ý và sát ý vô cùng vô tận.

Đôi mắt bị tơ m-áu chiếm cứ, Giang Bạch Ngạn nôn ra một ngụm m-áu tanh, lần này, m-áu là một màu đen đục ngầu.

Có tà khí quấn thân, không ai có thể đến gần hắn.

Nhưng có Thi Kính Thừa đi trước, đám người Trấn Ách Tư nhanh ch.óng hồi thần, vài tiếng chuông đồng vang lên, quỷ ảnh, hành thi, cổ trùng, phù lục trận pháp ập diện đ-ánh tới, không cần áp sát cũng có thể chế địch.

Linh khí dày đặc như mạng lưới, khắp người Giang Bạch Ngạn m-áu tươi đầm đìa, vừa ngăn cản được một đám Tâm Phệ Cổ trùng, sau lưng lại có quỷ ảnh chập chờn, móng vuốt sắc nhọn móc thẳng về phía tâm phế hắn.

M-áu tươi bên má rơi xuống đất, ẩn hiện tiếng tí tách.

Giang Bạch Ngạn vung kiếm xoay người, thoáng thấy một luồng kim quang.

Là phù quang.

Phù pháp nhanh nhẹn như điện, cấp tập lướt qua bên người hắn.

Nằm ngoài dự liệu, mục tiêu không phải trái tim của Giang Bạch Ngạn.

Hoàng phù dẫn ra một luồng gió dài, một chiêu đ-ánh trúng quỷ ảnh phía sau hắn, khiến nó tiêu tán không còn dấu vết.

Nhanh, hiểm, chuẩn, tuyệt đối không phải sai sót.

Đôi đồng t.ử hỗn độn khôi phục một tia thanh minh, lệ khí bớt đi ba phần, giữa núi thây biển m-áu, Giang Bạch Ngạn sững sờ ngẩng đầu.

Vừa vặn lúc mây chiều họp lại, ánh hoàng hôn rắc xuống tia sáng mỏng manh cuối cùng, bùng cháy hừng hực nơi cuối non sông.

Phản chiếu vào mắt hắn, là một mảnh hồng rực diễm lệ.

Tận dụng phù lục để leo lên mái hiên, Thi Đới mặc giá y đứng cách đó không xa, khẽ thở dốc, đôi mắt rưng rưng hơi nước, váy áo phập phồng bay lượn.

Linh khí cuồn cuộn, tán ra bạch quang, đan xen rơi vào giữa lông mày nàng, giống như một bức họa linh động, từ từ trải ra giữa cảnh tượng địa ngục.

Vì chạy quá gấp, b.úi tóc của Thi Đới hơi loạn, tóc mai lòa xòa rủ xuống bên tai.

Tóc đen, da tuyết, giá y là màu đỏ tột cùng, những giọt Giao Lệ đính trên đó tỏa ra vầng sáng mờ ảo, nàng như khoác ánh sáng mà tới, cháy thành một ngọn lửa rực rỡ.

Vô cùng rạng rỡ lại tràn đầy sức sống.

Nàng đã giải được đạo khốn trận phức tạp kia.

Có người nhận ra Thi Đới, lớn tiếng kinh hãi nói:

“Thi tiểu thư?

Tại sao cô lại..."

Thi Đới nhắm mắt lại, không thèm để ý đến hắn.

Khốn trận mà Giang Bạch Ngạn thiết lập rườm rà rắc rối, vạn hạnh thay, nàng là một Phù sư.

Phù và Trận có điểm tương thông, Thi Đới lúc rảnh rỗi cũng thường xem các điển tịch liên quan đến Trận thuật.

Nàng không biết múa đao múa kiếm, muốn học thêm chút thứ gì đó để góp sức cho tiểu đội khi bắt yêu, không ngờ hôm nay lại có dịp dùng tới.

Không có giấy b.út chu sa để giải trận, nàng liền c.ắ.n rách đầu ngón tay, dùng m-áu vẽ đồ án.

Dưới ống tay áo rộng lớn của giá y, Thi Đới chậm rãi nắm c.h.ặ.t ngón tay vẫn đang chảy m-áu.

Ngay cả là Giang Bạch Ngạn, cũng không được xem thường nàng.

Tà khí bắt nguồn từ trong c-ơ th-ể Giang Bạch Ngạn, ở một mức độ nào đó, nó chịu sự trói buộc bởi ý thức của hắn.

Khi Thi Đới tiến lại gần một bước, động tác của nó quả nhiên ngưng trệ nửa phần.

Cảm nhận được đe dọa, tà túy giãy dụa càng hung tợn, như ch.ó thảo nguyên xé xác con mồi, lao về phía đám người tại chỗ, điên cuồng gặm nhấm m-áu thịt.

Tiếng kêu rên, tiếng t.h.ả.m thiết, tiếng khóc than vang thành một mảnh, m-áu tươi chảy tràn không dứt, khắp nơi đều thấy tay đứt chân lìa.

Địa ngục trần gian, chẳng qua cũng chỉ đến thế này.

Thi Kính Thừa bị bản thể tà túy chặn đường, không tiếp cận được Giang Bạch Ngạn, chỉ đành nghiến răng t.ử chiến với nó.

Thoáng thấy Thi Đới, Thi Kính Thừa nhíu mày giận dữ nói:

“Đới Đới!

Sao con lại ở đây?"

Thi Đới dĩ nhiên cũng không để ý tới ông.

Nàng hiểu rõ hơn ai hết, “Thi Kính Thừa" này chỉ là giả tượng do tà túy tạo ra, vẻ ngoài hào hoa phong nhã nhưng tâm địa vẩn đục ngụy thiện.

Vị phụ thân thực sự kia của nàng tuyệt đối không phải như vậy.

Tâm ma cảnh rốt cuộc phải hóa giải thế nào?

Cho đến lúc này, Thi Đới vẫn không biết đáp án.

Bày ra trước mặt nàng là một cục diện ch-ết không gì cứu vãn được.

Quanh thân Giang Bạch Ngạn tà khí bao phủ, dù là nàng cũng không thể tới gần.

Linh áp cuồn cuộn như Thái Sơn áp đỉnh.

Thi Đới gánh chịu đau đớn bước tới một bước, nén giọng khóc:

“Giang Trầm Ngọc, huynh đừng ——"

Đa số mọi người đều bị tà túy nuốt chửng, sát chiêu từ Trấn Ách Tư giảm đi nhiều.

Một luồng tà khí tấn công trực diện Thi Đới, không đợi nó khởi thân, Giang Bạch Ngạn đã tự tay c.h.é.m đứt nó.

Khoảng cách quá xa, đau đớn quá mãnh liệt, thần trí chẳng còn bao nhiêu, hắn có chút hốt hoảng, chỉ lờ mờ phân biệt rõ lời nói của nàng.

Đừng cái gì?

Đừng thỏa hiệp với tà túy, hay là đừng g-iết người?

Hắn biết Thi Đới ghét sát hại kẻ vô tội, từ đầu đến cuối không hạ thủ nặng nề, nhưng tà túy thoát khỏi c-ơ th-ể hắn đã đồ sát hơn hai mươi người.

Thi Đới có vì vậy mà không vui không?

Vị ngọt tanh trong cổ họng càng đậm, xuyên qua vô số tiếng thì thầm của tà túy, Giang Bạch Ngạn nghe thấy giọng nói của nàng.

Không kìm được rơi xuống một giọt lệ, Thi Đới nghẹn ngào lên tiếng:

“...

Huynh đừng ch-ết."

Giang Bạch Ngạn hơi ngẩn ra, chợt mỉm cười.

Thế gian ngàn vạn người mong hắn ch-ết đi, chỉ có Thi Đới khát cầu sự sống của hắn.

Thực ra hắn là một kẻ rất ích kỷ.

Tham luyến hơi ấm Thi Đới trao cho, vọng tưởng có được tình yêu và sự chạm vuốt toàn tâm toàn ý của nàng.

Ngày biết được Thi Đới vô ý với mình, d.ụ.c niệm bất kham này càng thêm mãnh liệt ——

Sợi xích sắt trong mật thất chính là minh chứng.

Tình yêu của hắn không thể gọi là quang minh lỗi lạc, giống như mạng nhện ẩm ướt ngoằn ngoèo, dần dần siết c.h.ặ.t, trói buộc Thi Đới vào trong.

Chỉ có nhốt nàng lại, giấu vào một góc chỉ riêng mình hắn biết, Giang Bạch Ngạn mới cảm thấy một sự an tâm bệnh hoạn và dơ bẩn.

Nhưng Thi Đới không nên bị nhốt ở nơi đó.

Nàng là loài chim tước tung cánh trên đồng nội, thuộc về trăng thanh gió mát, thuộc về cửu châu mênh m-ông, chứ không phải một đóa hoa bị vùi dập.

Nghĩ đến đây, Giang Bạch Ngạn tự giễu nhếch môi.

Hắn tham cầu ái ý của Thi Đới, nhưng mỗi lần phô bày hình dáng trước mắt nàng đều bất kham như vậy.

Điên cuồng, bạo liệt, mất kiểm soát, vẩn đục.

Sau này người đời nhắc về cuộc đời hắn, chắc hẳn là một vật tà ác đầy m-áu tươi, nực cười lại bi t.h.ả.m.

Một khi có liên lụy với hắn, Thi Đới cũng sẽ bị coi là dị loại.

Giang Bạch Ngạn nhớ rõ mồn một b-ia mộ cha mẹ hắn bị người ta đ-ập phá.

Tà khí cuồn cuộn, m-áu chảy thành sông.

Giang Bạch Ngạn lặng lẽ nhìn nàng, dường như Thi Đới là một vệt sáng trong trẻo, vì hắn mà đến, đong đầy trong mắt hắn.

Váy đỏ rực rỡ, chiếu sáng đôi mắt hạnh không chút sợ hãi của nàng, sáng rực đến mức nhiếp người.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.