Từ Cổ Chí Kim Kẻ Tấu Hài Luôn Là Khắc Tinh Của Kẻ Phản Diện - Chương 411

Cập nhật lúc: 27/02/2026 00:07

“Giá y rất hợp với nàng.”

Đây là mặt trời của hắn.

Chém đôi hai luồng tà khí đang lao về phía Thi Đới, Giang Bạch Ngạn lần cuối cùng gọi tên nàng:

“Thi Đới."

Trước khi bị tà túy hoàn toàn nuốt chửng, tước đi chút lý trí cuối cùng, Giang Bạch Ngạn nhớ ra, hắn vì Thi Đới mà sống, cũng cam lòng vì nàng mà ch-ết.

Không vì thương sinh, chỉ vì nàng.

Mặt trời của hắn, lẽ ra phải treo cao không tắt, mãi mãi ở lại nhân gian.

Nơi non sông vỡ nát, yêu tà hoành hành thế này, sao tính là nhân gian được.

Đoạn Thủy phá không v.út lên, một dải thanh quang như ánh trăng.

Đoán được dự định của hắn, Thi Đới vung phù phá tan tà khí rải r-ác, không màng hắc khí phía trước càng lúc càng đậm, sải bước tiến lên:

“Giang Bạch Ngạn!"

Nàng không kịp nữa rồi.

Mũi kiếm đ-âm xuyên trái tim, Giang Bạch Ngạn và nàng xa xa đối diện.

Hắn cười rất nhẹ, từ trong mắt chảy ra dòng m-áu nóng hổi, đọng thành những hạt ngọc đỏ tươi.

Chính hắn cũng không rõ mình rốt cuộc đã nghĩ đến điều gì.

Có lẽ là vào một ngày tuyết rơi, có người gõ cửa phòng hắn, tặng hắn một ôm hoa mai, cười hỏi hồ điệp liệu có thích không.

Có lẽ là vào một đêm xuân phân tĩnh mịch, Thi Đới nhìn hắn dưới ánh nến, từng chữ từng câu thốt ra lời thật lòng:

“Một người như Giang Bạch Ngạn, ai mà quên được?"

Hay là rất nhiều, rất nhiều những mùa xuân hạ thu đông mà hắn từng khao khát được cùng Thi Đới trải qua.

Giang Bạch Ngạn nghĩ, hắn chẳng có điểm nào tốt cả.

Bệnh hoạn, hèn hạ, chỉ biết mang đến tai họa cho nàng.

Màn đêm buông xuống, bao phủ lấy Đại Chiêu, là một màu đại (xanh đen) như trong mộng.

Tiếc thay mộng đẹp khó giữ nhất.

“Đừng gặp lại nữa," m-áu tươi nhuộm đỏ bạch y, Giang Bạch Ngạn nói với nàng, “một người giống như ta."

Cùng lúc đó.

Bên ngoài Tâm Ma cảnh, Thanh Châu Mạnh phủ.

Tốc độ Thượng cổ tà túy xuất thế nhanh hơn nhiều so với tưởng tượng.

Đêm qua Huyền Tẫn Chi Môn nảy sinh dị biến, hôm nay đã thấy yêu tà nổi lên bốn phía, gây họa cho thế gian.

Trong thành Thanh Châu, khắp nơi đều là cảnh hỗn độn.

Tà khí ngưng tụ thành sương mù đen, bao phủ trên không trung lâu dần không tan, dần dần có thế che trời lấp đất, nuốt chửng phần lớn ánh mặt trời.

Mới là giờ Thân, sắc trời đã tối tăm như lúc hoàng hôn, ngửa mặt nhìn lên có thể thấy những vật tà ác lướt qua bầu trời, phát ra những tiếng kêu râm ran khàn đục.

Không một dấu hiệu báo trước, một mũi tên lao v.út lên không trung, chính xác không sai biệt chút nào đ-âm xuyên l.ồ.ng ng-ực vật tà ác.

Kèm theo hai tiếng gào thét thê lương, bóng đen trên không trung tiêu biến không còn dấu vết.

“B-ắn trúng rồi."

Nữ t.ử mặc hồng bào tay cầm cung tiễn, đôi mày cau c.h.ặ.t, thuận thế giương cung:

“Sao không thấy dừng lại chút nào vậy?

Rốt cuộc có xong hay không đây?"

Mục tiêu lần này nàng nhắm vào là một con Thử yêu khổng lồ đang trèo tường vào viện.

Trong thành Thanh Châu tràn ngập yêu tà, tòa trạch đệ này của Mạnh Kha là nơi có tà khí nặng nhất.

Ven tường vây đầy những vật uế tạp đục ngầu, ác yêu rục rịch, đổ xuống những bóng đen lay động quỷ quyệt, như thủy triều tối cuồng bạo, có thể nuốt chửng người ta bất cứ lúc nào.

Bên cạnh nữ t.ử hồng bào, Thẩm Lưu Sương không cảm xúc vung trường đao lên, lưỡi đao rạch rách cổ một con ác yêu, m-áu tuôn như suối.

M-áu tươi đen ngòm hôi thối b-ắn lên mặt nàng, Thẩm Lưu Sương hoàn toàn không để ý ——

Trên mặt và trên người nàng, sớm đã dính đầy thứ chất lỏng đỏ tươi nhầy nhụa.

Thẩm Lưu Sương không có tâm trí đâu mà đếm xem mình rốt cuộc đã g-iết bao nhiêu yêu tà.

Kể từ khi đi theo con hồ ly trắng kia tới đây, đao của nàng chưa từng dừng lại.

Nghĩ đến đây, đôi mắt phượng của Thẩm Lưu Sương khẽ chuyển, nhìn về phía sau.

Giang Bạch Ngạn khắp người là m-áu, đang ngồi dựa dưới hành lang, hai mắt nhắm nghiền.

Từng luồng sương đen từ trong c-ơ th-ể hắn trào ra, chính là tà khí.

Theo lời A Ly nói, thần hồn của hắn đã đi vào Tâm Ma cảnh.

Thẩm Lưu Sương khép hờ đôi mắt, nắm c.h.ặ.t thanh đao trong tay.

Cho đến trước khi Huyết cổ của Thi Đới và Giang Bạch Ngạn được giải, mọi chuyện vẫn bình thường.

Đợi đến khi hai người họ thuận lợi giải cổ, về phòng nghỉ ngơi, chưa đầy một tuần trà, con hồ ly trắng luôn đi theo bên cạnh Thi Đới xông vào chính đường, lại còn thốt ra tiếng người, tuyên bố chuyện lớn không ổn.

Qua vài lời kể của nó, Thẩm Lưu Sương mới biết, Giang Bạch Ngạn là vật chứa được Thượng cổ tà túy chọn để phục sinh.

Còn Thi Đới, để ngăn cản hắn bị gặm nhấm tâm trí, đã chủ động đi vào tâm ma của Giang Bạch Ngạn.

Tin tức này mang lại chấn động quá lớn, so với nó, việc A Ly là một tinh quái biết nói chuyện lại trở nên nhỏ nhặt không đáng kể.

Ở Đại Chiêu, động vật thành tinh không phải chuyện hiếm thấy.

—— Ít nhất thì vẫn chất phác hơn Thượng cổ tà túy nhiều.

Chuyện của A Ly để sau này tính sổ, Thẩm Lưu Sương không phân tâm quan tâm quá nhiều, cùng với Mạnh Kha, Thi Vân Thanh rời khỏi chính đường, đi tới hậu viện.

Tình hình không hề lạc quan.

Tà khí dần dần thức tỉnh, thu hút một lượng lớn mị hoặc võng lượng, Mạnh phủ bị bao vây tầng tầng lớp lớp, chỉ dựa vào ba người họ thì không thể trấn áp nổi sát ý điên cuồng như vậy.

Mạnh Kha quyết đoán ngay lập tức, sai gia bộc đi tìm Trấn Ách Tư.

Nữ t.ử váy hồng dùng cung tiễn chính là người của Trấn Ách Tư Thanh Châu, đối phó với yêu tà ở phương xa rất có nghề.

Ngoại trừ nàng ta, còn có một Trận sư thực lực cường hãn tới.

Phái tới hai người đã là giới hạn của Trấn Ách Tư.

Thanh Châu rộng lớn, các nơi đều có võng lượng hoành hành.

Bách tính đối với chúng bó tay không biện pháp, nhất định phải do Trấn Ách Tư ra mặt, phái thuật sĩ và võ giả đi khắp bốn phương tám hướng để bình định tai biến.

Vạn hạnh thay, năm người tại chỗ miễn cưỡng chống đỡ được cục diện.

Thiên la địa võng do Trận sư thiết lập đã trói c.h.ặ.t không ít yêu tà, hiềm nỗi tà khí quá thịnh, trận nhãn và thân trận liên tục bị phá hoại, không ngừng có cá lọt lưới xông vào trong viện.

Nhưng hễ kẻ nào dám tới gần, tất thảy đều mất mạng dưới lợi khí.

Thanh trực đao trong tay hiên ngang lướt gió, Thẩm Lưu Sương cúi đầu, lơ đãng liếc nhìn xuống dưới.

Họ triền đấu trong đình đã gần một canh giờ.

Dẫu sao cũng là thân xác thịt, sau một thời gian dài t.ử chiến, mỗi người đều ít nhiều bị thương, sức cùng lực kiệt.

Váy xanh của nàng đã thành màu đỏ đen, sũng nước thẫm đẫm m-áu tươi, trên cánh tay và sau lưng toàn là vết thương.

Thi Vân Thanh là thân thể bán yêu, sát khí thuộc về Lang tộc bị kích phát, đôi mắt đỏ ngầu, bàn tay phải cầm đao thỉnh thoảng lại run rẩy.

Mạnh Kha hiếm khi thu lại nụ cười, nhíu mày thổi vang ngọc địch trong tay.

Tiếng địch du dương, như suối trong gột rửa, khiến yêu tà đồng loạt lộ vẻ đau đớn.

Bà vốn sinh ra trong gia đình thương gia, thời thiếu niên hướng tới hành hiệp trượng nghĩa, cùng Thi Kính Thừa chu du bốn biển.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.