Tư Oản - Chương 5

Cập nhật lúc: 21/06/2026 09:01

Bài đưa tay vén lại lọn tóc mai bên tai cho tôi, nhắc nhở tôi:

“Tư Oản, chuyện bất như ý trên đời, mười hết tám chín."

“Phàm là chuyện gì cũng hãy nhẫn nhịn một chút, nhẫn nhịn nhiều rồi, tự khắc sẽ có thể thong dong."

Nhưng không phải ai cũng có thể nhẫn nhịn để đạt được kết quả như bà.

Mẹ tôi cũng nhẫn nhịn, nhẫn nhịn rất nhiều năm, để rồi cuối cùng rước lấy cái kết cục u uất trong lòng, qua đời sớm.

Tôi hỏi mẹ Bùi:

“Giả như cháu không nguyện ý nhẫn nhịn thì sao?"

Bà mỉm cười, tư thế châm trà vẫn tao nhã thong dong như cũ.

“Tư Oản, trước tiên đừng vội đưa ra quyết định."

“Cháu nhìn ra bên ngoài xem, ai đến đón cháu kìa?"

Tôi quay đầu nhìn lại.

Bên ngoài căn nhà cũ, mưa xối xả như trút nước, những chiếc lá ngô đồng mới nhú bị đ.á.n.h vào kêu lộp bộp liên hồi.

Bùi Tịch đang đứng ở trong sân.

Tóc mái ướt sũng, nước mưa men theo xương lông mày trượt xuống, chảy qua cằm, giọt vào trong cổ áo.

Anh không hề đưa tay lau đi, cũng chẳng hề dịch bước.

Cho đến khi tầm mắt chạm nhau với tôi, lúc này anh mới đẩy cửa bước vào nhà, đi đến trước mặt tôi.

“Tư Oản, chúng ta về nhà."

10

Là mẹ Bùi gọi anh đến đón tôi.

Những lời trong nhà vừa rồi, anh không nghe thấy.

Nhưng anh biết, hôm nay tôi qua đây là để nói chuyện l/y h/ôn.

Bất chấp cơn mưa lớn gột rửa, anh lái xe đi rất nhanh.

Thế nhưng lại phanh gấp ở đoạn đường dọc bờ sông.

Bùi Tịch quay đầu lại, nghiêm túc nhìn về phía tôi:

“Tư Oản, chúng ta đừng l/y h/ôn."

Tôi vặn hỏi anh:

“Tại sao lại không muốn?"

Anh rũ mắt xuống, chân mày khẽ nhíu lại, giống như đang suy tư.

Hồi lâu, anh nói:

“Em là mẹ của con trai anh."

“Anh từ nhỏ đã lớn lên trong một gia đình đơn thân, anh muốn cho con một mái ấm trọn vẹn."

Anh nói:

“Chúng ta kết hôn sáu năm rồi, sớm đã xem nhau như người thân."

“Trong kế hoạch cuộc đời của anh, người vợ chỉ có một mình em thôi."

Anh còn nói, anh ghét sự ly biệt, ghét sự cắt bỏ, ghét sự chia lìa vô cớ.

Anh nói ra rất nhiều lý do này, nhưng duy chỉ có một lý do, là nói anh yêu tôi.

Tôi nhìn anh, không kìm được mà khẽ cười thành tiếng.

Anh có chút ngỡ ngàng, đưa tay ấn lấy cổ tay tôi.

“Cho nên Tư Oản, có phải em vì Diệp Nhược Vi mà ghen không?"

“Vậy sau này anh không gặp mặt cô ấy nữa là được chứ gì?"

Tôi giữ im lặng không nói lời nào, lặng lẽ lắng nghe tiếng mưa lớn bên ngoài cửa sổ đập mạnh vào khung cửa.

Anh có chút sốt ruột, lại nói với tôi:

“Nếu như em không thích, vậy thì anh cũng không đi nhảy bungee, không đi nhảy dù, không đi chơi những môn thể thao mạo hiểm kia nữa, có được không?"

Vào khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy bản thân mình dường như đã sống thành mẹ Bùi.

Thời thiếu niên mẹ Bùi dùng phương thức cấm túc, tước đoạt đi sở thích của Bùi Tịch.

Và hiện tại, tôi lại lấy việc l/y h/ôn làm thẻ bài đ.á.n.h cược, ép anh từ bỏ thứ mình yêu thích.

Nhưng tôi không muốn như vậy.

Tiếng chuông điện thoại vang lên, là mẹ Bùi gửi đến một tin nhắn.

Chỉ có hai câu ngắn ngủi.

Một câu là:

“Tư Oản, cháu còn có con cái.

Tri Du là do một tay cháu nuôi nấng khôn lớn, nếu l/y h/ôn sẽ không lấy được quyền nuôi dưỡng nó đâu, cháu có nỡ lòng không?"

Câu còn lại là:

“Cháu và Bùi Tịch trước khi kết hôn đã từng làm công chứng tài sản rồi, tài sản của nhà họ Bùi cháu không chia được đâu, bố cháu lại càng không thể để lại tiền cho cháu.

Ngày tháng sau khi l/y h/ôn, có chịu đựng nổi không?"

Trên xe im ắng đến phát nghẹt, chỉ có chiếc gạt nước cơ học qua lại gạt nước một cách máy móc.

Sắc trời từng chút một tối sầm xuống, trong xe không hề bật đèn.

Trong bóng tối dày đặc trầm uất, anh chậm rãi áp sát về phía tôi.

Khoảng cách vượt qua ranh giới bình thường, giống như muốn đặt một nụ hôn.

Bờ môi của anh dừng lại ở nơi cách tôi nửa tấc.

Trong ký ức, số lần Bùi Tịch và tôi hôn nhau đếm trên đầu ngón tay.

Dường như chỉ có đêm đông chí năm đó và một lần sau ngày sinh nhật nào đó.

Bùi Tịch từng nói với tôi, hôn nhau là một chuyện rất riêng tư.

Cần phải trao đổi hơi thở, cần phải giao thoa ánh mắt, cần phải giao phó bản thân trong khoảng cách gần ngay gang tấc.

Càng thêm mập mờ hơn cả sự đụng chạm da thịt.

Lúc này hơi thở của anh cứ thế rơi xuống bên gò má tôi.

Anh do dự, anh thử nghiệm, nhưng nụ hôn này chung quy vẫn không rơi xuống.

Nhìn xem.

Bởi vì không yêu, cho nên ngay cả việc hôn nhau cũng là một chuyện tốn công sức.

Phải lấy hết dũng khí để thử nghiệm, lại còn thử nghiệm thất bại nữa chứ.

Anh chuyển sang đưa tay xoa xoa mái tóc của tôi.

Khi trở về, Bùi Tri Du đang loay hoay nghịch đôi giày leo núi mới mua.

Vừa nhìn thấy Bùi Tịch, liền phấn khích lao qua đó:

“Bố ơi, khi nào chúng ta lại cùng dì Diệp ra ngoài chơi nữa ạ?"

Bùi Tịch lắc đầu, nói với thằng bé:

“Sau này không ra ngoài với dì Diệp nữa, bố mẹ sẽ đưa con đi chơi."

Đứa nhỏ mới ngần ấy tuổi, nụ cười trên mặt lập tức vụt tắt.

Cuối tuần đó, tôi và Bùi Tịch đưa thằng bé đến công viên giải trí.

Trước đây đây là trò thằng bé thích nhất.

Nhưng lần này, thằng bé chẳng hề vui vẻ chút nào.

Lúc xếp hàng dưới trò con lắc khổng lồ, thằng bé thở dài:

“Thật là chán ngắt, so với nhảy bungee kém xa lắc."

Khi chơi trò trượt thác nước nước, thằng bé không hề vui vẻ:

“Vẫn là lặn biển có ý nghĩa hơn."

Còn về thuyền hải tặc và ghế bay vòng quay, thằng bé lại càng không thèm đếm xỉa tới, cứ đòi đi tìm Diệp Nhược Vi chơi.

Trẻ con không giấu được tâm sự, rốt cuộc có một ngày, thằng bé không nhịn nổi nữa.

Thằng bé kéo tôi sang một bên, ngửa đầu nhìn tôi, nghiêm túc hỏi:

“Mẹ ơi, mẹ không cảm thấy bản thân mình rất quá đáng sao?"

6.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tư Oản - Chương 5: Chương 5 | MonkeyD