Tú Sắc Điền Viên - Chương 76.1: Người Làm Công Ngô Húc (1)
Cập nhật lúc: 23/04/2026 10:16
Hà thị thở dài một tiếng. Lý Vi ở bên ngoài nghe thấy cuộc đối thoại bên trong, tảng đá trong lòng rốt cuộc cũng hạ xuống, nàng thở phào nhẹ nhõm.
Ngô Húc bình tĩnh lại, kiên quyết để lại xâu tiền:
"Lý bá mẫu, số tiền này bác cứ giữ lấy trước đã. Ta về nhà thưa chuyện với nương ngay đây."
Nói xong hắn vội vàng xoay người chạy biến ra khỏi sân, sợ Hà thị đuổi theo nhét trả lại tiền.
Lý Hải Hâm cười nói với Hà thị:
"Thằng bé này cũng là đứa có khí phách."
Hà thị cất kỹ xâu tiền:
"Chứ sao nữa. Chính vì thế nên mới khiến người ta thương. Hiểu chuyện, có khí phách, tiếc là gia cảnh khó khăn quá lại còn gặp phải chuyện này."
Lý Vi vén rèm vào phòng, cười nói:
"Cha, nương, khi nào Ngô Húc đến đây? Chúng ta mau dọn dẹp nhà kho cỏ đi, bảo Nhị tỷ lôi chăn đệm cũ ra phơi..."
Hà thị ừ một tiếng, vào gian tây nhà chính tìm chăn đệm cũ, vừa cười vừa nói:
"Lần này đúng ý Lê Hoa rồi nhé."
Lý Vi không giấu nổi vẻ hưng phấn. Một là nhà mình đang cần người giúp, hai là trong lòng nàng cho rằng người như Ngô Húc rất đáng giúp đỡ. Nàng vui vẻ đi theo Hà thị tìm chăn đệm cũ. Xuân Lan dọn dẹp xong phòng bếp cũng theo lời Hà thị dẫn Xuân Liễu, Xuân Hạnh đi quét tước gian nhà kho cỏ.
Sáng sớm hôm sau, khi Ngô Húc vác chăn màn đến Lý gia thì cả nhà mới bắt đầu ăn sáng, đám Tiểu Lục T.ử vẫn chưa tới.
Hà thị vội mời hắn ngồi xuống ăn cơm, hắn lắc đầu bảo ăn rồi.
Lý Hải Hâm cười nói:
"Mau ngồi xuống ăn đi. Nhà ta vì thiếu người nên mới thuê thêm người làm, không ai nấu cơm riêng cho ngươi đâu, sau này đều ăn chung cả."
Xuân Lan lập tức đứng dậy vào bếp lấy bát đũa. Xuân Liễu cười hì hì gọi hắn:
"Mau lại đây ngồi đi. Nhà ta không có lệ ngồi xổm ăn cơm đâu."
Ngô Húc rất lúng túng liên tục lắc đầu từ chối:
"Sáng nay ta ăn rồi thật mà. Nương biết ta sang đây làm công nên trời chưa sáng đã dậy nấu cơm rồi."
Lý Vi thấy hắn nhất thời chưa quen bèn đặt bát cơm ăn dở xuống:
"Con no rồi."
Sau đó gọi hắn:
"Húc ca nhi, đi theo ta, ta dẫn huynh đi xem phòng."
Ngô Húc vội đáp ứng, chào hỏi Hà thị và Lý Hải Hâm rồi đi theo sau Lý Vi.
Xuyên qua con đường nhỏ bên cạnh đông phòng là đến chuồng thỏ và chuồng gà. Nhà kho cỏ nằm ngay giữa chuồng thỏ và chuồng gà. Phía sau nhà kho là mười lăm mười sáu cái hố lớn nàng dùng để nuôi giun đất mấy năm nay. Do kỹ thuật giữ ấm cho giun qua mùa đông chưa nghiên cứu xong, chỉ có thể dựa vào nhiệt độ tự nhiên nên hiện tại mấy cái hố đều trống không.
Lý Vi vừa đi vừa giới thiệu. Ngô Húc tuy không nói gì nhưng trên mặt lộ rõ vẻ ngạc nhiên. Đến nhà kho cỏ, đợi hắn đặt hành lý xuống, Lý Vi lại dẫn hắn ra sau nhà chính xem chỗ để vại măng rồi nói sơ qua những việc cần làm hàng ngày.
Chẳng bao lâu sau, đám Tiểu Lục T.ử đến làm việc. Hà thị giới thiệu Ngô Húc với Tiểu Lục Tử, dặn dò công việc cụ thể và bảo Tiểu Lục T.ử hướng dẫn hắn.
Ngô Húc vội xách xẻng đi theo Tiểu Lục T.ử làm việc.
Đại Võ nương t.ử nhìn theo bóng lưng hắn, cảm thán:
"Tẩu t.ử à, thằng bé này cũng may gặp được nhà tẩu, nếu không thì khốn đốn to rồi."
Hà thị cười:
"Thằng bé Ngô Húc này trông có vẻ thành thật. Nếu không phải vậy ta cũng chẳng giúp. Trên đời này người khổ nhiều lắm, giúp sao cho xuể?"
Vợ Đại Võ cười:
"Tẩu nói phải. Chỉ giúp người đáng giúp thôi."
Từ khi đến Lý gia, Ngô Húc gần như là người dậy sớm nhất lại ngủ muộn nhất. Trời chưa sáng hẳn hắn đã dậy, tranh thủ chút ánh sáng lờ mờ quét tước bên ngoài chuồng thỏ chuồng gà, sau đó dọn dẹp bên trong. Thường thì khi cả nhà Lý gia bắt đầu ăn sáng, hắn đã dọn dẹp xong xuôi một lượt, chỉ chờ đám Tiểu Lục T.ử đến để cùng khiêng rác và phân gà ra ngoài.
Hai phụ nhân làm thuê đến chỉ việc băm thức ăn cho gà, ai nấy đều thấy có thêm một người đỡ việc hẳn.
Khác với Tiểu Lục T.ử chỉ chuyên lo việc chuồng trại, Ngô Húc làm xong việc bên đó liền vào sân giúp đỡ việc vặt, lúc thì sửa nông cụ, mài cuốc xẻng, lúc thì giúp dỡ măng. Măng trong rừng trúc cạnh nhà họ Lý đã vãn nhưng bên thôn Hà Tây do địa hình đồi núi, nhiệt độ thấp hơn nên năm ngày vẫn thu được một xe. Khi Lý Hải Hâm ra đồng, hắn cũng đi theo.
Đại Võ nương t.ử và Vương Hỉ Mai đều tấm tắc khen hắn là đứa trẻ chăm chỉ.
Hà thị cũng rất hài lòng, biết hắn đang muốn báo đáp ân tình.
Ngày thứ năm Ngô Húc đến Lý gia cũng là ngày nghỉ của Đồng Vĩnh Niên. Giờ Lý Hải Hâm không còn đi đón nữa, hắn cùng Đại Sơn đi nhờ xe bò về.
Lý Vi ở nhà rảnh rỗi nên ra đầu cầu nhỏ đợi.
Đầu tháng Tư trời ấm áp, khắp nơi xanh mướt một màu, dòng suối trong vắt lững lờ trôi, ánh chiều tà phía tây rực rỡ.
Đợi một lúc thì thấy Đồng Vĩnh Niên và Đại Sơn đi tới từ xa. Nàng lập tức đứng dậy chạy qua cầu đá đón.
"Sao Lê Hoa lại ở đây?"
Đồng Vĩnh Niên và Đại Sơn thấy nàng, từ xa hỏi vọng lại.
Lý Vi cười hì hì:
"Đợi huynh đấy."
Rồi nàng bảo Đại Sơn:
"Đường cô cô của huynh đến nhà đấy, hình như dẫn theo cả biểu tỷ nữa, mau về xem đi."
Đại Sơn nhíu mày rậm, không nói gì sải bước nhanh về nhà.
Lý Vi nhìn theo bóng lưng Đại Sơn cười khúc khích. Nghe nương nói người nhà của Đại Sơn một lòng muốn gả nữ nhi cho cậu. Đại Võ nương t.ử không ưng lắm nhưng nãi nãi Đại Sơn lại thích, cứ bảo "Nữ hơn hai, nam hơn một", nhất quyết muốn vun vào mối này.
Đồng Vĩnh Niên buồn cười vỗ đầu Lý Vi:
"Mấy ngày nay ở nhà có chuyện gì không?"
Lý Vi gật đầu:
"Có chứ, cha nương cho Ngô Húc đến nhà mình làm công rồi. Được năm ngày rồi đấy."
Đồng Vĩnh Niên sững người. Lý Vi nhìn chằm chằm hắn không chớp mắt.
Một lát sau Đồng Vĩnh Niên hoàn hồn, vỗ nhẹ nàng:
"Muội nhìn cái gì?"
Lý Vi thắc mắc:
"Không phải huynh không thích hắn chứ?"
Đồng Vĩnh Niên quay mặt đi, có chút lúng túng nhưng vẫn cứng miệng:
"Ta nói không thích hắn bao giờ?"
Lý Vi ghé sát mặt nhìn vào mắt hắn, thấy ánh mắt trong veo không giống giả vờ, trong lòng thầm bực. Lạ thật, uổng công nàng lo lắng chạy ra đây đợi hắn.
Lần trước rõ ràng nàng bảo Ngô Húc đáng thương, đáng yêu, hắn còn bảo thằng Cẩu Oa Nhi trong thôn có đáng thương không. Cẩu Oa Nhi năm nay tám tuổi, năm ngoái cha đi làm thợ hồ bị ngã gãy lưng nằm liệt giường, nương chăm sóc nửa năm rồi bỏ trốn trong đêm. Mấy người họ hàng nhà nội sang nhà ngoại đòi người thì phát hiện bà ta không hề về đó...
Tuy Cẩu Oa Nhi rất đáng thương nhưng nàng không tận mắt chứng kiến toàn bộ sự việc nên không thấy chấn động bằng chuyện của Ngô Húc. Vì thế nàng cãi lại hắn vài câu, lúc đó thấy mắt hắn d.a.o động như đang giận dỗi nên nàng đoán hắn không thích Ngô Húc.
Nàng không cam tâm nói:
"Lúc trước muội bảo hắn đáng thương, huynh chẳng lôi chuyện Cẩu Oa Nhi ra so sánh còn gì, chẳng phải ý là Ngô Húc không đáng thương sao? Muội thấy huynh có vẻ không thích hắn."
Đồng Vĩnh Niên chớp mắt liên tục nhìn Lý Vi rất nghiêm túc, vẻ mặt vừa hoang mang vừa vô tội:
"Có sao? Khi nào thế?"
Ngừng một chút hắn lại làm vẻ mặt kỳ quái cực độ:
"Sao ta lại nói những lời như thế được?"
Lý Vi chán nản. Nếu không phải bên trong là linh hồn người lớn, chỉ nhìn đôi mắt trong veo chớp chớp kia, chắc nàng đã tưởng mình già rồi lẩm cẩm, nhớ nhầm thật.
