Tú Sắc Điền Viên - Chương 136.1: Mỗi Người Một Ý Định (1)
Cập nhật lúc: 03/05/2026 13:51
Trận mưa thu này dường như muốn kéo mùa thu vào hẳn mùa đông.
Mưa thu tí tách, lúc tạnh lúc rơi, khi thì là màn mưa phùn dày đặc, khi thì như sương như khói lất phất, có khi tạnh cả buổi sáng nhưng gió to lại thổi không ngớt. Sân Lý gia đọng vô số vũng nước nhỏ, lá vàng lá xanh rụng đầy sân quét cũng chẳng sạch nên đành kệ.
Số hạt kê phơi khô một nửa từ trang trại đã được chuyển về chất đống trong một ngôi nhà cũ rất hẻo lánh ngoài thành. Căn nhà này được mua vào mùa xuân năm thứ hai sau khi đến Nghi Dương đã lâu không có người ở, gần như đổ nát. Lý Vi vốn định mở rộng cái sân nhỏ bên cạnh ruộng để chứa lương thực nhưng lại tiếc mảnh ruộng tốt mười lượng bạc một mẫu nên đành tìm chỗ khác. Tìm ba bốn tháng mới thấy nơi hẻo lánh hoang vu này.
Nhà cửa bên trong không nhiều, mái nhà phần lớn đã sập. Cũng may họ chỉ cần chỗ để lương thực tạm thời, đợi được giá là bán ngay nên không cần xây cất quá kiên cố miễn sao không dột là được. Vì thế Lý Hải Hâm đã cho sửa sang lại trên nền móng cũ, hiện tại cũng có bảy tám gian phòng có thể chứa lương thực.
Những gian phòng còn lại được Lý Vi dùng làm nơi chế biến phân bón tạm thời. Ba năm nay năm nào cũng thí nghiệm, mãi đến đầu thu năm nay loại "phân đan" kia mới thấy chút hiệu quả. Vốn định thử nghiệm độ phì nhiêu vào vụ thu này nhưng vì bận đám cưới Hà Văn Hiên lại thêm trận mưa thu kéo dài nên đành hoãn lại. Xem ra phải đợi đến vụ lúa mạch năm sau tưới nước mới thí nghiệm được.
Lý Vi ôm túi chườm nóng lên bụng dưới, ngồi trong tây sương phòng nhìn qua rèm cửa thấy gió thổi cành lá bay loạn xạ. Sáng sớm cha nàng lại đến nhà kho chứa lương thực bảo là đi xem chừng người ta đảo hạt kê. Nàng đã chỉ cho cha mình cách hong khô lương thực, Lý Hải Hâm cười bảo mới mưa hai ngày không sao, đống hạt kê chỉ hơi nóng lên một chút thôi. Nếu hôm nay còn mưa tiếp thì sẽ dùng cách của nàng.
Lý Vi cũng không biết cách của mình có hiệu quả không, có ảnh hưởng đến màu sắc phẩm chất hạt kê không nên chỉ gật đầu đồng ý.
Nghĩ đến màu sắc, nàng lại lo cho ngô, bông và hơn mười mẫu đậu xanh. Dù lương thực chưa đến mức mốc meo nhưng màu sắc chắc chắn bị ảnh hưởng bởi trận mưa này. Nhất là hạt kê và ngô, phơi nắng thì vàng óng ả còn gặp mưa dầm thì chỉ có màu vàng xỉn, mất hết độ bóng đẹp.
Nghĩ đến đây nàng thở dài. Thanh Miêu bưng bát t.h.u.ố.c vội vã đi vào:
"Ngũ tiểu thư, người thấy thế nào rồi?"
Lý Vi cười gượng đón lấy bát t.h.u.ố.c:
"Ừ, đỡ hơn chút rồi. Ngươi thay túi chườm nóng khác cho ta."
"Vâng." Thanh Miêu đáp lời, rồi sực nhớ ra: "Ngũ tiểu thư, vừa nãy Nguyệt Nha Nhi bên Đồng phủ sang báo tin sau bữa trưa Đồng tiểu thư và Phương tiểu thư sẽ đến thăm người đấy."
Lý Vi nhướng mày, uống một hơi cạn bát t.h.u.ố.c còn nóng, đặt bát xuống mới nói:
"Còn nói gì nữa không?"
Thanh Miêu lắc đầu.
Lý Vi cười nhạt. Đồng Duy An thì không nói làm gì, là cữu cữu ruột của Đồng Vĩnh Niên, ngoài mặt thì giả vờ hòa hoãn với Hạ phủ nhưng ngầm giúp đỡ hắn không ít. Ví dụ như mấy nha đầu Ký Xuân, Ký Thu, Tiểu Hồng bên Hạ phủ đều là do ông dùng thủ đoạn cài vào. Ngoài ra t.ửu lầu kinh doanh bao năm của Hạ phủ ở Nghi Dương mấy năm nay bị Đồng phủ và Phương phủ kìm kẹp nên làm ăn cũng có phần khó khăn.
Chỉ là Đồng Duy An lúc đầu không ngờ rằng, y một lòng muốn Đồng Vĩnh Niên trở về nhưng lại tự trói tay chân mình, rất nhiều việc không thể tranh giành công khai mà chỉ có thể ngấm ngầm đoạt lấy. Nếu không sẽ khiến tình cảnh của Đồng Vĩnh Niên ở Hạ phủ càng thêm gian nan.
Đây cũng là chuyện Đồng Duy An và Liễu thị nhắc đến khi qua phủ chơi sau chuyến đi Phương Sơn lần đó.
Về phần Liễu thị, mấy năm trước Lý Vi không nhìn thấu được bà ta nhưng từ khi Đồng Vĩnh Niên đỗ cử nhân kỳ thi mùa thu năm ngoái thì nàng lại nhận ra đôi chút.
Đã nhìn thấu suy nghĩ của Liễu thị thì mục đích của Đồng Nhụy Nhi không khó đoán, còn mục đích của Phương Bích Oánh thì... khỏi cần đoán cũng biết!
Nghĩ đến đây nàng lại cười khẽ. Trong lòng cha nương quả nhiên vẫn coi hắn là nhi t.ử. Từ khi Đồng Nhụy Nhi và Phương Bích Oánh năng lui tới, cha nương dường như cũng nhận ra điều gì đó còn lén bàn tán xem ai hợp với hắn hơn. Nàng bĩu môi, sao không nghĩ đến chuyện "nước phù sa không chảy ruộng ngoài" nhỉ?
Thanh Miêu cầm túi chườm nóng mới vào thấy ngũ tiểu thư nhà mình ngồi ngay ngắn, mắt nhìn chằm chằm xuống đất, khóe miệng nở nụ cười kỳ lạ thì vội gọi một tiếng.
Lý Vi hoàn hồn:
"Sao thế?"
Thanh Miêu lắc đầu đưa túi chườm cho nàng. Lý Vi buột miệng hỏi Lý Hải Hâm đã về chưa, tứ tiểu thư đi bao lâu rồi. Thanh Miêu trả lời từng câu rồi hỏi:
"Ngũ tiểu thư buồn ngủ à?"
Lý Vi đúng là hơi buồn ngủ, người lại khó chịu không muốn cử động. Mới đến giờ trưa thôi. Nàng ôm túi chườm đi vào phòng trong:
"Ta ngủ một lát, đến giờ cơm trưa thì gọi ta dậy."
Thanh Miêu vâng dạ rồi vội vàng vào trải giường.
Khi Xuân Đào về đến nhà thì Tiểu Ngọc cũng từ Tiểu Triệu thôn lên Nghi Dương. Xuân Đào tuy bất ngờ nhưng cũng không thể nói gì, dù sao đây cũng là nhà ca ca nàng ta. Điều khiến Xuân Đào không vui là lần này Tiểu Ngọc dẫn theo cả Tiểu Hương.
Tiểu Hương đã hòa li từ năm kia và vẫn luôn ở nhà nương đẻ. Từ sau lần Tiểu Ngọc đi Nghi Dương về, nương Thạch Đầu cấm nàng ta ra ngoài, tuy có mua hai tiểu nha đầu bầu bạn nhưng quen chạy nhảy trong thôn lại thêm những ngày ăn chơi nhảy múa ở Nghi Dương khiến nàng ta ở nhà thấy bí bách. Tiểu Hương thường xuyên qua chơi, trò chuyện giải khuây.
Hồi nhỏ chỉ đơn thuần là chơi đùa, giờ Tiểu Ngọc đã lớn lại đang tuổi cập kê nên có nhiều chuyện để nói với Tiểu Hương hơn. Qua lại hơn một năm nay, tình cảm hai người còn thân thiết hơn hồi nhỏ.
"Đại tẩu, hôm qua ca ca chẳng bảo sẽ tìm việc cho Tiểu Hương tỷ tỷ sao? Có tin gì chưa?"
Vì trời mưa nên ai nấy đều dậy muộn, ăn sáng xong đã là cuối giờ Thìn. Tiểu Ngọc trang điểm chải chuốt trong phòng còn cho Tiểu Hương mượn một bộ đồ mới mới mặc hai lần. Hai người ăn vận chỉnh tề bước vào sảnh.
Xuân Đào nghe ra giọng điệu hùng hổ dọa người của tiểu cô nhà mình thì cười nhạt không đáp. Khóe mắt liếc qua Tiểu Hương, gả về Hạ Liễu thôn mấy năm chưa sinh nở nên so với thời thiếu nữ cũng không thay đổi nhiều. Tiểu Ngọc vóc dáng tương đương nàng ta, mặc bộ đồ mới vào trông sáng sủa hơn hẳn lúc mặc áo vải thô chỉ là bộ dạng này đâu giống người đi làm thuê?
Xuân Đào đặt chén trà xuống rồi cầm khăn lau miệng cho Tứ Hỉ sau đó chỉ vào ghế bên cạnh cười dịu dàng:
"Ngồi xuống trước đã."
Rồi sai nha đầu dâng trà.
Đợi nha đầu dâng trà xong, Tôn thị định đến bế Tứ Hỉ nhưng Xuân Đào xua tay:
"Không sao, hôm nay ta trông con bé."
Rồi bảo bà ấy đi xem chừng Triệu Du trong phòng.
Lúc này nàng mới cười nói với Tiểu Ngọc:
"Hôm qua lúc ăn cơm ca ca muội nhắc đến chuyện này, ta đã nghĩ đến vài chỗ nhưng thấy không thích hợp lắm nên chưa nói với muội, đang định nhờ người tìm thêm."
Tiểu Ngọc cau mày, dường như rất ghét thái độ nhẹ nhàng từ tốn của Xuân Đào nhưng chưa tiện phát tác:
"Là chỗ nào?"
Xuân Đào cười xin lỗi với Tiểu Hương rồi quay sang Tiểu Ngọc:
"Ta thấy không ổn nên chưa hỏi ý kiến ca ca muội. Đợi hỏi xong sẽ nói với muội."
Tiểu Ngọc định nói tiếp thì Tiểu Hương vội kéo tay nàng ta, đứng dậy cười nói:
"Không sao đâu..."
"Đại tẩu cứ nói xem là chỗ nào?"
Tiểu Hương chưa nói hết câu thì Tiểu Ngọc ngắt lời.
Xuân Đào cười thầm. Nàng biết Tiểu Ngọc mấy năm nay vẫn giận mình. Mấy năm qua nàng ta viết thư mấy lần bảo Thạch Đầu nói với cha nương đón nàng ta lên Nghi Dương. Xuân Đào không muốn nhưng cũng không phải tuyệt tình không nhắc đến một câu, chỉ là Thạch Đầu không đồng ý nên nàng cũng không khuyên can nhiều.
"Tìm việc cho Tiểu Hương tỷ, có phải lại là t.ửu lầu, xưởng rượu hay ao cá không?"
Thấy Xuân Đào im lặng, Tiểu Ngọc cao giọng hỏi.
Xuân Đào cau mày, nụ cười nhạt đi một nửa, giọng bình thản đáp:
"Đúng vậy. Ca ca muội làm quan ở Nghi Dương đã nói rõ từ sớm là không được lén lút tiếp xúc nhiều với thương nhân, muội quên rồi sao? Ngoài xưởng rượu Chu gia, t.ửu lầu nhỏ và ao cá của Húc ca nhi thì còn chỗ nào nữa... Trang trại của cha nương ta cũng được nhưng ở đó càng vất vả hơn."
Tiểu Hương vội kéo tay Tiểu Ngọc:
"Thạch Đầu tẩu t.ử tìm chỗ tốt lắm rồi, tốt lắm rồi."
Tiểu Ngọc biết có lời của Triệu Dục Sâm trước, lời cha nương sau nên đành ngậm miệng vẻ không cam lòng.
Tôn thị dẫn Triệu Du đến cửa sảnh:
"Phu nhân, tiểu thiếu gia viết xong chữ rồi, bảo ngài đã hứa viết xong sẽ cho về nhà bà ngoại chơi."
Xuân Đào bật cười. Triệu Du ở Lý gia thôn gần một tháng quen thói chạy nhảy lung tung, giờ về chưa thu lại được tính hoang dã, sáng qua đã đòi về nhà ngoại. Vì có Tiểu Ngọc và Tiểu Hương đến nên Xuân Đào chưa đi được. Hơn nữa tiếp đãi t.ử tế thì nàng ta còn bĩu môi chê bai đủ thứ, giờ mà bỏ mặc nàng ta để về nhà nương đẻ thì thế nào cũng bị mách lẻo một trận.
Vừa cảm thán Tiểu Ngọc sao lại trở nên cay nghiệt với mình như vậy, nàng vừa vẫy tay gọi Triệu Du:
"Du Nhi, viết xong chữ rồi hả?"
Triệu Du gật đầu, mắt long lanh nhìn Xuân Đào.
Tiểu Ngọc nghe Tôn thị nhắc đến Lý gia chợt nhớ ra số phấn son dưỡng nhan, xà phòng thơm, bột tắm đậu... Xuân Hạnh tặng trước kia đã dùng gần hết, bỗng thấy hối hận vì vừa rồi lớn tiếng với Xuân Đào. Thấy Xuân Đào vẻ mặt khó xử, nàng ta vội cười nói:
"Đại tẩu, muội lần này lên còn chưa sang thăm Lý đại nương. Vừa hay trời mưa rảnh rỗi, chúng ta cùng đi đi."
Triệu Du reo lên, chạy đùng đùng kéo Tôn thị đi thay y phục cho mình.
Xuân Đào ngẫm nghĩ rồi gật đầu:
"Được."
Nàng sai nha đầu ra tiền viện tìm gã sai vặt đến nha môn báo tin.
Căn nhà Xuân Đào đang ở chính là căn nhà mua với giá 260 lượng năm xưa, cách nhà Hà thị không xa lắm. Cả đoàn người ngồi hai chiếc xe ngựa đi sang Lý phủ.
Tiểu Ngọc ngồi xe sau, liếc nhìn trong xe rồi bĩu môi chê bai:
"Tự mình ngồi xe đẹp, cho ta ngồi cái xe rách nát này."
Tiểu Hương cười nói:
"Ta thấy xe này tốt chán."
Ngập ngừng một chút lại nói:
"Nàng ta giờ là quan phu nhân, ngồi xe tốt cũng là bình thường."
Tiểu Hương không nói thì thôi, nhắc đến chuyện này Tiểu Ngọc càng bĩu môi dài hơn:
"Còn không phải là nhờ phúc của ca ca ta sao!"
