Tú Sắc Điền Viên - Chương 136.2: Mỗi Người Một Ý Định (2)

Cập nhật lúc: 03/05/2026 13:51

Tiểu Hương cười trừ không đáp. Tiểu Ngọc lại bất bình:

"Ca ca ta làm quan, người nhà chẳng được hưởng chút lợi lộc nào chỉ có nàng ta là hưởng hết phúc. Ở nhà cao cửa rộng, sai khiến mười mấy kẻ hầu người hạ, y phục trang sức cái gì cũng tốt, chỉ cho ta và cha nương mấy thứ rách nát này..."

Vừa nói nàng ta vừa giật giật vạt áo mình.

Xuân Đào mấy năm nay sống khá giả hơn nhưng không hoàn toàn là nhờ công Triệu Dục Sâm. Có 30 mẫu ruộng Lý Hải Hâm cho, phấn son trang sức phần lớn là do Xuân Hạnh tặng. Xuân Hạnh trên thương trường khôn khéo sắc sảo, tính toán chi li nhưng với tỷ muội trong nhà lại cực kỳ hào phóng. Hôm nay tặng cây trâm, mai tặng khúc vải đẹp, thấy cái khóa vàng khóa bạc gì hay hay là mua ngay. Mấy đứa trẻ trong nhà từ đầu đến chân quá nửa là đồ Xuân Hạnh sắm cho.

Cả nhà đều trêu Xuân Hạnh có tiền là ngứa ngáy không tiêu không chịu được.

Ngoài ra còn đồ từ chỗ Xuân Liễu gửi về. Chu Địch gả nơi tốt, bản thân lại biết kiếm tiền, tiêu tiền còn phá gia chi t.ử hơn cả Xuân Hạnh, gửi cho Xuân Liễu không ít đồ tốt. Xuân Liễu dùng không hết lại chia cho Xuâ Đào và Xuân Lan.

Lại thêm nhà Xuân Lan, ban đầu hoàn cảnh không tốt lắm nhưng từ khi Ngô Húc mở cái t.ửu lầu nhỏ, mỗi tháng cũng kiếm được năm sáu chục lượng. Bây giờ hắn còn định mở thêm cái nhỏ hơn ở trấn dưới, cuộc sống ngày càng khấm khá.

Nếu Xuân Đào nghe được những lời này của Tiểu Ngọc chắc chắn sẽ bật cười. Nàng ấy thường lén than thở với Hà thị rằng trong mấy tỷ muội chỉ có mình là kém cỏi nhất, toàn dựa vào sự tiếp tế của cha nương và các muội muội.

Tiểu Hương nghe xong cười khổ:

"Biết làm sao được, ai bảo số người ta tốt."

Tiểu Ngọc vẫn chưa hết ấm ức, nghe Tiểu Hương nói vậy không suy nghĩ gì buột miệng:

"Nếu không có nàng ta thì Tiểu Hương tỷ đã gả cho ca ca ta rồi!"

Nụ cười trên mặt Tiểu Hương cứng lại, môi khẽ c.ắ.n. Ai bảo không phải chứ, nếu không có Xuân Đào thì vị trí quan bà này đã là của nàng ta rồi!

Tiểu Ngọc nói xong mới thấy lỡ lời. Chỉ nghe Tiểu Hương nói giọng xa xăm:

"Đều là số mệnh cả. Tiểu Ngọc nhớ chọn trượng phu cho kỹ, trong kịch chẳng bảo 'phu quý thê vinh' sao. Ca ca cha nương có tốt đến mấy cũng không bằng trượng phu tốt."

Lời này nói trúng tim đen Tiểu Ngọc khiến nàng ta càng thêm bất bình.

Khi đoàn người Xuân Đào đến Lý gia, Xuân Hạnh đã từ cửa hàng trở về đang xem mấy tờ giấy ghi ý tưởng mới của Lê Hoa và mấy phương t.h.u.ố.c cổ truyền Mạnh Nhan Ngọc cho. Chợt nghe Cúc Hương vào báo đại tiểu thư cùng tiểu thiếu gia, tiểu tiểu thư đến chơi.

Nàng lập tức cất phương t.h.u.ố.c đi. Cúc Hương nói tiếp:

"... Còn có tiểu cô của đại tiểu thư và một phụ nhân tên là Tiểu Hương nữa."

Động tác của Xuân Hạnh chậm lại, khóa kỹ tráp rồi gọi Lan Hương đến:

"Đi lấy bộ phấn son ta làm xong mấy hôm trước ra đây."

Mấy thứ này là Xuân Hạnh tranh thủ lúc rảnh rỗi tự tay làm nhưng không bán ra ngoài, nguyên liệu bên trong đều là loại hảo hạng mười phần mười. Lý Vi từng gợi ý nàng ấy bán những thứ này dưới dạng phiên bản giới hạn, chỉ bán cho người giàu, lợi nhuận gấp mười hai mươi lần. Xuân Hạnh thấy ý tưởng hay nhưng chưa đến thời cơ, đợi cửa hàng có tiếng tăm hơn chút nữa sẽ làm. Vì thế bình thường nàng ấy chỉ làm cho người nhà dùng cũng chuẩn bị một phần cho Tiểu Ngọc.

Lan Hương đi rồi, Cúc Hương khó hiểu hỏi:

"Tứ tiểu thư, nàng ta chỉ biết bới móc đại tiểu thư, gây phiền phức cho đại tiểu thư, đâu đáng để tặng đồ?"

Xuân Hạnh cười:

"Ngươi thì biết cái gì?"

Tâm tư Tiểu Ngọc nàng đoán không thấu hết nhưng đại khái là do trong lòng bất bình. Đại tỷ không muốn trở mặt, nàng làm muội muội tự nhiên phải thay đại tỷ tâng bốc Tiểu Ngọc lên một chút, dù sao cũng chỉ là mấy món đồ chơi nhỏ. Đợi khi nàng ta đi xuất giá hoặc khi đại tỷ không chịu nổi nữa thì nàng sẽ giúp dẫm cho một cái!

Nghĩ đến đây nàng lắc đầu, bên Võ phủ cũng có hai tiểu cô đang đợi nàng ấy đấy.

Nghĩ lại lời Hà thị, Xuân Hạnh hít sâu một hơi rồi gọi Lan Hương:

"Đi thôi."

Khi Xuân Hạnh ra sảnh ngoài, Hà thị đang hỏi thăm Tiểu Ngọc về tình hình cha nương Thạch Đầu. Xuân Hạnh bước vào, cười thân thiện với Tiểu Ngọc:

"Ôi chao, Tiểu Ngọc tỷ tỷ, nửa năm không gặp tỷ xinh đẹp ra nhiều quá. Nếu gặp ngoài đường chắc muội không dám nhận đâu."

Tiểu Ngọc sờ mặt, đứng dậy cười:

"Còn không phải nhờ công của muội sao."

Xuân Hạnh cười xòa, gọi Lan Hương mang khay đồ lên:

"Bộ này muội làm riêng cho tỷ đấy. Xà phòng thêm bột hạnh nhân và sữa dê, dùng xong đảm bảo da mặt vừa trắng vừa mịn. Còn bột tắm đậu này là phương t.h.u.ố.c cổ truyền tiểu cữu mẫu muội tìm cho, toàn nguyên liệu quý. À đúng rồi, còn hộp viên hương thân này nữa, làm theo phương pháp tẩm mật ong chỉ cần ăn một hộp là không cần xức phấn hương cũng thơm nức cả người, nghe nói Dương Quý Phi đời Đường cũng dùng phương t.h.u.ố.c này đấy..."

Lý Vi bị Thanh Miêu gọi dậy thì vội vàng mặc y phục chạy ra sảnh, vừa vặn nghe thấy Xuân Hạnh thao thao bất tuyệt tâng bốc sản phẩm liền không nhịn được bật cười. Hà thị và Xuân Đào cũng cười. Mấy lời khác thật giả thế nào không biết nhưng phương t.h.u.ố.c Mạnh Nhan Ngọc cho mới được mấy ngày? Nàng ấy làm ra được ngay mới là lạ!

Lý Vi vào sảnh chào hỏi Tiểu Ngọc và Tiểu Hương. Dù mấy tỷ muội đã sớm cảm thấy Tiểu Hương này có vấn đề nhưng làm mặt lạnh ngay từ đầu chẳng khác nào gợi ý cho ả ta nghĩ lung tung? Nên xã giao vẫn phải có.

Xuân Đào thấy mặt nàng tái nhợt, tay ôm c.h.ặ.t túi chườm nóng ở bụng thì vội vẫy tay gọi lại, xót xa hỏi:

"Lần này còn đau lắm không?"

Lý Vi lắc đầu, thực ra vẫn đau như thế nhưng nói dối:

"Lần này đỡ hơn chút rồi, chắc là nhờ uống t.h.u.ố.c kia."

Sau đó nàng lại khen ngợi nhan sắc Tiểu Ngọc một hồi, chọc cho Tiểu Ngọc cười tít mắt khen nàng khéo miệng. Tiểu Ngọc đúng là phổng phao xinh đẹp hơn trước. Có lẽ do không phải làm việc đồng áng dãi nắng dầm mưa lại thêm công hiệu của phấn dưỡng nhan Xuân Hạnh tặng, da dẻ trắng trẻo hơn hẳn trông thuận mắt hơn nhiều.

Đàn nữ nhân tập khó tránh khỏi chuyện nhà cửa. Nói chuyện một lúc thì Thanh Miêu vào hỏi chiều nay Đồng Nhụy Nhi và Phương tiểu thư đến thì chuẩn bị trà bánh gì.

Tiểu Ngọc vừa ngạc nhiên vừa vui mừng:

"A? Phương tiểu thư và Nhụy Nhi muội muội sắp đến à?"

Lý Vi và Xuân Hạnh trầm mặt xuống, Xuân Đào cũng nghiêng đầu cười bất đắc dĩ. Tỷ muội trong nhà đối tốt với nàng ta thế nào cũng không bằng mấy người ngoài mới quen!

Hà thị gật đầu:

"Ừ, họ báo tin sẽ đến. Tiểu Ngọc đến đúng lúc quá, chiều nay ở lại chơi cho vui."

Xuân Hạnh cũng gật đầu:

"Đúng đấy. Chiều nay muội cũng rảnh, mưa phùn thế này cửa hàng cũng vắng khách tiện thể ngồi trò chuyện luôn."

Nàng ấy sai Cúc Hương, Lan Hương dẫn Thanh Miêu ra ngoài mua ít điểm tâm, hạt dưa, hoa quả loại ngon nhất về. Rất hào phóng móc trong tay áo ra nén bạc mười lượng ném cho họ.

Hành động này khiến Hà thị mắng nàng khoe khoang không phải lối.

Ăn trưa xong, mưa phùn vừa tạnh một lúc lại bắt đầu rơi. Xuân Hạnh chỉ đạo nha đầu bày biện ở thiên sảnh. Hà thị mặc kệ đám trẻ tự mình dẫn Hổ Tử, Triệu Du và Tứ Hỉ về phòng chính ngủ trưa.

Xuân Đào sắp xếp cho Tiểu Ngọc và Tiểu Hương nghỉ ở sương phòng tiền viện rồi cùng Lý Vi ra tây sương phòng hậu viện nói chuyện.

Hai tỷ muội bàn về mục đích chuyến thăm của Đồng Nhụy Nhi và Phương Bích Oánh. Xuân Đào cười:

"Theo ta thấy, hai người này thân thiết với nhau cũng chẳng được bao lâu nữa đâu."

Lý Vi cũng cười. Đại tỷ giờ nhìn sự việc thấu đáo thật. Tình tỷ muội thân thiết sao được khi cả hai đều muốn gả cho cùng một người?

Tuy nhiên Đồng Nhụy Nhi là do Liễu thị có ý định còn Phương Bích Oánh e là tự mình có tình ý. Cửa ải Phương phủ chắc cũng khó qua nhỉ? Dù sao hai nhà đối đầu nhau bao nhiêu năm nay.

Xuân Đào thấy nàng cười ranh mãnh, khuôn mặt tái nhợt thêm vài phần đáng yêu, vỗ tay nàng cười nói:

"Lê Hoa nhà ta cũng lớn rồi đấy. Cứ cảm giác vẫn như cục bột nhỏ nằm trên lưng ta ê a chảy nước miếng..."

Lý Vi thấy ấm áp trong lòng, giả vờ bất mãn cười:

"Mới không phải, nương bảo hồi bé muội không chảy nước miếng đâu."

Xuân Đào như nhớ lại ngày xưa, sờ mặt nàng:

"Đúng rồi, Lê Hoa hồi bé là đứa trẻ sạch sẽ nhất, không chảy nước miếng. Đôi mắt to đen láy như hạt nho, ai trêu thì cười, ai nói bậy bạ thì bĩu môi, lúc ấy còn chưa đầy sáu tháng..."

Lý Vi cười:

"Thật sao?"

Nàng đóng vai trẻ con lâu quá nên có vài chi tiết cũng không nhớ rõ nữa.

Xuân Đào cười dịu dàng:

"Thật mà."

Ánh mắt cử chỉ y hệt Hà thị năm xưa.

Lý Vi chạnh lòng. Thời gian trôi nhanh quá, chớp mắt đại tỷ mười hai tuổi ngày nào giờ đã sắp bằng tuổi nương năm đó.

Không muốn nói chuyện sướt mướt nữa, nàng đảo mắt ngồi bật dậy thì thầm hỏi:

"Đại tỷ, xem ra Liễu thẩm thẩm muốn gả Đồng Nhụy Nhi cho Niên ca nhi, Phương tiểu thư chắc cũng có ý với huynh ấy. Tỷ thấy ai tốt hơn?"

Xuân Đào thở nhẹ, cười:

"Tất nhiên là đều không tốt rồi! Nếu không thì nương đã chẳng phải sầu não vì nó."

Lý Vi rất muốn hỏi một câu:

"Đại tỷ thấy muội thế nào?"

Nhưng ý nghĩ đó chỉ lóe lên rồi tắt.

Nàng cười hì hì:

"Muội cũng thấy không tốt! Các nàng cứ hay chạy sang nhà ta là có ý gì? Đến lấy lòng nương à?"

Xuân Đào gật đầu:

"Đương nhiên rồi. Hai phủ này đều không hòa thuận với Hạ phủ lắm mà Niên ca nhi lại nghe lời cha nương."

Lý Vi bĩu môi. Người ta đào góc tường đến tận cửa rồi, có phải nên hành động gì không nhỉ?

Xuân Đào lại cười:

"Nói ra thì Nhụy Nhi cũng bằng tuổi muội. Lê Hoa sau này muốn tìm lang quân thế nào?"

Lý Vi giả bộ thẹn thùng liếc Xuân Đào. Xuân Đào véo mũi nàng:

"Mau nói cho đại tỷ nghe xem nào. Giờ ta mới hiểu lòng nương, sao nương cứ canh cánh chuyện của tiểu cữu cữu mãi."

Lý Vi biết đại tỷ quan tâm mình, trong lòng ấm áp cũng không muốn giấu giếm nữa, cười hì hì:

"Tìm người giống tiểu cữu cữu hoặc giống Niên ca nhi ấy."

Xuân Đào sững sờ rồi cười xòa:

"Con bé này tiêu chuẩn cao ghê. Sao không bảo tìm người giống đại tỷ phu?"

Lý Vi cười khanh khách:

"Hồi bé muội chẳng bảo đại tỷ phu đen quá còn gì."

Nói chưa dứt câu nàng đã ngã ra chăn cười bò.

Xuân Đào nhào tới cù lét nàng. Hai người đang cười đùa thì Xuân Hạnh đi qua, nghe tiếng cười liền bước nhanh vào:

"Nói chuyện gì vui thế?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.