Tú Sắc Điền Viên - Chương 142.2: Bị Đính Ước (2)
Cập nhật lúc: 05/05/2026 06:35
Hà thị bị nàng ấy lải nhải một câu "hủy hôn", hai câu "hủy hôn" làm đau cả đầu liền vỗ tay nữ nhi một cái:
"Ta đang rối trí đây, con đừng thêm dầu vào lửa nữa, đi xem Lê Hoa thế nào."
Xuân Hạnh cười hì hì vỗ tay:
"Được rồi, con đi ngay đây... Gọi ca ca bao nhiêu năm, giờ đến lượt huynh ấy gọi con là tứ tỷ, nghĩ thôi đã thấy sướng, ha ha..."
Vừa nói vừa cười khanh khách đi ra khỏi thiên sảnh.
Xuân Hạnh đi rồi, Hà thị cũng tống cổ Hổ T.ử ra ngoài.
Đối diện không nói gì với Lý Hải Hâm hồi lâu bà cảm thán:
"Cái tên Văn Hiên này..."
Nói tin tức này mang lại cho bà phần lớn là khiếp sợ kinh ngạc chứ trong lòng Hà thị thật không có bao nhiêu mâu thuẫn. Đứa trẻ bà nuôi lớn từ nhỏ, sau này có thể mãi mãi ở bên cạnh, đó chẳng phải là điều bà mong mỏi những năm đầu sao?
Lý Hải Hâm khó tránh khỏi nghĩ sâu hơn, ví dụ như bà con lối xóm cộng thêm có người có thể đồn đại bàn tán chuyện này hay không. Trong lòng ông lại không mấy nhẹ nhõm.
Hà thị thấy ông không tiếp lời không lên tiếng, khẽ cau mày:
"Mình không đồng ý?"
Lý Hải Hâm liếc thê t.ử một cái:
"Mình đồng ý sao?"
Hà thị cười:
"Không đồng ý được sao? Văn Hiên đều đã làm chủ rồi. Xuân Hạnh vừa rồi chẳng bảo người làm mai mối là hai nhân vật lớn sao..."
Lý Hải Hâm thở nhẹ một tiếng:
"Ta đi ngủ một lát."
Nói rồi đứng dậy ra khỏi thiên sảnh đi về phía chính phòng.
Hà thị ngồi ở thiên sảnh một lúc, càng nghĩ sâu trong lòng kinh ngạc càng ít mà vui mừng càng nhiều. Tính tình Đồng Vĩnh Niên nếu cưới người không biết rõ gốc rễ, ủy khuất nó không nói, lỡ sau này cưới thê t.ử không hiền thì mình chẳng phải phụ sự ủy thác của Đồng thị sao? Lại thêm Lê Hoa cũng mười bốn tuổi rồi, từ nhỏ cả nhà nâng niu trong lòng bàn tay, các tỷ tỷ chịu khổ chứ nó chưa từng nếm qua nên bà càng không muốn để nó gả cho người ta rồi chịu chút ủy khuất nào.
Từ nhỏ đến lớn Đồng Vĩnh Niên đối với Lê Hoa không chê vào đâu được, nếu bảo Đồng Vĩnh Niên để nó chịu ủy khuất thì chắc chắn là không. Điều duy nhất lấn cấn là nó không hài lòng với Hạ phủ, có chuyện của Đồng thị trước kia lại thêm vài lần gặp mặt phu nhân Hạ phủ sau này, càng cảm thấy bà ta là người khẩu phật tâm xà!
Cân nhắc hồi lâu cuối cùng Hà thị thở dài:
"Cùng lắm thì sau này thành thân xong ở riêng với bọn họ cũng chẳng sao."
Nói rồi đứng dậy đi về phía hậu viện.
Xuân Hạnh vào tây sương phòng liền cười khúc khích gian xảo vô cùng. Lý Vi tức khắc nhớ tới lúc còn rất nhỏ, bốn tỷ muội đầu chạm đầu nằm trên giường đất chia nhau bánh bột mì giấu đi, đó là nụ cười đắc ý khi đã lừa được địch nhân.
"Lần này muội không lo lắng nữa chứ?"
Xuân Hạnh cười đến sắc mặt ửng hồng, đôi mắt sáng lấp lánh, trên khuôn mặt trắng nõn mang theo thần thái diễm lệ lạ thường.
Nàng ấy nhận lấy chén trà Lý Vi đưa uống một ngụm rồi bình phẩm:
"Tinh quái nhất không ai qua được tiểu cữu cữu, thế mà dùng biện pháp d.a.o sắc c.h.ặ.t đay rối này... Tỷ đoán đây là cục diện ông ấy cố ý bày ra, phụ thân Niên ca nhi dù trong lòng không muốn nhưng trước mặt hai người kia còn có thể nói chữ không sao?"
Lý Vi cũng cười gật đầu, Xuân Hạnh đoán chắc không sai, thế này mới giống tiểu cữu cữu ra tay! Cái gì Đồng Nhụy Nhi, Phương Bích Oánh tất cả đều là mây bay, hai người này hiện tại sợ là vẫn chưa hay biết gì đâu.
Xuân Hạnh thấy nàng tuy khóe miệng mỉm cười lại không vui sướng như mình tưởng tượng bèn bất mãn đẩy nàng một cái:
"Tuổi còn nhỏ mà cứ làm ra vẻ ông cụ non."
Lý Vi lườm Xuân Hạnh một cái, thầm nghĩ người ta gọi là rụt rè, tỷ có hiểu không hả?
Tiếng bước chân rất nhẹ truyền đến, Xuân Hạnh lập tức thu nụ cười, nháy mắt với Lý Vi rồi cố ý nói to:
"Lê Hoa, cái con bé c.h.ế.t tiệt này nói một câu xem nào! Đây chính là tiểu cữu cữu đồng ý đấy, muội..."
Lý Vi phối hợp với Xuân Hạnh diễn kịch, nửa nằm bò ra bàn lấy tay ôm đầu làm vẻ e thẹn nhưng thực ra nàng đã nhịn cười đến đỏ bừng cả mặt.
Xuân Hạnh cười rất hài lòng, vươn tay đẩy nàng:
"Muội dậy cho ta!"
Hà thị nghe thấy tiếng động trong sương phòng liền rảo bước nhanh hơn, vào nhà thấy Xuân Hạnh đang lôi kéo Lý Vi giả c.h.ế.t, bà vội nghiêm mặt mắng Xuân Hạnh:
"Con dừng tay cho ta!"
Đi đến trước mặt Xuân Hạnh vỗ nàng ấy một cái:
"Ai cũng giống con chắc?"
Xuân Hạnh lầm bầm:
"Nguyện ý là nguyện ý, không muốn là không muốn, cứ ấp a ấp úng chẳng dứt khoát tẹo nào."
Hà thị bật cười lại vỗ nàng ấy:
"Con im miệng cho ta! Muội muội con còn nhỏ, da mặt mỏng là chuyện thường."
Trong lòng bà lại thêm một câu: huống chi người đó là Niên ca nhi, từ nhỏ bế nó lớn lên, không được tự nhiên cũng là lẽ thường tình.
Xuân Hạnh nén cười dựa vào bàn ngồi xuống, cười hì hì nhìn chằm chằm Lý Vi với bộ dạng uống trà xem kịch vui.
Hà thị vỗ đầu Lý Vi, giọng nói thong thả hết sức từ ái:
"Lê Hoa, nào, nói với nương xem trong lòng con rốt cuộc nghĩ thế nào về chuyện này?"
Lý Vi không thu được nụ cười trên mặt nên không dám ngẩng đầu, cứ nằm bò ra đó bất động. Rơi vào mắt Hà thị đó là nàng thẹn thùng da mặt mỏng liền dùng giọng điệu hồi ức chuyện cũ nói:
"Niên ca nhi ấy mà, nếu bàn về nhân tài thì là đứng đầu, nó từ nhỏ đã thương con nhất..."
Nói rồi bà kể lại rất nhiều chuyện Đồng Vĩnh Niên đã làm hồi nhỏ, có những việc Lý Vi nhớ, có những việc vì lâu quá nên quên mất hoặc lúc ấy nàng không để ý nhưng cha nương lại để tâm.
Nhất thời có chút cảm thán, cùng một năm tháng nhưng rơi vào mắt những người khác nhau lại luôn có những ký ức khác nhau.
Xuân Hạnh ở bên cạnh cười đỏ mặt, thỉnh thoảng chen vào nói chút chuyện cũ nàng ấy cũng nhớ.
Hà thị cuối cùng nói:
"... Nương lúc trước còn lo tìm cho con một nhà trượng phu thế nào. Chuyện này tiểu cữu cữu con làm tuy khiến người ta giật mình nhưng nghĩ lại cũng không có gì không tốt. Niên ca nhi từ nhỏ lớn lên cùng các con lại hiểu rõ gốc rễ không còn gì bằng, chuyện khác không nói nhưng sau khi thành thân không phải chịu sự khinh khi của phu quân là cái chắc."
Lý Vi cảm thán nương mình đổi ý nhanh thật, mới nói được bao lâu đã thành phu quân rồi...
Nàng ngẩng khuôn mặt cười đỏ bừng lên liếc nhìn Hà thị khẽ nói:
"Nương nói sao thì là vậy."
Xuân Hạnh ở bên cạnh không chút che giấu "Xì" một tiếng.
Hà thị vội vàng vỗ Xuân Hạnh như sợ nàng ấy làm nàng sợ hãi. Sau đó bà cười tủm tỉm nhìn Lý Vi từ trên xuống dưới, Lý Vi bị Hà thị nhìn đến mức ngượng ngùng phải quay mặt đi.
Xuân Hạnh bất mãn gõ đầu nàng một cái rồi nhảy dựng lên:
"Con đi báo tin cho đại tỷ, nhị tỷ và tam tỷ đây."
Nói rồi ngó ra ngoài cửa sổ:
"Trời tuyết lớn thế này vừa hay rảnh rỗi, nhà ta có chuyện đại hỷ này phải ăn mừng cho thật to mới được."
"Ừ, được."
Hà thị thấy Lý Vi tuy thẹn thùng nhưng vẫn gật đầu thì vui vẻ đứng dậy:
"Con ở đây chơi với Lê Hoa, ta đi thu xếp."
Nói xong vén rèm vội vàng đi ra.
Xuân Hạnh nhìn theo bóng lưng Hà thị rồi lại lườm Lý Vi vừa rồi giả vờ e thẹn rất đạt một cái.
Lý Vi vội cười cầu xin tha thứ với Xuân Hạnh:
"Tứ tỷ, đẩy hết chuyện này lên người tiểu cữu cữu không tốt sao? Tỷ đừng nói gì với nương ta nữa nhé."
Cửa ải tâm lý khó qua, đây là điều nàng lo lắng trước đó, giờ Hà Văn Hiên đã ôm hết rồi thì hà tất phải sinh thêm rắc rối.
Xuân Hạnh bực mình ấn trán nàng:
"Muội tưởng tỷ không biết nặng nhẹ sao? Nhưng mà... người bên Hạ phủ giờ này chắc cũng biết rồi nhỉ?"
Lý Vi nghiêm mặt gật đầu:
"Chắc là vậy. Lúc Đông Sinh truyền tin có nói phải gửi sang bên kia nữa. Đoán chừng đã biết rồi."
Xuân Hạnh thở dài một tiếng:
"Cái phủ đó ấy mà..."
Nói rồi tiện tay gõ nàng một cái:
"Người phủ đó còn đáng ghét hơn cả lão thái thái và thái thái Võ gia. Sau này muội mà để họ bắt nạt thì đừng nhận là muội muội ta!"
Lý Vi vội gật đầu đảm bảo với Xuân Hạnh:
"Tứ tỷ yên tâm. Bọn họ hại Đồng thẩm thẩm, trong lòng muội hận bọn họ lắm, nếu dám bắt nạt muội thì muội cho bọn họ biết tay!"
Xuân Hạnh bĩu môi như nghi ngờ mức độ đáng tin trong lời nói của nàng.
Hà thị ra sảnh ngoài trước tiên sắp xếp Cúc Hương và Lan Hương đi theo xe ngựa của Xuân Hạnh đến nhà ba nữ nhi báo tin, sau đó lại vào chính phòng thấy Lý Hải Hâm đang dựa vào sập trước cửa sổ, hai mắt mở to không chút buồn ngủ.
Than trong phòng không vượng lắm mà ông cũng không đắp chăn, Hà thị tiến lên đẩy ông:
"Mình làm gì thế?"
Lý Hải Hâm ngồi dậy:
"Không làm gì. Chưa hoàn hồn thôi."
Hà thị che miệng cười:
"Ta cũng hơi chưa hoàn hồn. Nhưng nghĩ sâu hơn thì cũng chẳng có gì. Niên ca nhi từng nhập gia phả nhà ta nhưng bảy tám năm trước đã ra sạch sẽ rồi. Nếu nó là đứa trẻ vô tình vô nghĩa thì đã quên chúng ta đến tận đẩu tận đâu rồi chứ bảy tám năm nay còn thường xuyên gặp mặt được sao?"
Lý Hải Hâm chen vào nói:
"Nếu thật là vậy thì ngược lại tự tại hơn chút."
Hà thị vỗ trượng phu một cái:
"Mình mau dậy đi. Chỉ lo trong lòng tự tại mà không nghĩ đến ngày tháng sau này của nữ nhi à? Niên ca nhi suýt nữa là do tay ta nuôi lớn, Lê Hoa gả cho nó ta yên tâm lắm... Ta cho người đi báo tin cho Xuân Đào, Xuân Lan, Xuân Liễu rồi, ba đứa nó chắc chắn vui lắm. Mình đừng có xụ mặt ra làm mấy đứa nữ nhi thầm thì trong lòng lại chọc Lê Hoa nghĩ ngợi lung tung..."
Lý Hải Hâm đáp lời, xuống sập xỏ giày, xỏ được một nửa lại ngẩn người ra.
--
Hết chương 142.
