Tú Sắc Điền Viên - Chương 143: Ai Tính Kế Ai
Cập nhật lúc: 05/05/2026 10:08
Hạ phủ.
"Phu nhân."
Đại nha đầu Thu Nguyệt của Thạch phu nhân thắp đèn rồi nhẹ nhàng gọi một tiếng:
"Phu nhân, cơm chiều..."
Thạch phu nhân day day thái dương, tay kia xua nhẹ vẻ không kiên nhẫn:
"Đại thiếu gia đâu?"
"Đại thiếu gia ăn trưa xong thì ra ngoài, bảo là Diệu Âm Lâu có người mới..."
Thu Nguyệt không dám nói tiếp.
Thạch phu nhân thở dài thật sâu:\
"Sai Đông T.ử đi gọi nó về."
Thu Nguyệt đáp lời rồi rón rén lui ra ngoài. Trong phòng ánh đèn sáng trưng, Thạch phu nhân liếc nhìn lá thư mỏng manh trên bàn, rất lâu sau khóe miệng nhếch lên nụ cười lạnh:
"Cũng biết cách lợi dụng cơ hội đấy..."
Một đại nha đầu khác là Xuân Nguyệt tiến lên dâng chén trà mới, khẽ nói:
"Phu nhân, có phải có người tiết lộ chuyện người định hôn sự cho nhị thiếu gia đến kinh thành nên hắn mới..."
Thạch phu nhân nửa khép mắt hồi lâu mới nói:
"Ngươi đi tra xem có phải tên Đông Sinh không."
Xuân Nguyệt khẽ đáp lời rồi khuyên nhủ:
"Phu nhân, đến giờ dùng cơm chiều rồi. Chuyện này chỉ có thể đợi lão gia về rồi tính."
Thạch phu nhân cười châm biếm, nhẹ nhàng thốt ra hai chữ:
"Lão gia..."
Xuân Nguyệt ngẩn ra không dám đáp lời.
Thạch phu nhân ngừng một lát lại nói tiếp:
"Người đi Thanh Liên vẫn chưa về sao?"
"Vâng."
Xuân Nguyệt vội khom người đáp:
"Có lẽ thấy hôm nay tuyết rơi lớn nên cữu lão gia giữ họ lại."
Cữu lão gia trong miệng Xuân Nguyệt là muội phu của Thạch phu nhân, làm điển sử không phẩm trật ở huyện Thanh Liên. Tuy quan nhỏ nhưng cũng có chút thực quyền, cai quản việc truy bắt và ngục giam. Hắn ta có một nữ nhi năm nay mười lăm tuổi. Thạch phu nhân ban đầu đã có ý định gả đứa chất nữ này cho Đồng Vĩnh Niên nên hai năm nay cũng không lo liệu chuyện hôn sự cho hắn đàng hoàng.
Hạ Tiêu thỉnh thoảng nhắc đến bà ta đều lấy cớ Đồng Vĩnh Niên không muốn để đẩy đi. Không ngờ lại thành toàn chuyện tốt cho hắn! Hắn xưa nay giả vờ như không có chuyện gì, không để lộ chút manh mối nào thế mà vừa ra tay liền trực tiếp đính hôn.
Bà ta nghĩ ngợi một hồi rồi đột nhiên cười lạnh một tiếng, nói với giọng rất nhẹ:
"Bình thê cũng là thê..."
Giọng bà ta quá nhỏ Xuân Nguyệt nghe không rõ, đang định hỏi lại thì Thạch phu nhân đã đứng dậy:
"Dọn cơm."
Xuân Nguyệt vội sai người bên ngoài một tiếng, hành lang lập tức có động tĩnh.
Nàng ta khoác áo choàng cho Thạch phu nhân rồi xách đèn l.ồ.ng đi ra chính sảnh.
Nhận được tin Hà thị sai người báo, Xuân Đào, Xuân Lan và Xuân Liễu đều chấn động. Ba người gần như cùng lúc gọi xe ngựa chạy về Lý gia.
Xuân Lan bụng mang dạ chửa sắp sinh, Ngô Húc không yên tâm nên đi cùng. Trên đường hắn nhắc lại chuyện hồi ở Lý gia thôn, Đồng Vĩnh Niên và Lý Vi hay ra ao cá đưa cơm cho hắn rồi cùng nhau chơi đùa.
Xuân Lan bật cười:
"Lúc ấy còn nhỏ biết gì đâu? Nhưng mà Niên ca nhi từ nhỏ đã cưng chiều Lê Hoa là thật."
Ngô Húc cũng không nói rõ được điểm khác biệt ở đâu nhưng cứ cảm thấy không giống kiểu tiểu hài t.ử chơi đùa đơn thuần.
Đến Lý gia, Lý Vi bị bốn tỷ tỷ vây quanh trêu chọc. May mà Xuân Hạnh kín miệng, tuy vài lần nhìn nàng muốn nói ra sự thật nhưng cuối cùng vẫn im lặng.
Vì không có Xuân Hạnh tiết lộ, Lý Vi chỉ cần làm bộ e thẹn, lấy bất biến ứng vạn biến đối phó với sự trêu chọc của các tỷ tỷ. Đột nhiên mũi ngứa ngáy, nàng không kìm được hắt hơi mấy cái:
"Hắt xì... Hắt xì..."
Hà thị từ tiền viện đi tới, nghe thấy qua cửa sổ hỏi:
"Lê Hoa bị lạnh à?"
Lý Vi vội lắc đầu:
"Không phải đâu nương."
Trong phòng than lửa đốt vượng ấm áp thế này, nàng lại quấn người như cái bánh chưng thì sao bị cảm lạnh được? Nàng lầm bầm:
"Chắc chắn có ai đang nói xấu con."
Xuân Liễu cười hì hì nói:
"Chẳng lẽ là Niên ca nhi và tiểu cữu cữu đang nhắc đến Lê Hoa?"
Lý Vi lườm tam tỷ một cái sau đó nhăn mũi không lên tiếng. Nàng hiện tại sự phấn khích đã vơi đi thì lo lắng lại nhiều hơn chút. Dù sao chuyện này là do tiểu cữu cữu đột ngột thúc đẩy, vị đại phu nhân Hạ phủ kia chắc chắn không vui, tuy nàng không biết bà ta vì sao không vui. Có lẽ vì bà ta không nhận được sự tôn trọng đáng có? Có lẽ là không thích nàng hay đơn thuần không muốn hắn sống tốt... Đều có khả năng cả.
"Lê Hoa đang nghĩ gì thế?"
Xuân Đào thấy nụ cười trên mặt nàng tắt ngấm bèn nhẹ đẩy nàng một cái, nghiêm túc nhìn chằm chằm vào mặt nàng rồi thần sắc bỗng trở nên trịnh trọng:
"Muội... có phải là không muốn không?"
Lý Vi vội vàng phủ nhận trước khi Xuân Hạnh cười nhạo:
"Không có đâu đại tỷ. Khá tốt mà."
"Khá tốt, cái gì khá tốt?"
Xuân Lan cũng lại gần trêu nàng.
Hà thị thấy trời đã tối liền giục mọi người đi ăn cơm. Ăn xong ai về nhà nấy nhưng Xuân Đào và Xuân Liễu đều bảo không về, hôn sự của tiểu muội đã định rồi nhất định phải ở lại bàn bạc cho ra trò.
Xuân Lan cũng đòi ở lại nhưng bị Hà thị bác bỏ:
"Con bụng mang dạ chửa ai chăm sóc được? Về để bà bà con chăm sóc đi."
Nương Ngô Húc và Hà thị vì hôn sự của Xuân Liễu mà ở chung lâu ngày, hai người thỉnh thoảng cũng nói đùa nên nói chuyện thoải mái hơn nhiều.
Xuân Lan cười cười xoa bụng nói:
"Được rồi, ngoại tổ mẫu của con không chào đón nương. Nương về nhà tìm tổ mẫu con đây."
Đêm đó Xuân Liễu và Xuân Đào ngủ lại tây sương phòng của Lý Vi. Lý Vi nhường giường cho các tỷ tỷ, hai người vừa chơi đùa với Tứ Hỉ và Ngũ Phúc vừa nói chuyện phiếm với Lý Vi.
Nói một hồi câu chuyện chuyển sang Hạ phủ.
Xuân Đào thở dài:
"Niên ca nhi là người tốt nhưng tương lai muội về phủ đó sẽ có vô số chuyện phiền toái."
Xuân Liễu không cho là đúng nói:
"Có gì phiền toái? Người ta kính ta một thước ta đáp lễ một trượng. Lê Hoa, dù sao nương ta và bên đó chẳng có giao tình gì thì muội cũng không cần kiêng nể nhiều, ai bắt nạt muội thì muội cứ gấp bội mà trả lại. Đừng có học đại tỷ."
Lý Vi cười gật đầu.
Xuân Đào nhìn tiểu muội tóc xõa vai, dáng vẻ ngây thơ chưa trải sự đời bèn vỗ Xuân Liễu một cái bật cười:
"Đó là chuyện còn lâu lắm, giờ nói làm gì?"
Xuân Liễu trêu đùa Ngũ Phúc cười nói:
"Nói sớm biết sớm mà. Tỷ tưởng thành thân rồi vẫn như ở nhà có cha nương thương và tỷ tỷ che chở chắc?"
"Đúng đấy, Lê Hoa nhát gan quá."
Xuân Hạnh đẩy cửa bước vào, phía sau là Cúc Hương và Lan Hương ôm chăn đệm của nàng ấy.
Lý Vi vội xê dịch sang một bên nói với Xuân Hạnh:
"Tứ tỷ, muội biết rồi."
Xuất giá tự nhiên khác với làm khuê nữ, sự khác biệt này cũng có thể coi như lúc nhỏ và khi trưởng thành vậy. Nàng biết con đường sau này sẽ khó đi hơn mười bốn năm qua rất nhiều.
Xuân Hạnh cười kéo nàng nằm xuống rồi bảo Cúc Hương và Lan Hương ra ngoài:
"Không cần gác đêm đâu, các ngươi sang đông sương phòng ngủ cho ngon."
Hai người cùng Thanh Miêu đóng cửa cẩn thận rồi đi ra ngoài.
Liễu thị biết tin này là hai ngày sau, tuyết đã ngừng rơi bầu trời trong xanh, tuyết trắng xóa bắt đầu tan chảy khiến thời tiết càng thêm lạnh giá.
Đồng Phú quản gia Đồng phủ từ phố trở về mang theo tin tức Đồng Vĩnh Niên đính hôn với tiểu nữ nhi Lý gia làm Liễu thị kinh ngạc đến mức đ.á.n.h đổ cả nước trà trên bàn:
"Ngươi nói cái gì?"
Đồng Phú đành phải lặp lại lần nữa.
Liễu thị lập tức cảm thấy m.á.u dồn lên não:
"Lão gia biết chưa?"
Đồng Phú lắc đầu:
"Dạ, Vẫn chưa bẩm báo với lão gia."
Liễu thị hít sâu một hơi:
"Đi, nói với lão gia một tiếng. Nó giờ lớn rồi, có chỗ dựa nên không để người cữu cữu này vào mắt. Chuyện lớn như vậy cũng không viết thư báo một tiếng."
Đồng Phú ra khỏi sảnh đi về phía thư phòng. Y Thu và Y Đông cho lui những người khác, một người vuốt n.g.ự.c cho Liễu thị thuận khí một người châm trà.
Đợi Liễu thị uống vài ngụm trà, Y Thu mới nhỏ giọng khuyên:
"Phu nhân bớt giận."
"Cơn giận này làm sao ta nuốt trôi được?"
Liễu thị tức giận dằn mạnh chén trà xuống bàn:
"Lão gia các ngươi đi biển về kiếm được gia sản, ở châu phủ hay kinh thành đều có thể an cư lạc nghiệp cùng lắm về quê cũng là lá rụng về cội, áo gấm về làng, thế mà cứ khăng khăng ở lại đây chẳng phải vì nó sao? Nó giờ thì hay rồi, cả nhà kia phát đạt là cứ dán lấy."
Y Thu và Y Đông không dám nói gì thêm chỉ biết khuyên giải Liễu thị bớt giận.
Đồng Nhụy Nhi từ khuê phòng đi ra, vừa qua cổng viện thì thấy mấy nha đầu bà t.ử tụ tập dựa vào tường thì thầm to nhỏ gì đó rất hăng say. Nàng ta xua tay bảo hai nha đầu phía sau dừng lại rồi rón rén lại gần. Một bà t.ử hầu hạ ngoài phòng Liễu thị đang nói:
"... Biểu thiếu gia đính hôn với ngũ tiểu thư Lý gia, phu nhân không vui đâu, làm việc cẩn thận chút..."
"Cái gì?"
Đồng Nhụy Nhi hét lớn một tiếng làm mấy hạ nhân đang nói xấu giật mình run b.ắ.n, vội vàng chạy lại dập đầu nhận sai cầu xin:
"Đại tiểu thư tha mạng, chúng nô tì không dám nữa, ngài ngàn vạn lần đừng nói cho phu nhân..."
"Ngươi nói, vừa rồi ai đính hôn với ai?"
Đồng Nhụy Nhi bỏ ngoài tai lời cầu xin lạnh lùng quát.
Bà t.ử kia biết Liễu thị lén lút có ý định gả đại tiểu thư cho biểu thiếu gia, thấy Đồng Nhụy Nhi nổi giận đùng đùng càng không dám nói chỉ biết dập đầu xin tha.
"Bà ta không nói thì ngươi nói!"
Đồng Nhụy Nhi tức điên đá vào người bà t.ử đang dập đầu rồi chỉ vào một tiểu nha đầu chừng mười ba mười bốn tuổi quát.
Tiểu nha đầu kia sớm đã sợ mất mật run rẩy kể lại chuyện vừa nghe được:
"Là biểu thiếu gia Hạ phủ và Lê Hoa tiểu thư Lý gia, nghe nói ở kinh thành được nhân vật lớn nào đó làm mối, hôn sự đã định rồi..."
"Nhụy Nhi!"
Liễu thị được nha đầu bên cạnh Đồng Nhụy Nhi báo tin vội vàng chạy tới nghiêm khắc quát:
"Mau lại đây cho ta!"
Lời tiểu nha đầu như sét đ.á.n.h giữa trời đông nổ tung trong lòng Đồng Nhụy Nhi, nàng ta hoảng loạn hỏi Liễu thị:
"Nương, chuyện này... chuyện này không phải thật chứ?"
Liễu thị nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Đồng Nhụy Nhi kéo nàng ta về phía đại sảnh, thản nhiên nói:
"Cái gì thật hay giả?"
Đồng Nhụy Nhi nghe giọng điệu của nương trong lòng lại nhen nhóm hy vọng, giọng nói mang theo sự vui mừng gấp gáp:
"Nương, chuyện này không phải thật đúng không? Biểu ca huynh ấy không đính hôn đúng không?"
Liễu thị không nói gì.
--
Hết chương 143.
