Tú Sắc Điền Viên - Chương 170.1: Học Đi Đôi Với Hành (trung) (1)
Cập nhật lúc: 08/05/2026 08:00
"Ngũ tiểu thư, người đã đến rồi."
Lý Vi vừa bước xuống xe ngựa liền có người tiến lên chào hỏi. Nàng ngước mắt nhìn lên thì ra là Tú Nhi, nha hoàn bên cạnh Xuân Liễu thì lập tức cười hỏi:
"Thiếu nãi nãi nhà ngươi đến từ khi nào?"
Tú Nhi tiến lên cung kính hành lễ:
"Dạ cũng vừa mới đến được một lát thôi, tầm khoảng nửa khắc. Đại tiểu thư và nhị tiểu thư cũng vừa tới."
Lý Vi gật đầu mỉm cười. Lúc này, nha đầu của Phùng phủ hôm qua đến đưa thiệp cũng ra đón, cười nói hành lễ:
"Thấy ngũ tiểu thư đến là nô tỳ yên tâm rồi. Hôm qua ngũ tiểu thư nhận lời sảng khoái quá, phu nhân nhà chúng ta còn chưa dám tin đâu."
Lý Vi khẽ cười, phía sau Thanh Miêu, Mạch Tuệ cùng một người nữa mang lễ vật đã chuẩn bị cho Phùng phu nhân từ trên xe xuống.
Nha đầu kia liền cười:
"Ngũ tiểu thư khách sáo quá."
Lý Vi đang định đáp lời thì phía sau bỗng vang lên tiếng ồn ào. Quay đầu lại thoáng thấy Nguyệt Nha Nhi thò đầu ra từ trong xe ngựa, nàng biết ngay người ngồi trong là Đồng Nhụy Nhi. Lý Vi lập tức quay đi, mỉm cười với nha đầu Phùng phủ rồi quay sang hỏi Tú Nhi:
"Tam tỷ của ta có đến không? Tỷ ấy đang ở đâu? Mấy nay ta bận quá không nói chuyện được nhiều với tỷ ấy, chắc tỷ ấy trách ta lắm?"
Nha đầu Phùng phủ là người tinh ý, thấy Lý Vi không muốn chạm mặt Đồng Nhụy Nhi liền vội gọi một tiểu nha hoàn tới:
"Ngươi dẫn đường phía trước."
Rồi lại hành lễ với Lý Vi:
"Mời ngũ tiểu thư đi trước, nô tỳ ở lại đón khách một chút."
Lý Vi gật đầu, theo chân tiểu nha hoàn đi về phía hoa viên.
Tú Nhi vừa đi vừa bẩm báo:
"Thiếu nãi nãi nhà nô tỳ cứ nhắc người suốt đấy. Nếu không phải đoán hôm nay thiếu gia sẽ về thì sáng nay người đã sang nhà rủ ngũ tiểu thư cùng đi rồi."
Lý Vi cười hỏi:
"Tam tỷ phu ta nhắn là sẽ về sao?"
Tú Nhi che miệng cười:
"Tin tức cụ thể thì chưa có. Nhưng người cũng biết tính thiếu gia nhà nô tỳ rồi đấy, từ khi thành thân hễ cứ ngày lễ tết là không bao giờ vắng nhà..."
Đang nói chuyện, phía sau bỗng có tiếng bước chân dồn dập từ xa vọng lại kèm theo giọng nói có phần chanh chua của Đồng Nhụy Nhi:
"Ái chà, người phía trước kia chẳng phải là ngũ tiểu thư của Lý phủ sao? Đi nhanh như vậy làm gì, chẳng lẽ có tật giật mình?"
Lý Vi dừng bước từ từ xoay người, đôi mắt khẽ nheo lại nhìn về phía người tới. Đồng Nhụy Nhi mặc áo khoác ngoài màu xanh biếc, váy lụa màu vàng nhạt. Do bước đi quá nhanh, đôi giày thêu màu hồng phấn đá tung tà váy cuộn lên như sóng mang theo sự thù địch nồng đậm lao về phía chủ tớ bọn họ.
Thanh Miêu hơi căng thẳng bước lên hai bước chắn trước mặt Lý Vi. Mạch Tuệ và Mạch Nha nhìn nhau rồi đồng loạt quan sát sắc mặt Lý Vi.
Lý Vi đẩy Thanh Miêu ra bước lên hai bước, quét mắt đ.á.n.h giá Đồng Nhụy Nhi từ trên xuống dưới rồi làm ra vẻ chợt hiểu:
"Hóa ra là Đồng tiểu thư. Nếu không nhìn kỹ ta còn tưởng hạ nhân Phùng phủ không canh cửa cẩn thận, để lọt mụ đàn bà đanh đá không biết trời cao đất dày nào chạy vào đây chứ..."
Nàng ngừng một chút, ánh mắt lướt qua vai Đồng Nhụy Nhi nhìn về phía những người đang đi tới phía sau.
"Ngươi mới là đồ đàn bà đanh đá vô tri!"
Đồng Nhụy Nhi tức đến nổ đom đóm mắt.
Lý Vi khẽ cười nhạt:
"Ta vừa mới nói là ta nhận nhầm người đâu có bảo là ngươi. Có điều... ngươi tiếp lời nhanh như vậy lại thành ra giống như tự nhận vơ vào mình thế."
"Ngươi..."
Đồng Nhụy Nhi hùng hổ xấn tới một bước, mặt đỏ bừng.
Lý Vi nhếch khóe miệng hạ giọng:
"Ngươi cái gì mà ngươi? Ta khuyên ngươi nên thu liễm lại thì hơn. Ngày thường ta nhường nhịn ngươi nên ngươi tưởng ta sợ ngươi thật sao? Đây là phủ người ta đấy. Nếu ngươi không sợ bị thiên hạ đàm tiếu thì ta sẵn sàng phụng bồi!"
Đúng lúc đó một đại a hoàn khác của Phùng phu nhân từ cửa nguyệt môn bước ra, thấy cảnh giằng co liền vội chạy tới cười nói:
"Ngũ tiểu thư và Đồng tiểu thư đều đến rồi. Mời mau vào trong, phu nhân chúng ta đang đợi."
Lý Vi quay người trước, gật đầu cười với a hoàn kia rồi bảo Tú Nhi:
"Đi thôi. Chúng ta là khách, quy củ cần giữ thì phải giữ. Đừng để thêm phiền phức cho Phùng phu nhân lại khiến người ta chê cười là nhà chúng ta không biết dạy con."
Nói rồi dẫn đám Tú Nhi, Thanh Miêu đi thẳng vào hoa viên.
A hoàn kia cười xòa, quay sang Đồng Nhụy Nhi đang hậm hực dỗ dành:
"Đồng tiểu thư cũng mời vào cho."
Đồng Nhụy Nhi tức tối vung tay, quát lớn hai nha đầu phía sau rồi cũng hầm hầm đi về phía hoa viên.
Trong hoa viên khá đông phu nhân tiểu thư đã an tọa, chuyện trò rôm rả. Lý Vi đảo mắt nhìn qua thấy một nửa là các tiểu thư chưa xuất giá trong thành Nghi Dương, nửa còn lại là những phụ nhân trẻ đã lập gia đình như Xuân Đào, Xuân Liễu.
Hoa viên Phùng phủ không lớn cũng không có hồ nước nhưng cây cối hoa cỏ lại rất nhiều, xanh tươi mướt mắt điểm xuyết đủ các loài hoa. Có nơi hoa nở thành một biển, có nơi leo kín cả tường lại có những bụi lựu hơi cao, hoa lựu nở chưa tàn đỏ rực như lửa ẩn hiện giữa màu xanh biếc.
Lễ Thất Tịch náo nhiệt nhất là vào ban đêm cho nên hôm nay Phùng phủ mở tiệc tối. Lúc này trời đã về chiều, ánh nắng ngả vàng xuyên qua kẽ lá và giàn hoa rọi xuống lốm đốm. Các phu nhân tiểu thư đến sớm xiêm y lộng lẫy, tiếng cười nói dịu dàng uyển chuyển...
Lý Vi cong môi cười. Việc vừa khiến Đồng Nhụy Nhi cứng họng làm tâm trạng nàng rất tốt, lại thêm cảnh đẹp trước mắt nên càng thấy thư thái.
Xuân Liễu đang trò chuyện với Phùng phu nhân, liếc thấy nàng liền dừng lại nhìn sang. Hôm nay Lý Vi mặc chiếc áo dài bằng gấm màu mật hợp điểm hoa văn rắc vàng, bên dưới là váy lụa trắng bạc lấp lánh ánh châu, trên đầu cài cây trâm vàng tua rua đính ngọc trai, phong thái ung dung dẫn theo mấy nha đầu chậm rãi bước tới.
Phùng phu nhân nhìn sang thấy nàng đang đi trên con đường lát gạch xanh giữa biển hoa Lệ Xuân đua nở đủ màu, dáng vẻ yểu điệu lả lướt, tà váy lụa đính châu ngọc lấp lánh sinh quang. Những đóa hoa rực rỡ lay động trong gió bên người nàng tạo nên một vẻ đẹp vừa hoa lệ lại vừa thanh tao.
Bà ấy bất giác cười rạng rỡ khen ngợi:
"Lê Hoa thường ngày không thích ăn diện, hôm nay sửa soạn thế này đúng là khiến người ta lóa mắt. Thảo nào nhị thiếu gia Hạ phủ lại ưng ý mối hôn sự này đến thế."
Xuân Đào, Xuân Lan đều nhìn từ xa, mấy vị phu nhân ngồi cùng Phùng phu nhân cũng nghển cổ ngóng nhìn rồi khen ngợi đôi câu thật giả lẫn lộn.
Lý Vi đi đến trước mặt mọi người hành lễ.
Phùng phu nhân cười nói:
"Cuối cùng cũng chịu nể mặt ta. Chẳng những đến mà còn cố ý trang điểm thế này, không bõ công ta chạy ngược chạy xuôi lo chuyện cho con."
Lý Vi che miệng cười, trước tạ lỗi sau mới nói:
"Cũng nhờ Phùng phu nhân gửi thiệp cho con bằng không con đâu có được mãn nhãn như hôm nay. Phùng phu nhân giấu cái hoa viên đẹp thế này kỹ quá. Nếu biết sớm thì con đã chẳng cần mời cũng tự đến rồi."
Một phụ nhân trẻ ngồi bên cạnh cười nói:
"Thường ngày gặp Lý gia tứ tiểu thư nhiều hơn, hỏi thăm ngũ tiểu thư thì tứ tiểu thư toàn bảo muội ấy chỉ ham đọc sách mà không thích chạy ra ngoài. Ta còn tưởng gặp người lạ sẽ e thẹn, không ngờ lại khéo ăn nói thế này."
