Tú Sắc Điền Viên - Chương 170.2: Học Đi Đôi Với Hành (trung) (2)

Cập nhật lúc: 08/05/2026 08:00

Phùng phu nhân cười bảo:

"Các người bị nó lừa cả đấy. Cứ nhìn ba vị phu nhân Triệu, Ngô, Chu và cái tính của nha đầu Xuân Hạnh là đoán ra được nó ngay. Các tỷ tỷ ai cũng mồm mép lanh lợi thì nó kém đi đâu được? Xuân Hạnh còn hay bảo nhà các nàng chỉ có con bé Lê Hoa này là nhiều mưu ma chước quỷ nhất."

Trong lúc mọi người đang nói chuyện, Chu Địch từ bàn bên kia đứng dậy bước nhanh tới cao giọng gọi:

"Lê Hoa, muội qua đây cho ta!"

Nàng ấy lao đến như một cơn gió khiến hai nha đầu đi cùng phải thốt lên:

"Thiếu nãi nãi, người đi chậm chút..."

Xuân Liễu quay sang thấy vậy cũng hoảng hồn liền đứng dậy mắng:

"Muội đi chậm chút coi! Sắp làm nương rồi mà vẫn không bỏ được cái tật bộp chộp này."

Chu Địch nhăn mũi với Xuân Liễu rồi quay sang chồm tới chỗ Lý Vi, ngắm nghía nàng từ trên xuống dưới một hồi mới gật đầu hài lòng:

"Không tồi."

Rồi nàng ấy chỉ vào viên đá huyết kê đỏ tươi giữa trán Lý Vi cười khoe với Phùng phu nhân:

"Phùng phu nhân, cái này là ta tặng đấy. Thế nào, rất hợp với Lê Hoa phải không?"

Phùng phu nhân cười gật đầu khen ngợi làm Chu Địch đắc ý vô cùng.

Xuân Liễu đứng dậy định kéo nàng ấy lại mắng:

"Muội về chỗ ngồi yên đi. Lỡ va chạm vào đâu thì Thẩm Trác liều mạng với đại ca muội đấy."

Chu Địch cười hì hì. Trước khi bị Chu Địch lôi đi, Lý Vi kịp nói vài câu với Xuân Đào và Xuân Lan. Thoáng thấy Đồng Nhụy Nhi đang hậm hực dẫn mấy nha đầu đi tới.

Lý Vi chào mọi người rồi theo Chu Địch sang bàn khác. Tiểu Ngọc cũng ngồi ở đó nhưng từ lúc Lý Vi đến nàng ta chẳng thèm nhúc nhích chỉ mải mê nói chuyện với cô nương áo hồng bên cạnh với vẻ đắc ý cao ngạo.

Lý Vi tiến lên chào hỏi:

"Tiểu Ngọc tỷ tỷ, tỷ khỏe không? Hôm qua đại tỷ bảo tỷ sẽ đến, muội còn không tin lắm, không ngờ tỷ đến thật."

Tiểu Ngọc im lặng một chút rồi ngẩng đầu cười nhạt:

"Lê Hoa đến rồi à."

Chu Địch nhăn mũi, lén trợn mắt ở chỗ mọi người không thấy rồi kéo Lý Vi ngồi xuống, giới thiệu nàng với những người khác trong bàn.

Sau khi Lý Vi chào hỏi từng người, nàng quay sang Tiểu Ngọc:

"Tiểu Ngọc tỷ tỷ, lần này tỷ ở lại Nghi Dương lâu chứ? Vừa khéo ruộng nương cũng đang rảnh rỗi, chúng ta tụ họp một bữa nhé."

Chu Địch ngồi bên cạnh kêu lên:

"Được đấy Lê Hoa, muội dám bên trọng bên khinh nhé. Ta với Tiểu Ngọc tỷ tỷ cũng như nhau, sao muội không bảo dành thời gian bồi tiếp ta?"

Chu Địch vốn tính phổi bò, câu này chỉ là đùa vui, Lý Vi vừa định mở miệng trêu lại thì nghe phía sau có tiếng nói lạnh lùng vang lên:

"Tiểu Ngọc tỷ tỷ là muội muội ruột của huyện tôn đại nhân, người ta muốn thân cận nịnh bợ cũng là thường tình. Chả trách có người bảo ngưu tầm ngưu mã tầm mã, toàn lũ thích trèo cao..."

Lý Vi quay phắt lại thấy Đồng Nhụy Nhi đang nhướng mày liếc xéo mình.

Chu Địch cười khẩy, gạt nắp chén trà, cướp lời Lý Vi:

"Khoan hãy nói chuyện trèo cao là thật hay giả. Mà cho dù là thật thì đã sao? Ai mà chẳng muốn vươn lên? Đừng nói nhà ngươi làm buôn bán mà không đi nịnh bợ quý nhân nhé, lấy cái cớ đó mà nói người khác không sợ c.ắ.n phải lưỡi à?"

Rồi lại liếc xéo Tiểu Ngọc cười lạnh:

"Đừng tưởng ngươi hùa theo nàng ta nhắm vào Lê Hoa thì mọi người không biết tâm tư của ngươi. Ta thấy ngươi cũng chẳng muốn giấu hay để ta nói toạc ra hộ nhé?"

Sắc mặt Đồng Nhụy Nhi đỏ bừng trong chốc lát.

Tiếng Xuân Liễu vọng sang từ bàn bên kia:

"Tiểu Địch, ngồi yên nói chuyện với Lê Hoa và các tiểu thư đi. Chấp nhặt người không đâu làm gì?"

Chu Địch đáp vọng lại một tiếng rõ to rồi bảo Lý Vi:

"Chúng ta vẫn là nên nghe lời tam tỷ của muội. Không thì tỷ ấy mà giận lên là cả hai chúng ta đều 'hết đường sống'..."

Lý Vi cũng chẳng thèm để ý Đồng Nhụy Nhi, cười cười trêu Chu Địch:

"Chỉ là tam tỷ của muội thôi sao? Tục ngữ có câu 'trưởng tẩu như mẫu', tỷ ấy quản tỷ là đúng rồi."

Trong mắt Đồng Nhụy Nhi dâng lên màn hơi nước, tức đến run người.

Phùng phu nhân vội vàng dẫn nha đầu đi tới, cười hòa giải:

"Ái chà, ta nói các vị tiểu thư này, ngày thường không gặp thì nhớ mà gặp mặt lại đấu võ mồm. Đều lớn cả rồi, không biết ngượng à..."

Vừa nói bà vừa khoác tay Đồng Nhụy Nhi:

"Đi, bên này có mấy vị tiểu thư là chỗ quen biết của con đấy, con ngồi bàn này nhé..."

Tiểu Ngọc lập tức đứng dậy vươn tay về phía Đồng Nhụy Nhi:

"Nhụy Nhi muội muội, đi, ta qua đó ngồi với muội."

"... Lần trước ta về mà không kịp ghé thăm muội, dạo này muội vẫn khỏe chứ..."

Tiếng Tiểu Ngọc nhỏ dần khi đi xa.

Lý Vi và Chu Địch nhìn nhau, đồng thời nhún vai rồi cùng quay sang nhìn Xuân Đào ở bàn khác. Xuân Đào từ xa cười mắng hai người:

"Ngồi yên giùm cái."

Chu Địch quay đầu lại, lè lưỡi với Lý Vi rồi kéo tay nàng:

"Đi, nhân lúc tiệc chưa bắt đầu, chúng ta đi dạo hoa viên của Phùng phu nhân chút."

Lý Vi gật đầu. Hai người nắm tay nhau đi dọc theo con đường nhỏ lát gạch xanh hướng về phía vắng người. Mấy nha đầu đi theo sau cách chừng bốn năm bước.

Chu Địch vừa đi vừa liếc nhìn Tiểu Ngọc đang trò chuyện thân thiết với Đồng Nhụy Nhi, đợi đến chỗ vắng vẻ mới hừ lạnh một tiếng:

"Tiểu Ngọc sao mà cạn nghĩ thế không biết. Dù gì chúng ta cũng là chỗ thân tình, người ngoài chèn ép đến tận mặt chúng ta mà nàng ta lại đi bênh người ngoài."

Lý Vi cười nhạt:

"Chắc do đại tỷ phu ta làm quan, chỉ có mỗi nàng ta là muội t.ử ruột mà không được nhờ vả gì nhiều nên sinh lòng oán giận chăng."

Chu Địch hừ giọng:

"Nàng ta mà chưa được nhờ vả à? Nếu tỷ phu của muội không làm quan, đời nào nàng ta có cái số tốt được gả vào nhà hương thân phú hộ làm chính thất thiếu nãi nãi."

Lý Vi thở dài, vỗ vai Chu Địch:

"Thôi bỏ đi. Tính nàng ta vốn thế rồi."

Chu Địch cũng thở dài theo:

"Ừ, thôi không nhắc đến nàng ta nữa. Khi nào Xuân Hạnh mới về? Cửa hàng cần thêm mẫu mới rồi."

Lý Vi cố ý chỉ vào viên đá huyết kê trên trán mình bảo:

"Ha, Tiểu Địch tỷ tỷ, tỷ tặng muội cái này hóa ra là để nhắc khéo muội hiến kế cho các tỷ hả?"

Chu Địch cười khanh khách:

"Đúng thế đấy. Dù sao lễ vật muội cũng nhận rồi, lần này muốn chối cũng không được đâu."

Hai người vừa cười nói vừa tìm một chiếc ghế đá sạch sẽ ngồi xuống. Ghế đá được nắng chiếu vào, nhiệt khí vẫn chưa tan hết nên ấm áp rất dễ chịu.

Trước bàn ghế đá là một biển hoa rực rỡ. Hai người ngồi xuống nói chuyện bâng quơ, nhìn thấy Tiểu Ngọc ở một bàn khác đang cười nói vui vẻ với mấy nữ t.ử trẻ tuổi, dáng vẻ vô cùng thân thiết. Lý Vi thấy nàng ta cười tươi như hoa, nhìn điệu bộ cung kính nịnh nọt của những người ngồi cùng bàn đối với Tiểu Ngọc trong lòng chợt động. Hay là do người nhà mình đối xử với Tiểu Ngọc quá bình đẳng nên không thỏa mãn được cái tâm thái muốn đứng trên người khác của nàng ta nên nàng ta mới...

Đang suy nghĩ, Chu Địch giật tay nàng chỉ về phía xa:

"Nhìn kìa, đối thủ của muội đến rồi."

Giọng điệu đầy vẻ hả hê khi thấy người gặp họa.

Lý Vi nhìn theo tay nàng ấy, thấy một nhóm người đang trò chuyện với Phùng phu nhân. Nàng nheo mắt nhìn một hồi mới nhận ra là mấy người bên Hạ phủ: Kiều di nương, Tôn di nương cùng Hạ Dao, Hạ Quân nhưng lại không thấy Hạ đại phu nhân đâu.

Nàng quay lại lườm Chu Địch:

"Thấy muội cãi nhau với người ta tỷ vui lắm hả?"

"Ừ."

Chu Địch gật đầu, cười khúc khích:

"Hôm nay cũng để cho ta mở mang tầm mắt xem Xuân Hạnh đã dạy muội được những chiêu gì."

--

Hết chương 170.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.