Tú Sắc Điền Viên - Chương 174: Xuân Hạnh Trở Về
Cập nhật lúc: 09/05/2026 02:19
Tin Mạnh Nhan Ngọc có t.h.a.i tự nhiên khiến cả Lý gia đều hân hoan vui mừng. Hà thị gặp chuyện vui nên tâm tình sảng khoái, cả ngày cười tủm tỉm. Bà gác lại chuyện chuẩn bị của hồi môn cho Lý Vi ngược lại đi tìm những súc vải mềm mại để may y phục cho trẻ sơ sinh.
Sau đó Hà thị bàn với Lý Hải Hâm về Hà Gia Bảo một chuyến để báo tin vui. Có chuyện này làm Hà thị phân tâm nên bà không còn suốt ngày nhìn chằm chằm vào Lý Vi và cấm đoán nàng đi trang trại nữa.
Lý Vi dĩ nhiên là vui vẻ ra mặt, nhân cơ hội thúc giục Hà thị sớm về Hà Gia Bảo. Hà thị vốn định đợi đến Trung thu mới về để ở lại lâu hơn bầu bạn với lão nương nhưng nay tin vui của Hà Văn Hiên truyền đến, bà tự nhiên đứng ngồi không yên. Lại thêm Trung thu đang đến gần bà phân vân không biết nên đi rồi về ngay hay ở lại Hà Gia Bảo qua Trung thu luôn.
Lý Vi bèn hiến kế cho Hà thị:
"Nương, theo con thì hai người cứ đợi qua Trung thu hẵng về. Tiểu cữu mẫu m.a.n.g t.h.a.i là chuyện vui tày trời, ngoại tổ mẫu chắc chắn cao hứng lắm, nương ở lại bầu bạn cho bà vui. Còn cha nữa, lần trước cha về vội vàng khiến ngoại tổ mẫu không vui, lần này coi như là cơ hội để cha tận hiếu với bà. Chuyện trong nhà nương không cần lo, con lớn rồi lại có Hoàng thẩm ở đây thì lo gì bị đói. Nếu nương thực sự không yên tâm thì bảo tam tỷ năng qua lại thăm nom là được, dù sao tỷ ấy ở nhà cũng rảnh rỗi mà..."
Thấy Hà thị vẫn chưa an tâm, Lý Vi lại bồi thêm chuyện lễ nghi bên Hạ phủ nói e rằng qua Trung thu họ sẽ tiến hành các nghi thức tiếp theo, đến lúc đó bà sẽ bận rộn không dứt ra được.
Cuối cùng Hà thị cười bảo:
"Được rồi, nương sẽ chuẩn bị để hai ngày nữa lên đường. Nếu không biết cái bụng của con thì ta còn tưởng con thực tâm vui mừng cho tiểu cữu cữu đấy."
Lý Vi cười đáp:
"Tất nhiên là con thật tâm mừng cho tiểu cữu cữu rồi."
Thực ra một phần lý do khác là vì mùa thu hoạch sắp đến, Hà thị ở nhà cứ cấm nàng ra ngoài khiến nàng khổ sở vô cùng.
Mọi chuyện cũng thật khéo, đúng vào buổi trưa Hà thị quyết định đi Hà Gia Bảo thì Võ Duệ và Xuân Hạnh đ.á.n.h xe ngựa về đến nơi. Lý Vi càng có lý do chính đáng kéo Xuân Hạnh vào báo tin vui từ kinh thành trước, rồi nói với Hà thị:
"Nương, tứ tỷ và Duệ ca nhi về rồi, cứ để hai người ở tạm nhà mình. Đợi nương và cha về hãy dọn sang nhà mới, được không?"
Xuân Hạnh cười nói:
"Vậy thì tiện quá. Bọn con vốn định về đây ở vài hôm, đợi dọn dẹp nhà cửa bên kia xong mới chuyển qua."
Lý Hải Hâm ban đầu không yên tâm để Lý Vi ở nhà một mình, nay hai người về thì ông cũng yên lòng, an tâm chuẩn bị quà cáp về quê.
Hà thị tranh thủ hỏi thăm tình hình bên Võ gia.
Xuân Hạnh cười đáp:
"Mọi chuyện đều ổn, nương cứ yên tâm. Lão thái thái đã đến nhà đại bá của Duệ ca nhi ở An Cát, thái thái không đi được nên cử Hàn di nương đi theo hầu hạ. Vốn dĩ bọn con định qua Trung thu mới về nhưng thái thái bảo chuyện làm ăn quan trọng, trước Trung thu là thời điểm buôn bán đắt hàng nhất nên bảo bọn con về sớm..."
Vừa nói Xuân Hạnh vừa nháy mắt với Lý Vi. Lý Vi thừa biết lời Xuân Hạnh nói không hoàn toàn là thật nhưng quan trọng là tỷ ấy và Võ Duệ đã về, thế là tốt rồi.
Sáng sớm hôm sau Hà thị và Lý Hải Hâm cùng Hà Hương, Quế Hương lên đường về quê. Hổ T.ử mắt tròn mắt dẹt đòi đi theo nhưng vì phải đi học nên đành ấm ức ở lại.
Xuân Hạnh thấy vậy liền trêu:
"Tiểu dã hầu t.ử, hôm nay sao không dính người thế?"
Hổ T.ử đeo túi sách, vênh mặt lườm Xuân Hạnh một cái:
"Đệ phải đi học. Hừ!"
Xuân Hạnh lao tới định cù lét, thằng bé cười khanh khách bỏ chạy dọc theo con ngõ lát đá xanh ra phía trường tư thục.
Khi xe ngựa của Hà thị và Lý Hải Hâm đã khuất bóng, Xuân Hạnh vươn vai rồi quay sang hỏi Lý Vi:
"Hôm nay muội định làm gì?"
Lý Vi bảo muốn đi trang trại.
Xuân Hạnh gật đầu:
"Được, muội cứ đi đi. Ta và Duệ ca nhi ra cửa hàng xem xét một chút, xong rồi sẽ qua chỗ tam tỷ. Muội đừng nấu cơm tối nữa, xong việc cứ qua đó luôn. Hổ Tử... lát nữa ta qua bảo tam tỷ cho người đón nó sang Chu phủ ăn trưa..."
Lý Vi vâng dạ rồi hỏi lại:
"Tứ tỷ định nói chuyện tách cửa hàng với Tiểu Địch tỷ tỷ phải không?"
Xuân Hạnh gật đầu:
"Ừ. Nhưng trước đây ta chưa từng đề cập chuyện này với muội ấy, sợ cái tính nóng như lửa của muội ấy bùng lên thì sặc c.h.ế.t người."
Qua rằm tháng bảy, cảnh sắc đồng ruộng thay đổi từng ngày. Mới hơn mười ngày không ra đồng, giờ lá đậu nành đã chuyển màu vàng lục xen kẽ, những quả đậu vốn lép kẹp nay đã căng tròn mập mạp trông rất thích mắt. Hoa ngô và râu ngô cũng đã chuyển sang màu nâu sẫm, lớp vỏ bẹ xanh non bắt đầu ngả vàng. Mùa thu hoạch sắp đến rồi.
Sau khi Hà thị và Lý Hải Hâm đi, Xuân Hạnh và Võ Duệ đi xem xét cửa hàng rồi mới ngỏ ý muốn tách riêng việc kinh doanh với Chu Địch. Quả nhiên không ngoài dự đoán của Xuân Hạnh, tính khí nóng nảy của Chu Địch bộc phát ngay tại chỗ, nàng ấy đuổi Xuân Hạnh ra khỏi Chu phủ và tuyên bố từ nay không thèm nhìn mặt Xuân Hạnh nữa.
Về đến nhà, Xuân Hạnh hậm hực kể với Lý Vi:
"Chu Địch đúng là thùng t.h.u.ố.c s.ú.n.g không biết lý lẽ!"
Ngày hôm sau Xuân Hạnh vẫn đến Chu phủ nhưng lần này Chu Địch thậm chí còn không cho vào cửa, khiến Xuân Hạnh vừa giận vừa buồn cười đành bỏ về.
Năm sáu ngày sau Xuân Hạnh lại đến lần thứ ba. Chu Địch vẫn đuổi nhưng nàng kiên quyết không đi. Hai người cãi nhau một trận to trong khuê phòng của Chu Địch, cuối cùng nhờ Xuân Liễu đứng ra hòa giải mới tạm thời đình chiến.
Xuân Hạnh đem hết lý do tại sao phải tách cửa hàng ra kể lể, không giấu giếm nửa lời.
Xuân Liễu cũng khuyên giải Chu Địch:
"Xuân Hạnh lo xa cũng không sai đâu. Hai đứa thân thiết nhưng liệu có ngăn được người ngoài dòm ngó? Tách cửa hàng ra đâu có nghĩa là cả đời không qua lại. Xuân Hạnh chẳng đã nói nếu muội không muốn kinh doanh xưởng thì muội ấy sẽ cung cấp hàng cho muội sao."
Xuân Hạnh cười tiếp lời:
"Đúng thế, xưởng có hàng gì mới, có phần ta thì ắt có phần muội... Không có phần ta cũng phải có phần muội, thế đã được chưa?"
Chu Địch hừ hừ quay lưng lại:
"Ai thèm lòng tốt của tỷ!"
Xuân Hạnh cười khúc khích ngồi xuống bên cạnh:
"Muội không thèm thì làm gì mà nóng nảy thế? Ta đâu biết hóa ra muội cũng là kẻ ham tiền."
Chu Địch trừng mắt:
"Tỷ tưởng ta giống tỷ, chỉ yêu mỗi bạc thôi sao? Hừ!"
Xuân Hạnh cười xòa, hùa theo Chu Địch nói một hồi rằng nhà trượng phu nàng ấy giàu nhất vùng, đâu cần thiếu nãi nãi như muội ấy phải tự kiếm tiền nuôi thân... Chu Địch nghe thế mới nguôi giận đôi chút.
Nghe Xuân Hạnh kể lại, Lý Vi khuyên nàng mấy ngày này nên đối tốt với Chu Địch hơn một chút. Theo Lý Vi, Chu Địch nổi giận không phải vì tiếc tiền mà là cảm giác bị phản bội. Hai người đang thân thiết gắn bó bỗng dưng một người đòi vạch rõ giới hạn, đối với người còn lại đó là một sự tổn thương lớn.
Xuân Hạnh gật đầu:
"Muội không nói thì ta cũng định làm thế."
Nói rồi nàng đứng dậy xoa đầu, thở dài:
"Giọng Chu Địch oang oang làm đầu ta ong cả lên, ta về ngủ một lát đây."
Nhìn Xuân Hạnh đi qua cửa nguyệt môn, Lý Vi mỉm cười. Mấy ngày nay Võ Duệ đã bắt đầu tiếp quản công việc ở xưởng, sáng nào cũng đi sớm tối mịt mới về, có khi trong bữa cơm tối hai phu thê còn bàn chuyện cửa hàng, xưởng thợ. Thấy Võ Duệ hăng hái như vậy, Lý Vi cũng mừng thay cho hắn và Xuân Hạnh.
"Mạch Tuệ, ngươi đi hỏi Cúc Hương xem sân viện của tứ tiểu thư đã dọn dẹp xong chưa?"
"Vâng."
Mạch Tuệ đáp lời rồi vội vàng đi ngay.
Lý Vi lật xem tờ giấy ghi chép những thứ cần mua sắm cho vụ đông lúa mạch ở hai trang trại, vừa xem vừa lắc đầu. Lại tốn một khoản tiền nữa, xem ra không mở miệng hỏi vay Xuân Hạnh là không được rồi.
Đang suy nghĩ thì Cúc Hương theo sau Mạch Tuệ đi vào từ cửa nguyệt môn, vừa vào đến sảnh đã cười hỏi:
"Ngũ tiểu thư gọi nô tỳ sao?"
Lý Vi gật đầu:
"Ừ, không có chuyện gì lớn đâu. Sân viện của tứ tiểu thư dọn xong chưa?"
"Dạ xong rồi. Tứ tiểu thư bảo đợi lão gia phu nhân về rồi mới dọn sang."
Lý Vi lắc đầu:
"Không cần đâu. Các ngươi thu dọn đồ đạc cá nhân của tứ tiểu thư đi, bảo tỷ ấy dọn sang đó trong một hai ngày tới."
Cúc Hương ngẩn ra một chút rồi hiểu ngay ý định của nàng:
"Vậy ngũ tiểu thư có nói trước với tứ tiểu thư không?"
Lý Vi gật đầu:
"Ừ, các ngươi cứ lo thu dọn đi, tối nay ta sẽ nói chuyện với tỷ ấy."
Xuân Hạnh đã xuất giá lại có nhà riêng, cứ ở mãi nhà ngoại thì dù Võ Duệ không nói ra nhưng trong lòng chắc chắn cũng thấy không thoải mái. Tốt nhất là để họ sớm dọn về nhà riêng.
Sau bữa cơm tối, Lý Vi mời Xuân Hạnh vào phòng mình nói chuyện.
Xuân Hạnh nhướng mày:
"Sao, ta xuất giá rồi thì đây không phải nhà ta nữa à? Muội dám đuổi ta đi sao?"
Lý Vi cười hì hì:
"Đúng rồi, tỷ giờ là dâu Võ gia, mau về nhà các người đi. Cha nương không ở nhà, giờ muội làm chủ."
Xuân Hạnh lườm nàng mấy cái:
"Muội ở một mình không sợ à?"
Lý Vi lắc đầu:
"Sợ gì chứ? Còn có Hổ T.ử mà. Hơn nữa mai muội định nhờ Tôn đại nương bên nhà đại tỷ đưa Tiểu Lạc sang ở cùng vài hôm. Có bà ấy và Hoàng thẩm lại thêm Phương ca nhi và Tiểu Lạc nữa là đủ rồi."
Thấy Lý Vi nói chắc chắn, Xuân Hạnh ngẫm nghĩ rồi gật đầu:
"Được rồi. Ở xưởng của ta có một ông lão gác cổng thật thà chất phác lắm, để ta bảo ông ấy qua trông cổng cho muội mấy hôm."
Lý Vi cười gật đầu:
"Được. Giờ đã sang tháng tám rồi, tứ tỷ nhanh tay lên một chút, ra vài mẫu hàng mới để kịp đợt buôn bán này."
Xuân Hạnh cười đáp:
"Ta và Duệ ca nhi cũng bàn như thế. Hiện tại đã định được ba mẫu mới. Mấy hôm nay xưởng đang gấp rút làm đây..."
Thấy Xuân Hạnh đang vui vẻ, Lý Vi bèn đề cập chuyện muốn vay tiền.
Xuân Hạnh ngẩn người rồi mắng yêu:
"Cần tiền sao không nói sớm?"
Lý Vi cười:
"Thì mới nảy ra chuyện cần dùng mà."
Xuân Hạnh ngẫm nghĩ rồi bảo:
"Số tiền này không cần muội trả đâu. Dù sao đây cũng là phần lợi tức muội đáng được hưởng."
Lý Vi cười đáp:
"Thảo nào Tiểu Địch tỷ tỷ giận tỷ. Muội hỏi vay tiền mà tỷ cứ làm như muốn vạch rõ giới hạn với muội thế này."
Xuân Hạnh nhướng mày, lao tới cù lét:
"Ta có lòng tốt giúp muội mà muội còn dám trách móc à, xem ta trị muội này..."
Lý Vi cười lớn chạy ra khỏi phòng, vừa vặn gặp Võ Duệ đi từ sân trước vào, nàng hét to:
"Duệ ca nhi cứu muội với, phu nhân nhà huynh nổi điên rồi!"
--
Hết chương 174.
