Tú Sắc Điền Viên - Chương 39.2: Ta Không Quay Về (2)

Cập nhật lúc: 21/04/2026 02:01

Những tháng ngày bình yên vui vẻ ở nông thôn không thể biến cậu bé thành một đứa trẻ nhà nông vô tư lự. Những trải nghiệm quá khứ, dù đã trôi qua bao lâu cuối cùng vẫn khắc sâu những vết hằn lên con người cậu.

"Nhị thiếu gia! Cậu... cậu không nhận ra lão nô sao? Ta là lão Trương, lão Trương đ.á.n.h xe cho Đồng di nương ngày trước đây mà..."

Ông lão lau nước mắt tiến lên, Đồng Vĩnh Niên cảnh giác lùi lại hai bước.

Đôi mày cậu bé càng nhíu c.h.ặ.t, ánh mắt quét qua quét lại trên mặt ông lão, im lặng một hồi lâu, trên mặt lộ vẻ mờ mịt khi nhớ lại chuyện cũ, vừa nghi hoặc vừa cảnh giác:

"Ông... ông chẳng phải đã bị đuổi đi rồi sao?"

"Phải, phải, lão nô năm đó bị đuổi đi!" Lão Trương lau nước mắt trên mặt lộ nụ cười: "Lúc lão nô đi, nhị thiếu gia còn chưa đầy năm tuổi thế mà vẫn còn nhớ lão nô..."

Đồng Vĩnh Niên im lặng. Cậu bé ngẩng đầu nhìn chằm chằm nam t.ử trẻ tuổi đang kích động đứng bên cạnh lão Trương. Chắc chắn là mình không quen biết người này. Một lúc lâu sau mới chỉ vào nam t.ử đó:

"Hắn là ai?!"

Không đợi lão Trương trả lời, nam t.ử trẻ tuổi đã bước lên một bước:

"Niên ca nhi, ta là cữu cữu của con!"

Đồng Vĩnh Niên nhíu mày, cữu cữu?! Tuy lúc nương mất cậu còn nhỏ nhưng cậu chắc chắn mình không có cữu cữu nào cả. Ánh mắt cậu bé thoáng chốc trở nên lạnh lùng:

"Tiểu cữu cữu ta đang học ở huyện học. Các người nhận nhầm người rồi!"

Nói xong quay người định bỏ đi.

Đồng Duy An bước nhanh chắn trước mặt cậu bé, vẻ mặt lo lắng:

"Niên ca nhi, ta thật sự là cữu cữu của con, con nghĩ kỹ lại xem, nương con chưa từng nhắc đến ta sao?"

Lão Trương cũng vội vàng đi theo chen vào nói:

"Nhị thiếu gia, vị này đúng là cữu cữu của cậu. Năm xưa khi Đồng di nương chưa vào Hạ phủ, cữu lão gia đã theo người ta ra biển. Đi biệt tăm ba bốn năm không có tin tức còn tưởng là đã... Sau này Đồng di nương mới vào Hạ phủ... Lúc đó nhị thiếu gia còn chưa ra đời đâu."

Đồng Vĩnh Niên sững người trên khuôn mặt thanh tú hiện lên vẻ mờ mịt, xen lẫn sự kinh ngạc khi đột nhiên nhớ lại chuyện cũ.

"Niên ca nhi, nhớ ra chưa? Nương con có nhắc đến ta phải không?"

Đồng Duy An thấy sắc mặt cậu bé giãn ra, trong mắt ánh lên tia hy vọng.

Đồng Vĩnh Niên im lặng. Cậu bé không có chút ấn tượng nào về người cữu cữu chưa từng gặp mặt này, điều duy nhất còn đọng lại là mỗi năm nương đều làm một bát mì trường thọ vào một ngày nhất định, bảo rằng: "Hôm nay là sinh nhật cữu cữu con", năm nào cũng vậy.

Nghĩ sâu hơn nữa, dường như hồi cậu còn rất nhỏ cũng từng nghe loáng thoáng những từ như "ra biển"...

"Ông," Đồng Vĩnh Niên mím môi, chậm rãi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt y giọng khô khốc, "sinh nhật ngày nào?"

"Mùng chín tháng mười!"

Đồng Duy An buột miệng trả lời ngay.

Đồng Vĩnh Niên chớp mắt, ngày sinh nhật đúng rồi, có thể người này thật sự là cữu cữu của mình.

Gió sớm đầu đông thổi ù ù, lướt qua giữa mấy người họ cuốn những chiếc lá khô trên mặt đất cuộn tròn bay đi.

Mặt trời lên cao dần, sau một hồi trầm mặc kéo dài, Đồng Vĩnh Niên ngẩng đầu, ánh mắt trong veo bình tĩnh chậm rãi hỏi:

"Ông đến là muốn đưa ta đi sao?"

Đồng Duy An nhất thời sững sờ. Lần này cửu t.ử nhất sinh từ biển trở về, y dò la tin tức tỷ tỷ khắp nơi, tìm kiếm mấy tháng trời mới biết tỷ tỷ đã gả vào Hạ phủ ở Nghi Dương. Nhưng không ngờ khi đến Nghi Dương hỏi thăm, gia nhân Hạ phủ đều nói Đồng di nương cậy được sủng ái, nhân lúc lão gia bệnh nặng đã hạ t.h.u.ố.c vào thức ăn của Tôn di nương khiến Tôn di nương sảy thai, ngay cả Kiều di nương vốn hiền lành nhu thuận cũng tố cáo Đồng thị những năm qua lén lút tác oai tác phúc sau lưng lão gia phu nhân còn ra tay độc ác với tứ tiểu thư mới sinh, lén lút nhéo, dùng kim châm đứa bé... Cuối cùng bị Hạ phủ phu nhân đuổi ra khỏi nhà, không rõ tung tích...

Y không thể nào tin được người tỷ tỷ dịu dàng hiền thục, hiểu chuyện biết lý lẽ của mình lại biến thành ác phụ trong lời đồn đại của cả huyện Nghi Dương. Cuối cùng trời xanh không phụ người có lòng, y tìm được lão Trương là người năm xưa chịu ơn sâu nặng của Đồng thị, dùng tiền bạc mua chuộc hạ nhân Hạ phủ mới moi được chút tin tức nói Đồng di nương dường như đang ẩn cư ở huyện Thanh Liên...

Hai người vội vã đến huyện Thanh Liên tìm từng thôn một. Mãi mấy hôm trước đến trấn Lâm Tuyền, nghe người ta bàn tán trong quán trà về một quả phụ mang theo con trai ở thôn Lý gia bị người ta đ.á.n.h c.h.ế.t...

Theo ý định của y là muốn đưa đứa cháu này đi cùng, tuy y buôn hàng từ biển về còn phải vận chuyển đến kinh thành bán, nhất thời chưa thể ổn định nhưng để Niên ca nhi đi theo mình thì y mới yên tâm.

Nhưng nhìn thái độ hiện tại của cậu bé dường như không muốn đi. Y ngập ngừng hỏi:

"Niên ca nhi không muốn đi?"

Đồng Vĩnh Niên lùi lại hai bước, gật đầu:

"Vâng, không muốn đi."

Lão Trương vẻ mặt lo lắng:

"Nhị thiếu gia, vị này thật sự là cữu lão gia mà!"

Đồng Vĩnh Niên nhìn lão Trương một cái, quay mặt đi chỗ khác:

"Ta biết."

Hồi lâu sau, Đồng Duy An thở dài:

"Con đã không muốn đi, cữu cữu cũng không ép. Cữu cữu còn lô hàng phải chuyển lên kinh thành buôn bán. Đợi ta xong việc, quay lại đón con đi được không?"

Mấy ngày nay dò la tin tức, y cũng biết gia đình nhận nuôi cậu bé, nữ chủ nhân và tỷ tỷ y tình cảm rất tốt, ngay cả tang sự cũng do họ đứng ra lo liệu, cả nhà đối xử với Niên ca nhi còn thân hơn con đẻ. Nhà tuy nghèo nhưng cái ăn cái mặc chưa từng để đứa bé chịu thiệt thòi. Đứa bé này mới gặp y lần đầu lại không thân thiết, nhất thời không muốn đi cũng là lẽ thường tình.

Đồng Vĩnh Niên mím c.h.ặ.t môi đứng im không nhúc nhích. Một lúc lâu sau mới khẽ lắc đầu:

"Không cần đâu."

Cậu bé lách qua hai người chắn trước mặt, đi được vài bước lại quay đầu nói:

"Đừng đến nhà ta. Đừng để cha nương ta biết."

Khi nói câu này, ánh mắt cậu bé b.ắ.n ra tia nhìn sắc bén, Đồng Duy An nhìn rõ trong ánh mắt đó chứa đựng ý cảnh cáo.

"Niên ca nhi."

Đồng Duy An cười khổ, móc trong n.g.ự.c ra một túi tiền đưa tới.

Đồng Vĩnh Niên quay đầu lại, ánh mắt d.a.o động. Rồi lắc đầu:

"Tiền nương ta để lại đủ dùng rồi."

Nói xong bước nhanh rời đi.

Đồng Duy An nhìn theo bóng dáng nhỏ bé xa dần liên tục lắc đầu cười khổ, mãi đến khi bóng dáng ấy khuất sau khúc quanh mới thở dài thật sâu:

"Đi thôi, về trước đã. Biết nó sống tốt là ta yên tâm rồi. Chuyện khác đợi ta từ kinh thành về rồi tính."

Lão Trương ánh mắt đầy lưu luyến thu lại, kéo cương ngựa mời Đồng Duy An lên xe.

Đồng Vĩnh Niên bước nhanh rẽ vào con đường đến trường bỗng nhiên dừng lại. Cậu bé xòe bàn tay đầy mồ hôi ra nhìn lớp mồ hôi mỏng trên đó khô dần trong gió.

Thật lâu sau, cậu bé quay người lại chậm rãi đi ra con đường cái lúc nãy, nhìn về hướng đông nam thấy xe ngựa đã đi rồi. Cậu bé thở hắt ra một hơi dài, đi về phía ruộng đồng ven đường, tìm một bờ ruộng ngồi xuống nhìn về phương xa ngẩn ngơ.

--

Hết chương 39.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.