Tương Chi - Chương 8

Cập nhật lúc: 14/07/2026 04:03

Đợi chàng bận rộn xong.

Ta liền giục chàng mau trở về.

Bẩm báo với phụ mẫu.

Để hai vị trưởng bối khỏi phải lo lắng.

Chàng mời ta dùng bữa.

Đỏ mặt hỏi dò:

“Tỷ tỷ...”

“Tỷ đã có hôn ước chưa?”

Ta đáp:

“Chưa.”

Niềm vui lập tức hiện rõ trên gương mặt chàng.

Vừa hớn hở.

Lại vừa có chút đắc ý.

“Tỷ tỷ...”

“Tỷ thấy ta thế nào?”

Chàng lập tức ngồi ngay ngắn.

Đưa hai tay vuốt gọn mấy sợi tóc lòa xòa trước trán.

Để lộ vầng trán sáng cùng đôi mày mắt tuấn tú.

Vuốt tóc xong.

Lại ngoan ngoãn đặt hai tay lên bàn.

Tựa như một học trò nhỏ.

Nghiêm chỉnh chờ ta chấm điểm.

Ta không nhịn được bật cười.

Chàng...

Đáng yêu quá.

Dù là thiếu niên năm ấy.

Hay lão ông của mấy chục năm sau.

Đều đáng yêu như vậy.

Ta cười hỏi:

“Ý chàng là sao?”

Chàng lắp bắp.

Kể về gia thế.

Về phụ mẫu.

Về nhân phẩm của mình.

Rồi nói đến tấm chân tình.

“Vừa gặp cô nương...Ta đã thấy lòng mình rung động.”

“Nếu cô nương không chê.”

“Ta trở về sẽ thưa với phụ mẫu. Đến phủ cầu thân.”

“Nhưng nhà chàng ở nơi khác.”

“Ta có thể chuyển đến đây.”

“Vậy còn phụ mẫu của chàng?”

“Bọn ta có thể cùng chuyển đến. Vốn dĩ nhà ta cũng định sang nơi này làm ăn.”

Chàng nói một mạch.

Gấp gáp đến mức.

Ta bật cười thành tiếng.

“Chàng còn quá trẻ. Vẫn nên trở về bàn bạc với phụ mẫu trước đã.”

Trên gương mặt chàng hiện lên vẻ tiếc nuối.

Tựa như một chú cún nhỏ cụp tai.

Nhưng rất nhanh.

Chàng lại phấn chấn trở lại.

“Ha…ha”

“Đời nào có chuyện một lần là thành công.”

“Chỉ cần tỷ tỷ chưa nói không muốn gặp ta. Vậy là ta vẫn còn cơ hội.”

Chàng chẳng hề nản lòng.

Vì chàng còn trẻ.

Tràn đầy tự tin.

Luôn tin rằng cuộc đời vẫn còn vô số cơ hội phía trước.

Đâu biết...

Kiếp trước.

Chàng từng sống khốn khó suốt mấy năm.

Suýt chút nữa đ.á.n.h mất cả chí khí.

Ta quay mặt đi.

Không nói gì.

Nhưng nụ cười nơi khóe môi...

Dù thế nào cũng không giấu nổi.

Lúc tiễn chàng lên đường.

Ta khẽ dặn:

“Lần sau đừng lén bỏ đám gia nhân rồi đi một mình nữa.”

“Ta biết chàng muốn tự mình rèn luyện.”

“Nhưng trong mắt người thân.”

“Điều quan trọng nhất…Là chàng được bình an.”

“Đừng làm chuyện khiến bản thân phải hối hận.”

Chàng ngẩn người.

Kinh ngạc hỏi:

“Tỷ tỷ...”

“Sao tỷ biết ta lén bỏ gia nhân lại?”

Dòng người cuồn cuộn đưa chàng lên thuyền.

Ta nhìn thấy.

Vừa lên thuyền xong.

Chàng đã vội chạy ra boong tàu tìm ta.

“Tỷ tỷ…”

Ta mỉm cười.

Khẽ vẫy tay.

Tạm biệt nhé...

Tống Hằng Lâm.

Ta không biết đời này.

Chúng ta còn có thể ở bên nhau hay không.

Nhưng...

Được gặp lại chàng.

Thấy chàng bình an vô sự.

Ta đã rất vui rồi.

Ta chỉ mong.

Đời này của chàng.

Không còn điều gì phải tiếc nuối.

Phụ mẫu đều mạnh khỏe bình an.

Nếu còn có thể nối lại tiền duyên.

Ấy là điều tốt đẹp.

Nếu không thể.

Cũng chẳng sao cả.

Chỉ cần chàng bình an.

Ta đã thấy vui lòng.

Đây...

Là một trong những điều có ý nghĩa nhất sau khi ta được sống lại.

12

Sau khi Tống Hằng Lâm rời đi.

Mấy vị tỷ muội thân thiết đều thấy tiếc thay cho ta.

“Là một tiểu lang quân rất tốt đấy.”

“Bọn ta cứ nghĩ ngươi sẽ động lòng.”

Quả thật...

Lòng ta đã động.

Nhưng cũng chẳng có gì.

Trái tim ta vốn vẫn luôn biết rung động.

Ta chỉ cảm thấy.

Trong lòng mình lại bớt đi một điều tiếc nuối.

Thế là đủ.

Ta rất thích Tống Hằng Lâm.

Nhưng...

Tống Hằng Lâm của đời này.

Đâu có nghĩa vụ nhất định phải thích ta.

Chàng còn trẻ.

Biết đâu sẽ có lựa chọn khác.

Ai mà biết được?

Huống hồ...

Tống Hằng Lâm hơn 20 tuổi gặp Lý Tương Chi hơn 20 tuổi.

Có thể sẽ có một kết cục viên mãn.

Nhưng chưa chắc...

Tống Hằng Lâm 15-16 tuổi.

Gặp Lý Tương Chi 15-16 tuổi.

Cũng sẽ có một kết cục như vậy.

Ta cứ thuận theo tự nhiên.

Từng bước một mà đi.

Không vội.

Cả một đời còn dài lắm.

Một hôm.

Cửa hàng của ta xuất hiện một vị khách không mời.

Là Sầm Văn Thanh.

Đã rất, rất lâu rồi...

Ta chưa từng gặp lại chàng.

Kiếp trước.

Chàng mất quá sớm.

Đời này.

Ta không nghị thân với chàng.

Lại trở mặt với phụ mẫu.

Ngày ngày chỉ quanh quẩn ở cửa hàng.

Vậy nên...

Chúng ta chưa từng chạm mặt.

Bây giờ chàng đột ngột xuất hiện.

Ngược lại khiến ta giật mình.

Chàng đỏ mặt.

Lấy hết dũng khí hỏi ta:

“Lý đại cô nương…Mạo muội quấy rầy.”

“Ta chỉ muốn hỏi cho rõ.”

“Cô nương không muốn nghị thân với ta...Có phải vì dung mạo ta không đẹp hay không?”

Nhìn Sầm Văn Thanh của đời này.

Trong lòng ta chẳng dậy lên bao nhiêu gợn sóng.

Ân oán giữa ta và chàng.

Kiếp trước...

Đã kết thúc rồi.

Rời khỏi nhà họ Sầm.

Ta đã trút được cơn giận.

Bạc cũng đã cầm.

Thật ra...

Ta đã chẳng còn hận nữa.

Mấy chục năm sau đó.

Cuộc sống của ta quá đỗi vui vẻ.

Đến mức...

Rất hiếm khi nhớ tới chàng.

Ngay cả phần mộ của chàng.

Ta cũng đã mấy chục năm không đến viếng.

Trong cuộc đời dài đằng đẵng của ta.

Chàng...

Chỉ hiện diện vẻn vẹn bốn năm.

Thậm chí...

Ta còn thấy thương chàng.

Suốt cả một đời.

Chàng luôn nhẫn nhịn, nhượng bộ.

Chưa từng thật sự có được điều mình mong muốn.

Ngay cả lần đến tìm ta hôm nay.

Trong lòng chàng...

Vẫn thấp thoáng sự tự ti và tự thương hại chính mình.

Ta nhàn nhạt hỏi:

“Chàng muốn nghe lời thật. Hay lời giả?”

“Đương nhiên là lời thật.”

“Vậy trước tiên hãy trả lời ta.”

“Hôm nay chàng đến tìm ta. Là ý của phụ mẫu của chàng. Hay là chính chàng muốn đến?”

Chàng hé môi.

Muốn nói rồi lại thôi.

Cuối cùng...

Chỉ còn im lặng.

Ta khẽ cười.

Không mấy để tâm.

“Đó chính là câu trả lời.”

“Không phải chàng muốn đến tìm ta. Mà là người khác bảo chàng đến.”

“Chàng không thể không đến. Cũng không thể không mang về một câu trả lời để đối phó với phụ mẫu.”

“Chàng hỏi ta có phải chê dung mạo của chàng hay không.”

“Nếu ta nói không chê...Chỉ e chàng cũng chẳng tin.”

“Nếu ta nói có...Thì e chàng sẽ đau lòng.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tương Chi - Chương 8: Chương 8 | MonkeyD