
U U Lục Minh
Anh trai tôi là một kẻ biến thái.
Anh mắc chứng rối loạn hưng cảm, vì muốn ngăn cản tôi lấy vị hôn phu mà tự làm gãy một bên chân của mình.
Về sau, tôi bị vị hôn phu và cô bạn thân thông đồng hãm hại đến chết.
Cặp nam nữ đó ân ái ngay trong đám tang của tôi, toan tính xem sẽ tiêu xài khối tài sản thừa kế của tôi như thế nào.
Còn người anh trai không chung ruột thịt, bị thọt một chân kia của tôi lại điên cuồng truy sát bọn chúng khắp nửa vòng trái đất.
Cả người anh đẫm máu, xách theo thủ cấp của hai kẻ đó đến trước thi thể tôi.
Rồi anh ôm lấy tôi, vuốt ve mái tóc tôi, thì thầm bên tai tôi rằng:
"Bé ngoan, anh vẫn luôn ở đây."
Sống lại một đời.
Khi vị hôn phu ôm lấy tôi, xúi giục tôi bỏ thuốc mê vào nước uống của anh trai.
Tôi đã đẩy gã đàn ông với nụ cười tởm lợm đó ra.
"Anh trai tôi thì có lỗi gì cơ chứ?"
"Anh ấy chỉ là quá yêu tôi mà thôi."












