U U Lục Minh - Chương 13
Cập nhật lúc: 05/07/2026 15:06
23.
Khi về đến nhà.
Anh trai đã nấu xong một bàn thức ăn tươm tất.
Tôi đã dặn anh là bốn giờ tôi sẽ tan học.
Thế mà bây giờ đã sáu giờ rồi.
Tôi chợt nhớ lại, cái lần vừa mới trọng sinh, anh trai cũng đã ngồi trên sô pha đợi tôi như thế này.
Tôi bước đến trước mặt anh, nhẹ nhàng nắm lấy tay anh.
"Anh."
Tôi cất tiếng gọi.
Trông anh như thể đã bị ráng chiều phong ấn trong ánh tà dương đang dần khuất bóng.
Anh nắm lấy cổ tay tôi, ôm tôi vào lòng.
"Đi đâu thế, hả?"
"Đi tìm cảnh sát Uông."
Tôi đã hứa với anh trai sẽ không bao giờ nói dối anh nữa.
Anh khẽ thở dài, xoa đầu tôi.
"Đồ ngốc."
Dường như có rất nhiều, rất nhiều lời nói, đều có thể được gửi gắm trọn vẹn qua những cử chỉ.
Giống như cách anh trai bế tôi lên, rồi hôn tôi.
Giống như cách những ngón tay anh luồn qua mái tóc tôi, quấn quýt từng vòng từng vòng không dứt.
Nếu vạn vật trên thế gian này đều mang trong mình nhiệt độ, thì tôi thật sự ghét cái mùa hè nóng nực đến nhường này.
"Ăn cơm trước nhé?"
Ngón tay anh vén lọn tóc mái lòa xòa của tôi sang một bên.
Hơi thở anh gấp gáp nơi khóe môi tôi.
Tôi vòng tay ôm siết lấy cổ anh.
"Ăn gì hả anh?"
"Ăn cơm."
"Anh ơi."
Cả hai chúng tôi đều đã nhầm lẫn đối tượng trong câu nói của đối phương mất rồi.
Anh cúi đầu nhìn tôi, rồi siết c.h.ặ.t tôi vào lòng.
Bên ngoài vang lên một tràng chuông xe đạp lanh lảnh.
Mùi thơm nồng đượm của hoa tiêu xào từ nhà ai đó theo gió len lỏi qua song cửa sổ.
Thế nhưng tôi biết, mùa hè này đã sắp trôi qua rồi.
Vậy nên tôi chỉ đành tranh thủ từng giây từng phút để được hôn anh.
Tôi muốn khắc sâu hình bóng anh vào tận cùng trái tim, in hằn trong tâm trí, để cả đời này cũng chẳng thể nào quên được.
24.
Tôi gọi điện thoại cho anh trai.
Hỏi xem anh có rảnh để đến dự lễ tốt nghiệp của tôi hay không.
Anh tôi trả lời qua quýt ở đầu dây bên kia.
"Không biết nữa, ngày mai hình như anh có lịch hẹn giúp khách hàng tìm mèo."
"Anh mà không đến thì c.h.ế.t chắc với em."
Tôi nghiến răng đe dọa.
Anh bật cười.
"C.h.ế.t kiểu gì đây?"
"Cả đời này em sẽ không thèm để ý đến anh nữa."
"..."
Đầu dây bên kia chìm vào im lặng, một lát sau mới lên tiếng đ.á.n.h giá.
"Quả thực."
"Đó là một cái c.h.ế.t muôn kiếp không thể siêu sinh."
...
Thật ra tôi vẫn không chắc liệu anh trai có đến hay không.
Nhưng tôi là sinh viên xuất sắc, nên sẽ được lên bục phát biểu.
Số tiền tôi dùng để đóng học phí đều là những đồng tiền thấm đẫm mồ hôi và m.á.u mà anh trai kiếm được từ những trận đ.á.n.h quyền anh thế thân.
Là anh trai giấu tôi, ròng rã ròng rã nhai màn thầu với dưa muối suốt một tháng trời để chắt bóp từng đồng.
Là người siêu nhân mang danh xưng "anh trai" ấy, đã chật vật kiếm từng đồng từng cắc từ những hoàn cảnh khắc nghiệt mà tôi chẳng thể nào mường tượng nổi.
Tôi muốn để anh ít nhất cũng biết được rằng, em gái của mình cũng có chút tiền đồ.
Thế nhưng khi tôi thực sự đứng trên bục diễn thuyết.
Bên dưới khán đài là một biển người đen kịt.
Trước khi lên bục tôi không nhìn thấy anh, tôi cũng chẳng biết liệu anh có đang ẩn mình giữa biển người đông đúc kia hay không.
Nhưng tôi vẫn nhắc đến anh trong bài diễn thuyết của mình.
Gửi lời cảm ơn đến anh trai của tôi, không có anh ấy, tôi sẽ không thể đứng ở đây ngày hôm nay.
Tôi nghĩ chắc anh chẳng nghe thấy đâu.
Có lẽ anh lại đi tìm mèo cho người ủy thác thật rồi.
Tôi có thể bao dung và thấu hiểu anh mình hơn một chút.
Suy cho cùng, xét đi xét lại, tôi vẫn luôn là người mắc nợ anh.
Tôi vừa bước xuống bục, đã có một người chặn đường tôi lại.
Trông giống hệt một gã khờ đang ôm hoa đến tặng cho bạn gái vậy.
Cho đến khi tôi phát hiện ra, gã khờ này lại có khuôn mặt y đúc anh trai tôi.
Tôi đứng sững người ra đó.
Đó là lần đầu tiên tôi được nhận hoa.
Do chính tay anh trai tôi tặng.
Hoa tươi.
Chiếc cà vạt của anh hơi xộc xệch, nhìn là biết vừa mới đi gặp khách hàng về, nói không chừng anh ấy còn vì tôi mà từ chối một mối làm ăn lớn nữa cũng nên.
Anh cúi người xuống.
Mỉm cười nhìn tôi.
"Này, U U."
"Tiếc cho bó hồng trắng này ghê."
"Vì em xinh đẹp hơn hoa hồng nhiều lắm."
25.
Trong mười lăm phút tôi cùng anh trai đi dạo qua sân vận động ồn ào náo nhiệt.
Tôi đã âm thầm đếm được, có tổng cộng 27 nữ sinh đã lén lút nhìn trộm anh.
Ba nữ sinh lấy hết can đảm đến xin WeChat của anh, hoàn toàn coi tôi như không khí.
Tôi bắt đầu cảm thấy may mắn vì anh trai chưa từng đi học đại học, nếu không, chẳng biết tôi sẽ đụng độ bao nhiêu cô tình địch là tiểu thư thiên kim đài các nữa.
Trên sân vận động, rất nhiều sinh viên tốt nghiệp đang chụp ảnh lưu niệm.
Tôi khẽ kéo ống tay áo của anh.
"Anh ơi, chúng ta chụp chung một kiểu đi."
Tôi rất hiếm khi chụp ảnh chung với Lục Minh.
Bởi vì trước đây, tôi luôn mang cái suy nghĩ rằng chẳng có lý do gì để chụp ảnh cùng một ông anh trai mắc chứng cuồng kiểm soát cả.
Đây là lần đầu tiên tôi khao khát được lưu giữ lại một điều gì đó cùng anh.
