Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần - Chương 40
Cập nhật lúc: 26/02/2026 17:07
Đại trưởng lão Huyền Vũ thu gọn lớp y phục rườm rà, nhặt thẻ bài lên. Chiếc mũ trùm kín nửa khuôn mặt, giọng nói khàn khàn, trầm đục vang lên: “Tiếp theo, số báo danh của ngươi.”
Thẻ bài làm bằng gỗ, bên trên chỉ khắc vỏn vẹn vài chữ, chính là danh hiệu của nàng trong kỳ đại bỉ lần này.
Chữ Thiên - Ất Hợi.
Thứ tự này không hề xa lạ. Nàng cảm thấy quen thuộc như vậy, hẳn là trùng khớp với số báo danh trong lần tham gia trước.
Nếu mọi chuyện vẫn diễn ra như cũ, Dao Trì Tâm nhớ rõ, nàng sẽ bị gọi tên thi đấu ngay trong ngày khai mạc đại bỉ.
Lên đài nhanh mà kết thúc cũng lẹ.
Tính toán thời gian, thì chính là hai ngày nữa.
Thành bại là ở trận này.
Đại sư tỷ cất kỹ cái thẻ bài "chó gặm" của mình, bước ra khỏi điện Hướng Dương. Đám tu sĩ ban đầu tụ tập ngoài sân giờ đã tản đi quá nửa, tầm nhìn bỗng chốc thoáng đãng hẳn lên. Đoạn đường tiến vào điện không còn một bóng người, xem ra nàng là người cuối cùng rồi.
Dao Trì Tâm ngẩng đầu lên, liền trông thấy Hề Lâm đang đứng cô độc một mình ở một góc khuất trong thuỷ tạ, tránh xa dòng người qua lại.
Nàng bảo hắn ra ngoài đợi, hắn quả thật ngoan ngoãn nghe lời ra ngoài, tự mình tìm một gốc cây thấp vắng người để đứng. Dáng đứng quy củ, an phận, dáng vẻ thực sự ngoan ngoãn hiểu chuyện vô cùng.
Trong lòng nàng vô cớ dâng lên một tia mềm mại, không kìm được chân sáo chạy lại, vui vẻ chọc nhẹ vào eo Hề Lâm: “Sư đệ, ta về rồi đây —— Đệ đang nhìn gì thế, đợi lâu chán lắm phải không?”
Thanh niên nghe vậy, không vội không vàng thu lại tầm mắt, chỉ đáp: “Cũng tạm.”
“Vừa lúc Tuyết Vi sư tỷ đang giảng giải về thuật luyện đan cho các hậu bối, ta tiện tai nghe một chút g.i.ế.c thời gian.”
Sau đó hắn lại nói thêm: “Sư tỷ, tỷ rảnh rỗi cũng nên đi theo học hỏi nhiều hơn, sẽ có lợi cho việc tu luyện của tỷ đấy.”
Sự mềm mại hiếm hoi vừa loé lên trong lòng Dao Trì Tâm bỗng chốc tan thành mây khói: “À……”
Đây nào phải sư đệ, đây là tổ tông.
Con đường tu tiên có rất nhiều môn phái lập ra cho có, đệ t.ử tài năng đếm trên đầu ngón tay, đa số đều dựa dẫm vào sáu đại tiên môn để kiếm chác tài nguyên. Bởi vậy, những kỳ đại bỉ như Huyền môn luận đạo này, phần lớn người tham gia chỉ cốt để mở rộng tầm mắt là chính.
Rất nhiều người lặn lội đường xa vạn dặm tới đây, chỉ mong được diện kiến bậc tiền bối mà mình ngưỡng mộ. Nếu may mắn được chỉ bảo dăm ba câu, thì chuyến đi này quả thực không uổng công.
Hoài Tuyết Vi tuy không gia nhập môn phái sớm bằng Dao Trì Tâm hay Lâm Sóc, nhưng trong giới tiên môn, nàng đã là một nhân vật có tiếng tăm lẫy lừng trong lớp đan tu trẻ tuổi. Không ít sư đệ sư muội từ các môn phái nhỏ tìm đến thỉnh giáo.
Khác với Dao Trì Tâm, nàng quanh năm theo sát bên cạnh Chu Tước trưởng lão Diệp Quỳnh Phương, là một người có tính tình vô cùng kiên nhẫn, điềm đạm. Bất luận người khác hỏi điều gì, câu hỏi có lộn xộn, dồn dập đến đâu, nàng luôn có thể giải đáp một cách đâu ra đấy, phân tích cặn kẽ, tỉ mỉ mà không bỏ sót một ai.
“Đa tạ Hoài sư tỷ đã giải đáp thắc mắc!”
“Quả không hổ danh là Hoài sư tỷ, sao ta lại không nghĩ ra điều đó nhỉ……”
Được nghe nàng nói chuyện là một cảm giác vô cùng thoải mái. Chẳng mấy chốc, cả những người xung quanh không tu luyện đan đạo cũng dừng bước nán lại nghe ngóng.
“Vị nữ tu kia là ai vậy?”
“Đến nàng ấy mà ngươi cũng không biết sao? Nàng ấy là đại đệ t.ử đích truyền của Diệp trưởng lão núi Dao Quang đấy, là một trong những đan tu xuất sắc nhất.”
Người qua đường giơ ngón tay cái tỏ vẻ thán phục.
Dao Trì Tâm thu vào tầm mắt tất cả, trong lòng cảm thấy vô cùng hãnh diện. Nàng đập nhẹ vào cánh tay Hề Lâm, vẻ mặt đầy tự hào: “Nhìn Tuyết Vi nhà chúng ta xem, thật là rạng rỡ nở mày nở mặt.”
Thanh niên khẽ nhíu mày liếc nhìn nàng, có lẽ chưa từng thấy ai lại nhiệt tình cỗ vũ tán dương người khác như nàng. Hắn vừa định mở lời, chợt một giọng nói ch.ói tai, lạc lõng xen ngang vào:
“Cũng chưa chắc đã là đại đệ t.ử ‘đích truyền’ đâu. Năm xưa nhân lúc Diệp trưởng lão xuống núi, có kẻ đã mặt dày bám riết lấy người ta suốt nửa năm trời mới ép người ta phải ‘tự nguyện’ nhận làm đồ đệ đấy. Thật đúng là một ‘kỳ tài’ ngút trời, một ‘đại sư’ đan thuật xuất chúng a.”
Giọng điệu của kẻ này chứa đầy sự mỉa mai, châm biếm, từng câu từng chữ cố tình nhấn nhá, ai nghe xong cũng biết là đang cố tình khiêu khích.
Các tu sĩ có mặt tại đó đồng loạt quay đầu lại, truyền tai nhau tìm kiếm nguồn phát ra âm thanh.
Dao Trì Tâm cũng đang muốn xem xem kẻ nào không nói tiếng người mà lại hót tiếng chim, lại còn khoái nhấn nhá điệu bộ thế kia.
Chỉ thấy dưới bóng râm của mái hiên cong v.út, một nam t.ử trẻ tuổi với dáng người cực kỳ gầy gò đang đứng dựa dẫm uể oải. Khí chất của hắn toát lên vẻ âm u, ủ dột, khoé mắt đuôi mày treo nụ cười âm dương quái khí.
