Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần - Chương 41

Cập nhật lúc: 26/02/2026 17:07

Thần sắc nàng bỗng chốc cứng đờ.

Lại chính là tên bạch diện thư sinh tên "Thứu Khúc" đó!

Bầu không khí này có vẻ không ổn, người sáng mắt vừa nhìn là biết ngay sắp có cãi vã. Những ai muốn tránh phiền phức thì lùi lại phía sau, còn những kẻ thích hóng chuyện thì lại rướn lên chen lấn lên trước.

Lúc này, mấy tiểu đệ t.ử vừa thỉnh giáo Tuyết Vi lập tức đứng ra bênh vực nàng: “Ngươi là kẻ nào? Đừng có ăn nói hàm hồ!”

Từ xưa đến nay, đi kiếm chuyện sợ nhất là phải diễn màn độc thoại. Thấy có người lên tiếng phản ứng, tên bạch diện thư sinh liền nổi hứng, híp đôi mắt cười, nhìn thẳng về phía Hoài Tuyết Vi ở đầu bên kia:

“Bọn họ nghĩ ta đang nói nhăng nói cuội đấy, tỷ tỷ nói thử xem, những gì ta vừa nói có phải là đặt điều không? Nhị tỷ tỷ.”

Số người xung quanh tuy không nhiều, nhưng cũng không ngờ lại có màn kịch tính này, nhất thời dấy lên những tiếng xì xào bàn tán nho nhỏ.

Ngay cả Dao Trì Tâm cũng kinh ngạc không kém.

Hóa ra tên bạch diện thư sinh này không phải là loại a miêu a cẩu vô danh, thế mà lại có quen biết với Tuyết Vi sao?

Hắn gọi nàng ấy là gì?

Nhị tỷ tỷ?

Đây là kiểu tỷ tỷ gì, ruột thịt hay là cùng gia tộc?

Hoài Tuyết Vi rõ ràng cũng sững sờ, nhưng nàng xưa nay vốn giỏi kiềm chế cảm xúc, chỉ trong chớp mắt đã lấy lại vẻ điềm tĩnh thường ngày. Nàng cất bình t.h.u.ố.c vào ống tay áo, nói với các sư đệ sư muội hai bên: “Nếu vẫn còn thắc mắc, có thể đến Chu Tước phong tìm ta. Dược lý sâu xa rộng lớn, ta cũng chỉ hiểu biết chút da lông, nhưng mọi người có thể cùng nhau đàm đạo, biết đâu lại có nhiều thu hoạch hơn.”

Trước tình thế này, ai cũng hiểu Tuyết Vi sư tỷ mà ở lại thêm nữa thì chỉ thêm khó xử. Mọi người ngầm hiểu ý, gật đầu chào rồi để nàng rời đi.

Nàng tuy không mảy may d.a.o động, nhưng Thứu Khúc lại tỏ ra nôn nóng trước. Nụ cười trên mắt vụt tắt, hắn sải bước tiến lên vài bước, hét với theo bóng lưng Hoài Tuyết Vi: “Nhị tỷ tỷ đi vội vã thế, là chột dạ sao? Cố nhân lâu ngày không gặp ở ngay đây, sao không nán lại hàn huyên vài câu?”

Có lẽ vì hắn bám riết không buông, Hoài Tuyết Vi rốt cuộc cũng phải dừng bước.

Tên bạch diện thư sinh thấy thế, lại bày ra cái bản mặt chua ngoa, cay nghiệt: “Không nói lời nào, tức là ngầm thừa nhận rồi.”

“Nhìn xem, nhị tỷ tỷ giờ danh tiếng lẫy lừng, bao nhiêu người không quản ngại ngàn dặm xa xôi đến thỉnh giáo vài đường, chậc……”

Hắn ra vẻ đăm chiêu suy nghĩ, “Nhìn kiểu gì cũng thấy đám người tung hô tỷ vẫn chưa biết rõ ngọn ngành sự thật đâu. Chậc chậc, người ta sùng bái tỷ như thế, tỷ lại để họ bị lừa dối trong bóng tối, thế này thì không hay đâu nhỉ?”

Một câu "ngọn ngành sự thật" của hắn, bất luận thật giả thế nào, đã thành công khơi dậy trí tò mò của tất cả mọi người có mặt tại đó.

Sau khi nghe màn diễn xuất đầy cung bậc cảm xúc này, Hoài Tuyết Vi khẽ thở dài, xoay người đối mặt với Thứu Khúc, giọng điệu không hề hoảng hốt hay bất ngờ:

“Thẩm Duyệt, đệ cũng đã gia nhập tiên môn rồi.”

Dao Trì Tâm thấy nàng gọi người này là "Thẩm Duyệt", đoán chừng đây là tên thật ở trần gian. Chứ hai chữ "Thứu Khúc" nghe qua đã thấy kỳ quặc, không có họ, chẳng giống tên phàm nhân chút nào, chắc hẳn là danh tự mới được ban sau khi gia nhập tiên môn.

Thứu Khúc cúi đầu thi lễ tỏ vẻ khiêm nhường: “Hậu bối bất tài, muộn hơn ngài mười năm. Dù sư môn không có gì hiển hách, nhưng ta cũng dựa vào thực lực bản thân để được tôn trưởng thu nhận, bước chân vào con đường tu tiên.”

“Đâu giống như nhị tỷ, thấy Bách Thảo Đan Phòng không nhận liền quay sang bám lấy Dao Quang, mặt dày mày dạn cầu xin Chu Tước trưởng lão phá lệ thu nhận. Giờ lại ra vẻ con cưng của trời, cái danh đệ t.ử thân truyền này, tỷ mang trên người thật sự không thấy chột dạ sao?”

Hắn nói xong, trên mặt mang theo vẻ chỉ trích với khí thế đầy chính nghĩa: “Dù cho tỷ có là tỷ tỷ của ta, với hành vi như vậy, ta cũng thật sự thấy khinh bỉ.”

Một môn đồ của Bách Thảo Đan Phòng đang đứng xem kịch ở gần đó, thấy khói lửa sắp bén đến nhà mình, mồ hôi lạnh vã ra, vội vàng xoa dịu: “Tiềm chất của Hoài sư tỷ là không thể đong đếm, không thể gia nhập môn phái chúng ta là tổn thất của chúng ta. May mắn thay hiện giờ tỷ ấy đã có đất dụng võ ở Dao Quang, không để viên minh châu bị lu mờ.”

Thứu Khúc nghe xong lời vuốt đuôi chối bỏ trách nhiệm đầy nôn nóng của đối phương, tựa như nghe thấy một chuyện nực cười, bật ra một tiếng hừ lạnh từ mũi.

Một đệ t.ử nội môn của Chu Tước phong lập tức lên tiếng phụ họa: “Anh hùng không màng xuất thân, chuyện từ tám đời tám kiếp rồi, giờ lôi mấy cái nợ cũ này ra có ý nghĩa gì.”

“Đúng vậy!”

“Ha.” Hắn nhếch đôi lông mày lên, “Hay cho câu 'anh hùng không màng xuất thân', xem ra ngươi cũng biết xuất thân của nàng ta chẳng có gì vẻ vang rồi nhỉ. Vừa hay có người của Bách Thảo Đan Phòng ở đây, sao không hỏi xem năm đó nàng ta đã làm cái trò mờ ám gì mà bị người ta đuổi thẳng cổ ra khỏi cửa?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần - Chương 41: Chương 41 | MonkeyD