Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần - Chương 5
Cập nhật lúc: 26/02/2026 17:01
Có lẽ Yến Hành vì xảy ra chuyện mà không tìm thấy nàng, lòng nóng như lửa đốt mới chạy đi tìm nàng khắp nơi.
Có lẽ người không phải do hắn g.i.ế.c...
Nhưng đến giờ phút này thì chẳng còn "có lẽ" nào nữa.
Nàng thậm chí không còn rảnh rỗi để ngẫm lại xem vì sao Lãm Nguyệt lại xuất hiện ở nơi ở cũ của mình.
Sự tĩnh lặng của ngọn núi Dao Quang từ lúc vào đêm rốt cuộc bị tiếng thét ch.ói tai xé toạc.
Bốn bề dần vang lên những tiếng la hét hoảng loạn của đệ t.ử canh núi, thỉnh thoảng lẫn lộn tiếng quát tháo và đ.á.n.h đ.ấ.m.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Người đứng đầu các phong đâu hết rồi? Cái đồ mặt quan tài Lâm Sóc đâu?
Hắn chẳng phải luôn phản ứng nhanh nhất sao?
Không biết qua bao lâu, cảm giác Bạch Yến Hành đã đi xa, Dao Trì Tâm mới run rẩy chui ra khỏi bụi cỏ.
Nàng vừa chứng kiến một âm mưu điên đảo nhân sinh, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.
Lảo đảo đứng dậy thậm chí phải dùng cả tay chân, nàng chẳng khá hơn Lãm Nguyệt vừa lăn lộn dưới đất ban nãy là bao.
Nàng phải mau ch.óng ngự kiếm.
Châu thoa giấu trong tay áo rộng phóng ra một vệt kiếm khí, nàng nhảy lên, chớp nhoáng lao về phía ngọn núi chính.
Đúng lúc này, Dao Trì Tâm từ trên cao bắt gặp một đôi mắt đầy kinh ngạc dưới mặt đất.
Bốn mắt nhìn nhau, gió lốc còn chưa kịp thổi tung tà áo, người nọ bất ngờ hét lên thất thanh:
"Dao... Dao Trì Tâm ở đằng kia!!!"
Châu thoa đưa nàng bay lên trời, âm cuối của Lãm Nguyệt dần dần xa khuất. Từ sự do dự khi nhả chữ đầu tiên đến mức ngày càng kiên định phía sau, rõ ràng là ả muốn dồn nàng vào chỗ c.h.ế.t.
Ta đã làm gì cô ta chứ.
Dao Trì Tâm không sao hiểu nổi. Ngày thường ta cũng đâu có đối xử tệ bạc với cô ta?
Cùng là ngự kiếm, tốc độ của Bạch Yến Hành tuyệt đối không tầm thường.
Không biết hắn có nghe thấy hay không, nếu nghe được, chắc chắn sẽ nhanh ch.óng đuổi kịp.
Nhất thời Dao Trì Tâm không rảnh để thương xót cho thứ nhân tình mỏng như tờ giấy kia. Nàng c.ắ.n c.h.ặ.t răng, dốc toàn lực lao đi trong không trung bằng tốc độ nhanh nhất bình sinh.
Núi Dao Quang đã loạn đến mức này, tìm Lâm Sóc cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Kiếm khí dừng lại bên ngoài Phù Đồ Thiên Cung được bao phủ bởi kết giới. Nàng nhảy xuống, xách váy vừa chạy vừa gọi:
"Cha!"
Nơi này có pháp trận do các đời chưởng môn gia cố, lại thêm linh lực của lão tổ Dao Sơn sót lại. Nếu nói ngay giây tiếp theo trời sập đất nứt, thì nơi an toàn nhất toàn Cửu Châu chắc chắn là đây.
Lớp kết giới xám xịt không cản bước nàng, vô cùng bao dung nuốt trọn nàng vào trong.
Dao Trì Tâm xoay vòng giữa cung điện trống trải, gọi một tiếng "Cha", bốn phía đều vang lên tiếng vọng đáp trả.
"Cha! ——"
Ngay khi nàng bước đến trước bức tượng khổng lồ của vị lão tổ tiên môn, thân hình nàng đột ngột cứng đờ.
Rõ ràng trông thấy một người toàn thân đầy m.á.u đang tựa vào bệ đá cẩm thạch trắng.
"Lão..."
Dao Trì Tâm do dự tiến lên một bước, bên tai bỗng nghe thấy tiếng "lạch cạch". Nàng chấn động cúi đầu, nhìn thấy chiếc giày thêu nhấc lên từ vũng m.á.u dính dấp.
Và trong khoảng cách vài trượng trước mắt, vết m.á.u loang lổ ngắt quãng.
"Lão cha!"
Nàng lao nhanh về phía dưới bức tượng, run rẩy đỡ Dao Quang Minh dậy.
Chưa kịp lên tiếng, nước mắt đã tuôn trào không ngừng. Dao Trì Tâm lớn ngần này, đã bao giờ thấy lão nhân suy yếu đến nhường này.
"Cha, con đưa cha đi tìm Chu Tước Trưởng lão, con đưa cha đi ngay bây giờ..."
Chưởng môn Dao Quang vốn là một lão mập mạp dung mạo bình thường, ngày thường hồng hào rạng rỡ, thoạt nhìn vô cùng phúc hậu, tựa như đại chưởng quỹ của một cửa hiệu dưới nhân gian.
Vậy mà giờ khắc này chân nguyên bị tổn hại, ngũ quan nhanh ch.óng teo tóp già nua, trông giống hệt một con cóc khô đét.
Linh khí quanh người ông không ngừng tiêu tán. Ông khó nhọc lôi từ trong n.g.ự.c ra một bọc nhỏ đẫm m.á.u, hung hăng dúi vào tay nàng.
"Đây là Trấn Sơn Ấn."
Dao Quang Minh thở dốc, "Cầm lấy, mau đi đi."
Dao Trì Tâm tầm mắt mờ nhòe nhận lấy, làm sao nỡ vứt bỏ cha ruột mặc kệ: "Là muốn đi mở đại trận Trấn Sơn đúng không? Chúng ta cùng đi."
Lão nhân dường như đến nói chuyện cũng mất sức, lại dường như không muốn giải thích nhiều với nàng.
Ông dùng sức đẩy nàng sang một bên, lạnh lùng sắc bén hiếm thấy: "Đi!!"
Nàng bị đẩy lảo đảo lùi lại vài bước.
Dù có vô dụng như vị Đại sư tỷ này, cũng có thể nhìn ra cha nàng lúc này đã vô phương cứu chữa, chân nguyên vỡ nát chỉ là chuyện sớm muộn.
Dao Trì Tâm hai tay ôm c.h.ặ.t bọc nhỏ, không biết làm sao khóc lóc gọi vài tiếng "Cha".
"Mau, đi, đi!"
Dao Quang Minh nghiến răng dùng hết sức lực cuối cùng rặn ra ba chữ.
Nàng dùng ống tay áo gạt nước mắt, biết đại nạn ập đến gọi cha cũng vô dụng. Cuối cùng nhẫn tâm quay người lại, bắt đầu một vòng chạy trốn trong đêm.
