Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần - Chương 6

Cập nhật lúc: 26/02/2026 17:01

Khi ra khỏi kết giới cửa sau, bầu trời bên ngoài đã hoàn toàn biến dạng. Giữa không trung ngự kiếm không phải là tán tu áo đen thì là người của Bắc Minh Kiếm Tông.

Dao Trì Tâm không dám tùy tiện bay loạn, hạ thấp độ cao nương theo chiều gió đi một đoạn, rồi hạ xuống mặt đất ôm váy chạy bộ.

Bộ hỉ phục lộng lẫy này, trưng bày thì hoành tráng, lúc vận động thì đúng là mớ vướng víu ẩm ướt nhếch nhác.

Dao Trì Tâm vừa "hu hu hu" khóc, vừa xé rách tà váy thêu phức tạp, khập khiễng lao về hướng đại trận Dao Quang.

Trong lòng nàng loạn cào cào. Một nửa chìm trong nỗi đau mất người thân, nửa kia lại mờ mịt không biết phải làm sao.

Khởi động đại trận Trấn Sơn là phản ứng đầu tiên của nàng lúc lâm nguy, giống hệt như người bình thường bị ức h.i.ế.p sẽ nghĩ đến chuyện báo quan.

Nhưng trên thực tế, muốn khởi động trận pháp ít nhất phải có tu vi Hóa cảnh trở lên.

Cả núi Dao Quang cũng chỉ có đẳng cấp Trưởng lão mới làm được, ngoài ra chỉ có Lâm Sóc.

Đại sư tỷ không nằm trong số đó, nàng đi cũng chỉ để giương mắt ếch lên nhìn.

Pháp trận cũng chẳng vì nàng gào thét vài tiếng mà mở cửa.

Phải làm sao bây giờ? Có lẽ nên đi tìm Lâm Sóc trước? Hay là liên hệ với đệ t.ử thủ sơn gần đây?

Chu Tước phong thế nào rồi, Huyền Vũ trưởng lão đã xuất quan chưa?

Chưa kịp để những "có lẽ", "hay là" thành hình, mắt cá chân bỗng truyền đến một cơn đau xé ruột. Đùi phải Dao Trì Tâm mềm nhũn, ngã sấp mặt xuống đất.

Gân chân bị cắt đứt.

Nàng khó nhọc chống nửa người lên, vừa hít một ngụm khí lạnh đau đớn, bỗng dưng nhận ra điều gì đó, đột ngột ngẩng đầu.

Từ bốn phương tám hướng, những bóng đen không biết xuất hiện từ lúc nào đang từ trên trời giáng xuống, chậm rãi bao vây.

Dưới bầu trời mây mù ảm đạm, chúng như bóng ma bủa vây nàng, c.h.ặ.t đứt mọi con đường.

"Ây da, đây không phải là Đại sư tỷ của chúng ta sao?"

Từ trong vòng vây, một thiếu niên mặc trường bào màu lam nội môn bước ra. Hắn trông chừng mười sáu mười bảy tuổi, nửa khuôn mặt ngây ngô hiện lên dưới ánh trăng mờ, giọng điệu biếng nhác nhưng ác độc.

"Gấp gáp đi đâu vậy?"

Dao Trì Tâm chỉ thấy hắn quen mắt, nhưng nhất thời không nhớ ra tên, có lẽ là một đệ t.ử nội môn thường hay đi theo Bạch Yến Hành.

Nàng hai tay ôm c.h.ặ.t Trấn Sơn Ấn, không khỏi tuyệt vọng nghĩ:

Cả núi Dao Quang lại có nhiều nội quỷ thế này sao?

"Đúng rồi, rất ngạc nhiên đúng không?"

Đối phương như đọc được suy nghĩ của nàng, nghiêng đầu thản nhiên nói:

"Cũng phải thôi, kẻ ngậm thìa vàng lớn lên như sư tỷ, rất khó tưởng tượng đến cảnh tượng diệt môn t.h.ả.m khốc chỉ sau một đêm."

"Suy cho cùng, chốn thế ngoại đào nguyên sản sinh ra những kẻ ngốc nghếch ngây thơ như núi Dao Quang cũng không có nhiều."

Dao Trì Tâm chính là kẻ ngốc nghếch ngây thơ đó, nghe hắn nói vậy lập tức không có lời nào để phản bác. Nhưng cảm xúc vô cùng tức giận, đành đỏ mắt, nổi gân xanh trừng mắt nhìn hắn.

Đáng tiếc ánh mắt có hung dữ đến đâu cũng chẳng thể đả thương người.

Thiếu niên chẳng mảy may để tâm, ngược lại còn bị nàng chọc cười: "Sư tỷ đừng giận mà, một đường chạy trốn chật vật thế này là muốn tìm ai cứu mạng hả?"

"Để ta đoán xem —— Chắc là Lâm Sóc nhỉ? Ha, con ch.ó điên đó đúng là chống đỡ lâu nhất, hơn người khác khoảng nửa nén hương, bị c.h.é.m ngang lưng vẫn không chịu tắt thở, cuối cùng còn tự bạo chân nguyên. Cũng coi như có cốt khí."

Bàn tay nắm Trấn Sơn Ấn của Dao Trì Tâm đột ngột siết c.h.ặ.t, móng tay gãy vụn.

Nàng phẫn nộ c.ắ.n c.h.ặ.t răng, m.á.u nóng xông lên não. Một thủ quyết còn chưa kịp thành hình đã bị pháp chú của đối phương đ.á.n.h tan tành.

Khuôn mặt thiếu niên lạnh lẽo: "Kết ấn chậm như vậy, đừng học đòi đ.á.n.h lén. Tỷ vừa mới dẫn khí nhập thể à? Mấy đệ t.ử ngoại môn canh cửa còn thành thạo hơn tỷ đấy."

Nàng chống một bàn tay tái nhợt khô khốc trên mặt đất, dù không cam lòng nhưng cũng hiểu rõ người ta nói không sai.

Hiện tại đừng nói là đ.á.n.h trả, e rằng nàng ngay cả một chiêu cũng không đỡ nổi, lấy đâu ra bản lĩnh để báo thù.

Dao Trì Tâm tự biết đuối lý nên không nói lời nào. Thiếu niên thấy bộ dạng hèn nhát của nàng, cơn tức giận vô cớ lại nổi lên.

"Thật không hiểu Bạch Yến Hành làm sao mà chịu đựng được tỷ mấy năm nay. Nếu ta là tỷ, thà bò dậy đồng quy vu tận với kẻ địch còn hơn ngồi đó khóc lóc."

"Chẳng phải chưởng môn đã cho tỷ uống những viên đan d.ư.ợ.c thượng hạng nhất sao? Tỷ nổ chân nguyên cho ta xem thử nào!"

Nói đến đây, dường như hắn cũng cảm thấy vô vị, cuối cùng khẽ cười nhạo một tiếng:

"Thôi bỏ đi, là ta trông chờ quá mức vào tỷ. Một kẻ sống trong nhung lụa như sư tỷ, làm sao dám dễ dàng tìm c.h.ế.t."

Một sát thuật nhanh ch.óng ngưng tụ trên đầu ngón tay hắn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần - Chương 6: Chương 6 | MonkeyD