Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần - Chương 7

Cập nhật lúc: 26/02/2026 17:01

"Dao Trì Tâm, đạo lý sinh tồn, cá lớn nuốt cá bé, bầy cừu bị đem đi làm thịt cũng phải cảm ơn cái chuồng đã che chở chúng an nhàn sống qua ngày."

"Gieo nhân nào gặt quả nấy, đây là báo ứng tỷ đáng phải chịu."

"Kiếp sau hãy hối hận đi ——"

Cuồng phong mang theo đao quang kiếm ảnh cuốn bay bụi đất, lao về phía nàng với khí thế xé rách mọi thứ.

Đầu óc nàng trống rỗng, trong lúc luống cuống chỉ kịp ôm đầu nhắm c.h.ặ.t mắt.

Tầm nhìn chìm vào bóng tối mịt mù trong chốc lát, ngay cả không khí dường như cũng ngưng đọng.

Thế nhưng nỗi đau xé rách da thịt trong dự kiến lại không ập đến.

Bên tai văng vẳng tiếng nứt vỡ thanh thúy. Nàng dường như nắm bắt được điều gì đó, đột ngột mở to mắt.

Một đạo kiếm quang cản lại pháp chú hung hãn.

Bóng kiếm vẫn giữ nguyên tốc độ, tựa như một đóa hoa cuồng loạn xuyên qua bức tường người dày đặc xung quanh, nhanh đến mức không kịp nhìn.

Khoảnh khắc thuật pháp bị đẩy lùi, đám thích khách đồng loạt ngã gục.

Đại sư tỷ ngẩng đầu vẫn còn đang ngơ ngác sững sờ.

Dưới ánh trăng mờ ảo, người thanh niên mặc áo xanh tay cầm thanh trường kiếm cổ xưa, giọt m.á.u đỏ tươi nhỏ xuống không trung, nhẹ nhàng đáp xuống đứng chắn ngay trước mặt nàng.

Đệ t.ử nội môn núi Dao Quang đều mặc áo lam, còn thanh y thì...

Người nọ không cho nàng thời gian ngẩn người, hơi khom người không nói lời nào kéo lấy tay nàng, nói ngắn gọn: "Đi."

Dao Trì Tâm bị hắn kéo lên được một nửa... thì không lên được nữa —— chân bị đứt gân rồi!

Nàng lảo đảo theo hai bước, vô cùng hối lỗi nói với hắn: "Ta... chân ta bị thương, vẫn chưa hồi phục."

Thanh y nhân nghe vậy liếc nhìn xuống mắt cá chân nàng, lập tức đưa một cánh tay ra: "Nắm chắc."

Nàng vội đưa tay ôm lấy. Gần như cùng lúc, cả người nàng bị hắn vòng tay ôm ngang, phi thân lướt gió bay v.út lên trời cao.

Đây là người ngự kiếm nhanh nhất mà nàng từng gặp trong đời, trừ Dao Quang Minh ra.

Chỉ chớp mắt đã bỏ xa bọn truy binh tít tắp phía sau.

Thiếu niên áo lam vừa may mắn sống sót thoát khỏi lưỡi kiếm vội vã tung liên tiếp mấy đạo pháp chú về phía hai người:

"Đuổi theo! Đừng để bọn chúng thoát khỏi núi Dao Quang!"

Đám tán tu áo đen trên không nghe lệnh liền hành động.

Thuật pháp và ánh đao sắc bén nhiều lần sượt qua vạt áo của Dao Trì Tâm, nhưng đều bị thanh kiếm dưới chân khéo léo né tránh.

Nàng ôm c.h.ặ.t vai thanh niên, bất chấp tiếng gió đêm rít gào, lớn tiếng nhắc nhở:

"Ta vừa mới từ Phù Đồ Thiên Cung tới, bên đó e là không an toàn."

"Đi đường vòng qua đài Quan Tinh phía Tây đi, nếu pháp trận phòng ngự vẫn còn, chắc chắn sẽ cản được chúng một lúc!"

Nghe vậy, đối phương không hề do dự, không nói tiếng nào lập tức chuyển hướng.

"Cẩn thận bùa chú bên trái..."

"A, bên phải lại tới nữa!"

Trong cơn gió đêm lạnh buốt, những luồng kiếm quang bám theo như hình với bóng giống như những mũi tên đi lạc.

Có vẻ như cả thiên hạ đều muốn lấy mạng nàng.

Dọc đường bỏ trốn, Dao Trì Tâm không bị ám hại thì cũng bị phản bội, suýt chút nữa tưởng mình đã hoàn toàn đơn độc.

Nàng làm sao cũng không ngờ cuối cùng lại được một vị tiểu sư đệ chưa từng gặp mặt cứu giúp.

Người ta còn e ngại tu vi nàng kém cỏi, vừa phải ngự kiếm né tránh tấn công vừa phải để ra một tay che chở, sợ nàng ngã xuống.

Quả nhiên là chiếc lá rụng mới biết mùa thu tới, hoạn nạn mới rõ lòng người.

Dao Trì Tâm nhịn không được cay xè khóe mắt, dùng tay áo lau mạnh một cái, không cho phép mình quá mức yếu đuối.

"Đến gần đại trận Trấn Sơn, đệ thả ta xuống là được, ta còn phải đi mở trận nữa."

Thanh y nhân rốt cuộc cũng khẽ quay đầu lại, đôi mắt màu nâu lặng lẽ nhìn nàng.

Còn Đại sư tỷ thì hoàn toàn không nhận ra, vẫn đang hoảng loạn lên kế hoạch:

"Ta biết một lối tắt có thể đi thẳng ra ngoài núi."

"Đợi qua Lưu Vân Độ, dưới gốc cây phong hướng Tây Bắc có một kết giới ẩn nấp, từ đó đi ra là một thị trấn nhỏ."

"Đệ lợi hại như vậy, phá kết giới chắc chắn không thành vấn đề chứ?"

Đôi môi thanh niên khẽ mấp máy, dường như muốn mở miệng trả lời.

Nhưng chưa kịp lên tiếng, sắc mặt hắn đột biến, hắn tung một chưởng đẩy nàng ra xa.

Thanh quang cổ xưa của trường kiếm nghênh đón đạo sấm sét giáng xuống từ trời cao.

Ngay khoảnh khắc giao đấu, luồng linh phong mãnh liệt cuồn cuộn tỏa ra, ánh sáng trắng bùng nổ ch.ói mắt đến mức khiến người ta không thể mở mắt.

Dao Trì Tâm ngã mạnh từ giữa không trung xuống đất.

Gân chân vừa nối lại một lần nữa đứt toạc, nhưng lần này nàng không còn bận tâm đến việc kêu đau.

Uy h.i.ế.p và sức ép do tiếng sấm mang lại quen thuộc đến lạ thường. Trên đời này chắc chắn không thể tìm ra người thứ hai.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần - Chương 7: Chương 7 | MonkeyD