Vạn Cổ Đọa Thần: Ta Tại Quái Vật Tông Môn Phát Điên Tìm Đường Sống - Chương 59
Cập nhật lúc: 27/03/2026 02:11
“Nhưng!”
Ai yêu phế vật thì người đó biết.
Phế vật thật sự là đáng mắng lắm cơ!
Thứ bọn họ đang leo chính là thiên thê đấy nhé!
Là cái thiên thê cao chọc trời đấy nhé!
Là một con người thì đều nên biết rằng, trước khi leo thì nên mang theo chút đồ ăn chứ nhỉ?
Ít nhất thì cũng nên mang theo chút nước chứ nhỉ?
Nhưng cái con bé Phù Tang này ấy mà, sau khi leo tới giai đoạn thứ năm thì đôi môi khô nẻ, vẻ mặt trong trẻo nhìn nàng chằm chằm.
Hỏi nàng ta nhìn cái gì nàng ta cũng không nói.
Nhưng đôi mắt thì sắp dính c.h.ặ.t vào bình nước của nàng rồi.
Lộ Tiểu Cẩn lúc này mới nhận ra muộn màng, con bé này dường như vẫn chưa hề uống nước:
“Cô chẳng lẽ không mang theo nước sao?”
Phù Tang đôi môi khô nẻ, nhưng vẫn cứng miệng:
“Chúng ta làm công chúa ấy mà, sao có thể tự mình mang theo nước được chứ?”
Đừng hỏi, hỏi thì chính là sự tôn nghiêm của công chúa đấy.
Lộ Tiểu Cẩn:
“……”
Cái chính là bên cạnh người cũng đâu có mang theo thị nữ đâu chứ hả?
Nhưng cái hạng phế vật do chính mình dắt theo thì không thể thật sự để nàng ta ch-ết khát ở đây được.
Đương nhiên là phải chiều chuộng thôi.
May mà trong nhẫn trữ vật của nàng có nhiều bình nước dự phòng.
Thế là Lộ Tiểu Cẩn từ trong bao nải không lớn lắm của mình lại móc ra một bình nước nữa:
“Nè, uống đi.”
Phù Tang lúc này lại không còn vẻ kiêu kỳ của công chúa nữa, ực ực ực uống lấy uống để một cách rất hăng say.
Sau khi uống xong lại nhìn chằm chằm vào miếng bánh trong tay nàng.
Khá lắm, đây là hoàn toàn ăn vạ nàng rồi.
Lộ Tiểu Cẩn không đưa, Phù Tang cũng không nói gì, chỉ cứ ch-ết trân nhìn miếng bánh trong tay nàng.
Vẻ mặt đáng thương vô cùng, nhưng vẫn cố giữ lấy sự tôn nghiêm của công chúa, không nói thêm lấy một lời không đòi thêm lấy một miếng bánh.
Lộ Tiểu Cẩn bị nhìn đến mức không còn cách nào khác, chỉ có thể nhét miếng bánh vào tay Phù Tang:
“Ăn đi.”
Phù Tang vốn dĩ đã mệt đến mức kiệt sức, rơm rớm nước mắt nhìn nàng một cái, những lời cảm kích đều nằm cả trong đôi mắt ngấn lệ kia, không màng đến đôi chân vẫn còn đang run rẩy, ngồi bệt xuống bậc thang bắt đầu ăn.
Vừa ăn vừa cảm thán:
“Bản công chúa cả đời này chưa bao giờ ăn thứ gì khó ăn đến nhường này!”
Ăn thì hì hục hì hục, khá là ngon lành.
Lộ Tiểu Cẩn:
“……”
Xem cái con bé này bị đói đến mức nào kìa.
Cảnh này ai mà phân biệt được nàng ta với dân tị nạn chứ hả.
Thấy sắp tới buổi trưa rồi, mặt trời đang lúc gắt nhất, Lộ Tiểu Cẩn liền ngồi xuống bóng râm bên cạnh, lấy miếng bánh do Tiểu Tứ chuẩn bị sẵn ra từ từ gặm.
Đừng nói nha, ngon thật đấy chứ lị.
Một cô bé mặc y phục vải thô ở cách đó không xa trầm tư nhìn Lộ Tiểu Cẩn một cái, sau đó lại đội cái nắng gắt từ từ leo lên trên.
Lộ Tiểu Cẩn thong thả nhìn xuống dưới thiên thê.
Nhìn một cái liền nhìn thấy gã đàn ông đang hì hục hì hục leo lên trên.
Đừng nói nha, sau khi bị đ-á một cái như vậy, gã đàn ông kia chắc là do tức quá, trong nháy mắt dường như đã đả thông được hai mạch Nhâm Đốc vậy, cả người tràn đầy nghị lực, cứng rắn leo lên được tới tầng thứ sáu.
Cách Lộ Tiểu Cẩn cũng chỉ có mấy bậc thang mà thôi.
Leo đến mức đôi mắt đều nạp đầy tơ m-áu rồi kìa.
Nỗ lực biết bao nhiêu chứ.
Cảm động thấu tận tâm can biết bao nhiêu chứ hả.
Lộ Tiểu Cẩn lập tức cười hì hì tấp tểnh tấp tểnh bước tới:
“Hây, huynh đệ!”
Gã đàn ông:
“!”
Mọi người đang gian nan leo lên trên:
“!”
Đây chính là tầng thứ sáu đấy nhé!
Tầng thứ sáu đấy nhé!
Cái này mà còn dám đi ngược trở lại sao?
Người đàn bà này không lẽ là điên rồi sao!
Sắc mặt gã đàn ông vô cùng khó coi, đôi mắt vốn dĩ đã leo đến mức đỏ rực, lúc này nhìn qua dường như còn lộ ra một chút khí tức tanh m-áu.
Giống như sắp ăn thịt Lộ Tiểu Cẩn vậy.
“Ngươi muốn làm gì!
Con mụ thối tha kia, đây chính là địa bàn của Thiên Vân Tông đấy nhé, nói cho ngươi biết cũng không sao, ta đã nghe ngóng rõ ràng rồi, dưới núi là có Chấp Pháp Đường đấy nhé!”
“Chỉ cần ta đem chuyện này nói cho người của Chấp Pháp Đường biết, ngươi cho dù là có vượt qua được thí luyện thì cũng đừng hòng bước chân vào Thiên Vân Tông!”
Gã đàn ông đã học khôn hơn một chút, giọng nói hạ thấp xuống rồi.
Nghe qua có vẻ nham hiểm giống như một con rắn độc vậy.
Lộ Tiểu Cẩn:
“!”
Cho dù là có vượt qua được thí luyện thì cũng đừng hòng bước chân vào Thiên Vân Tông sao?
Thật vậy sao người anh em?
Ngươi thật sự có thể khiến ta cút ra ngoài sao?
Lộ Tiểu Cẩn rưng rưng nước mắt.
Đến thế giới này mấy ngày rồi, đây vẫn là người đầu tiên nói ra lời ấm áp như vậy với nàng.
Hắn, hắn là muốn thách thức uy quyền và thế lực của Tư Không Công Lân, cùng nàng đào tẩu đến chân trời góc bể sao!
—— Ước chừng là đào tẩu không được đâu.
—— Với cái tay nhỏ chân nhỏ của cái người nhiệt tình này thì làm sao mà địch nổi Tư Không Công Lân cho được chứ.
Nhưng hắn có cái tâm này!
Hắn thật sự là, nàng cảm động đến ch-ết mất thôi!
“Thật sao?
Chấp Pháp Đường ở đâu vậy?”
Lộ Tiểu Cẩn nước mắt đầm đìa, vẻ mặt đầy mong chờ, “Hay là chúng ta bây giờ đi luôn đi?”
Có lẽ sao?
Có lẽ thật sự thành công thì sao?
Chấp Pháp Đường gì đó ấy mà, mặc dù đều là người của Tư Không Công Lân cả.
Nhưng!
Biết đâu bọn họ không quen biết nàng thì sao?
Chỉ định là hai người bọn họ còn thật sự có thể làm một đoạn đường ngắn ngủi của những kẻ đào tẩu cũng nên.
Nàng sẵn lòng!
Gã đàn ông nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của Lộ Tiểu Cẩn, tưởng rằng nàng đã sợ rồi, nụ cười nơi khóe miệng càng thêm nham hiểm giống như bò cạp độc vậy:
“Sợ rồi sao?
Biết sợ là đúng rồi đấy!
Xin lỗi thì miễn đi, chỉ cần ngươi cõng ta từ đây lên đỉnh thiên thê, ân oán giữa chúng ta coi như chưa từng xảy ra.”
Lộ Tiểu Cẩn:
“?”
Cõng…… cõng lên trên sao?
Không phải chứ người anh em, ngươi bây giờ nặng nhẹ bao nhiêu trong lòng ngươi không có chút tự trọng nào phải không?
Đừng nói là hắn rồi, ngay cả cõng cái thân hình nhỏ nhắn của Phù Tang kia thì nàng cũng cõng không nổi đâu nhé.
Chẳng lẽ không thấy cái thiên thê này dài dằng dặc ra sao hử.
“Hay là chúng ta vẫn cứ nên đi Chấp Pháp Đường trước đi?”
Lộ Tiểu Cẩn vẫn còn mang theo một tia hy vọng.
Gã đàn ông nheo mắt lại, tức đến mức l.ồ.ng ng-ực phập phồng không thôi:
“Ngươi thật sự cho rằng Chấp Pháp Đường không thể làm gì được ngươi phải không?
Ta nói cho ngươi biết, cho dù là Chấp Pháp Đường không quản, thì chuyện ngươi ra tay với ta ở trên thiên thê này cũng đừng hòng mà kết thúc êm đẹp được!”
“Cho dù ngươi có vượt qua được thí luyện thiên thê, ta cũng có thể khiến ngươi ở ngoại môn không có lấy một ngày sống yên ổn, ngươi có tin không!”
“Biết điều thì cõng ta lên trên đi.”
“Nếu không thì…… hừ hừ……”
Gã lộ ra nụ cười của một kẻ đại ác nhân.
Trong phim truyền hình, những tên phản diện đều cười như vậy cả.
