Vạn Cổ Đọa Thần: Ta Tại Quái Vật Tông Môn Phát Điên Tìm Đường Sống - Chương 60
Cập nhật lúc: 27/03/2026 02:11
“Mà những tên phản diện cười như vậy, cơ bản đều không có kết cục tốt đẹp gì.”
Lộ Tiểu Cẩn có chút đau lòng:
“Ngươi là nói, chuyện này Chấp Pháp Đường không quản phải không?”
Vì Lộ Tiểu Cẩn không có làm thật quá đà, Chấp Pháp Đường đương nhiên sẽ không quản những chuyện nhỏ nhặt này.
—— Dù sao tu tiên cũng là coi trọng vận số mà.
—— Gặp phải Lộ Tiểu Cẩn, coi như vận số của gã không tốt.
—— Chấp Pháp Đường:
“Vận số không tốt ảnh hưởng tới tu tiên giới ấy mà, lui lui lui!”
Gã đàn ông thấy nàng không cuống lên nữa, bản thân gã lại cuống lên:
“Thì đã làm sao, ta có đầy cách để khiến ngươi sống không yên ổn!”
Dù sao cái khí thế này gã cũng không hề yếu đi chút nào cả.
Lộ Tiểu Cẩn thở dài một tiếng.
Xem ra nàng không thể đào tẩu được rồi.
Đã như vậy thì phản diện thì nên có cái dáng vẻ t.h.ả.m hại của kẻ phản diện chứ nhỉ.
Thế là, trong ánh mắt kinh ngạc của gã đàn ông, Lộ Tiểu Cẩn tung chân một cái là một cú đ-á.
A đát!
Gã đàn ông bị đ-á văng về tầng thứ năm.
“A ——!”
“Con mụ thối tha kia, ta đ* m* đại gia nhà ngươi!”
Làm kinh động cả một rừng chim ch.óc.
Đệ t.ử đứng xem:
“?”
Mọi người:
“?”
Nàng nàng nàng.
Nàng lúc này vậy mà vẫn còn sức lực để đ-á người cơ đấy!
Những kẻ vốn định làm người hòa giải, muốn thể hiện trước mặt đệ t.ử Thiên Vân Tông trong nhất thời đều đã ngoan ngoãn trở lại cả rồi.
Khuyên can hòa giải à?
Khuyên cái con khỉ!
Người đàn bà này nhìn qua có vẻ không phải là người tốt lành gì đâu nhé.
Ai mà biết được liệu có đ-á luôn cả bọn họ hay không chứ hử!
Lộ Tiểu Cẩn hài lòng nhìn thoáng qua gã đàn ông đang nằm bẹp ở tầng thứ năm c.h.ử.i rủa ầm ĩ, gã không vui thì nàng rất vui rồi, thế là vui vẻ tấp tểnh tấp tểnh quay trở lại bên cạnh Phù Tang.
Nàng cầm nước lên định uống, thì một cái tiểu b-éo múp mặc y phục lộng lẫy đang mệt đến t.h.ả.m hại ở bên cạnh đã ghé sát lại gần.
Gã khản giọng, nhìn Lộ Tiểu Cẩn với ánh mắt đầy mong đợi:
“Có thể cho tôi……”
Lộ Tiểu Cẩn:
“!”
Nàng đã đ-á người ta ra nông nỗi này rồi mà vậy mà vẫn còn có người dám đến ăn vạ sao?
Chương 44 Vị hôn phu của nguyên chủ sao? Não yêu đương xéo ra khỏi tu tiên giới ngay!
Hiển nhiên là Lộ Tiểu Cẩn đã nghĩ xấu về người ta rồi.
Cái tiểu b-éo múp trước mặt này ngập ngừng hồi lâu, trong lúc Lộ Tiểu Cẩn đã chuẩn bị tung chân, định đ-á luôn cả gã thì gã mới ngập ngừng nói:
“Có thể cho tôi xin một ngụm nước uống được không?”
Cổ họng gã khô khốc như sắp bốc khói đến nơi rồi.
Lộ Tiểu Cẩn lúc này mới nhìn kỹ lại tiểu b-éo múp một chút.
Cái tiểu b-éo múp này vốn dĩ trắng trẻo mập mạp, bây giờ bị mặt trời thiêu đốt đến mức vừa đỏ vừa đen, giống như sắp lột một tầng da vậy.
Héo rũ ra đó, dường như giây tiếp theo là sẽ ngất xỉu ngay tại chỗ vậy.
“Tôi…… tôi không biết thí luyện thiên thê là phải leo thiên thê, cho nên không có mang theo nước……”
Nước đều ở chỗ tiểu sai cả rồi.
Lộ Tiểu Cẩn nhìn thoáng qua tiểu b-éo múp, lại nhìn thoáng qua Phù Tang.
Khá lắm, hai người này có một điểm giống nhau đến kinh người là y phục lộng lẫy nhưng túi rỗng tuếch.
“Không uống không nước của cô đâu……”
Tiểu b-éo múp nói một câu mà cổ họng cứ như bị d.a.o cứa vậy, “Tôi trả tiền cho cô, cô muốn bao nhiêu tôi cũng đều có hết……”
Trả tiền à?
Chỉ nói suông vậy thôi chứ cũng chẳng thấy gã móc ra một tờ ngân phiếu nào cả.
Thôi bỏ đi.
Dù sao thì những người thật sự giàu có, những người thật sự thuộc về hoàng thất, đều có thể thông qua một vài thủ đoạn nhỏ để trực tiếp vào được nội môn.
Ví dụ như cái vị quận chúa nước Kim Ô trước đó, mặc dù mới chỉ ở Luyện Khí kỳ, nhưng chính là có thể cưỡi vật cưỡi, trực tiếp vào được nội môn.
Cho nên Lộ Tiểu Cẩn thở dài một tiếng, đưa một bình nước cho tiểu b-éo múp.
“Uống đi.”
Dứt lời, tiểu b-éo múp liền cầm lấy bình nước, ực ực ực uống lấy uống để.
Uống đến mức suýt chút nữa là sặc luôn rồi.
“Uống từ từ thôi.”
Lộ Tiểu Cẩn sợ gã làm mình nghẹn ch-ết ở chỗ này, thong thả lên tiếng, “Nước còn nhiều lắm.”
Lúc này, cô bé mặc y phục vải thô kia lại nhìn Lộ Tiểu Cẩn với ánh mắt khác thường một cái, nhưng không nói gì cả, chỉ âm thầm ôm lấy bao nải của mình, lại từ từ leo lên trên.
Tiểu b-éo múp uống nước xong cảm thấy như sống lại vậy, liên tục nói lời cảm ơn:
“Muội muội à, cô thật là tốt bụng, tiểu gia biết cô đạm bạc danh lợi, không cần tiền cũng không cần quyền, cho nên sau này chỉ cần cô có chỗ nào cần dùng đến tiểu gia, tiểu gia nhất định sẽ dốc hết sức mình!”
Lộ Tiểu Cẩn:
“……”
Vừa rồi còn nói là trả tiền đấy nhé.
Cái gã này thật biết tự tìm lối thoát cho mình làm sao.
Lộ Tiểu Cẩn cũng không nói gì nhiều, chỉ đưa thêm hai miếng bánh cho tiểu b-éo múp nữa.
Tiểu b-éo múp cảm động đến mức nước mắt đầm đìa, ôm lấy bánh và bình nước, chỉ thiếu nước là khóc ngay tại chỗ cho Lộ Tiểu Cẩn xem thôi.
Cuối cùng gã không có khóc.
Khóc là cần sức lực đấy nhé.
Gã bây giờ mệt đến mức chẳng còn sức lực đâu nữa rồi.
Thế là ba người liền ngồi ở cạnh bậc thang râm mát, thong thả ăn bánh.
Lộ Tiểu Cẩn lấy ra số thịt khô còn lại, chia cho mỗi người vài miếng.
Phù Tang và tiểu b-éo múp một lần nữa cảm động đến mức rơm rớm nước mắt:
“Cả đời này tôi chưa bao giờ được ăn món thịt khô nào ngon như thế này!”
Lộ Tiểu Cẩn:
“……”
Hiển nhiên nàng là đại gia trong số ba người rồi.
Hai cái người kia nghèo khổ biết bao nhiêu chứ hả.
Ăn xong đồ ăn, Lộ Tiểu Cẩn dắt Phù Tang tiếp tục leo lên trên.
Tiểu b-éo múp bám dính lấy sau lưng nàng, chân tay run lẩy bẩy đi theo leo lên trên.
Sau tầng thứ sáu trọng lực bắt đầu từ từ vượt quá mức chịu đựng của con người rồi.
Cho dù có Lộ Tiểu Cẩn dắt thì Phù Tang cũng rất khó có thể đứng vững được nữa rồi.
Không còn cách nào khác, Lộ Tiểu Cẩn chỉ có thể đi tìm cho nàng ta một cái gậy thô một chút.
Ngoảnh đầu lại nhìn liền đối diện với ánh mắt đầy mong đợi của tiểu b-éo múp.
Lộ Tiểu Cẩn im lặng một chút.
Tìm cho tiểu b-éo múp một cái gậy còn thô hơn nữa.
“Muội muội à, thật là cảm ơn cô quá đi……”
Tiểu b-éo múp cảm động đến mức nước mắt đầm đìa.
À, nước mắt là không có đâu.
Toàn là mồ hôi thôi.
Lộ Tiểu Cẩn xua tay:
“Cũng chỉ là việc tiện tay thôi mà.”
Ánh mắt Phù Tang ở bên cạnh nhìn nàng chẳng khác gì nhìn thiên thần cả.
—— Sự sùng bái đến từ phế vật.
Không chỉ có Phù Tang và b-éo múp, những người khác cũng càng lúc càng thấy tốn sức.
Cho dù là Sơ Tu và những người khác thì tốc độ ở sau tầng thứ tám cũng giảm xuống rõ rệt.
Những người có thể kiên trì tới tầng thứ tám hầu như đều là bám c.h.ặ.t lấy bậc thang và đ-á phù, nhích từng chút từng chút một lên trên.
