Văn Phòng Thám Tử Tư [hình Sự] - Chương 291: Kết Thúc (5) - Mây Tan Trăng Sáng
Cập nhật lúc: 02/01/2026 15:06
Vân Khai bước ra khỏi cánh cổng nhà xưởng bỏ hoang. Quý Triển Vũ đang tựa người bên cánh cửa sắt gỉ sét, đường xương hàm của anh cắt thành một đường vòng cung lạnh lùng dưới ánh trăng. Ánh mắt dưới lớp tóc mái vốn đang mang vài phần hờ hững, nhưng ngay khi thoáng thấy Vân Khai, nó bỗng chốc đông cứng lại.
Tầm mắt anh rơi chuẩn xác vào cánh tay đang rỉ m.á.u của cô. Yết hầu anh khẽ động đậy như muốn nói điều gì đó, nhưng cuối cùng anh chỉ mím c.h.ặ.t môi, im lặng lấy từ trong túi ra miếng bông tẩm cồn i-ốt. Khi đầu ngón tay chạm vào vùng da quanh vết thương, động tác của anh tự giác nhẹ lại, lực đạo kiểm soát vừa đủ, chỉ khiến cô cảm thấy một chút tê rát khi sát trùng.
Vân Khai hỏi: "Anh đến từ lúc nào?"
Quý Triển Vũ không đáp ngay, anh cúi đầu tập trung xử lý vết thương cho cô. Mãi đến khi xong xuôi, anh mới ngước mắt liếc nhìn cô một cái, giọng hơi khàn: "Vừa mới đến."
Anh không nói thời gian cụ thể, cũng không nhắc đến việc mình đã đứng trong gió bao lâu.
Vân Khai khẽ thở dài: "Anh không nên đến, đây là việc của tôi."
Quý Triển Vũ đáp: "Tôi đã đến rồi."
Vân Khai nói: "Hắn ta bảo không phải hắn nổ s.ú.n.g, người nổ s.ú.n.g đã c.h.ế.t rồi. Sao lại c.h.ế.t được chứ? Tôi còn chưa tìm hắn báo thù, sao hắn có thể c.h.ế.t dễ dàng như vậy." Giọng cô mang theo nỗi bùi ngùi khó tả.
Vân Khai tiếp lời: "Tôi phải đi một chuyến đến Liễu Giới Câu." Ánh mắt cô lạnh lẽo: "Dù người đã c.h.ế.t, tôi cũng phải đào xác hắn lên xem có đúng là hắn làm hay không."
Quý Triển Vũ nhìn Vân Khai. Cô nói với anh rằng mọi chuyện sắp kết thúc, nhưng cho đến tận bây giờ, phát s.ú.n.g của mười ba năm trước vẫn như một dây leo mục nát quấn c.h.ặ.t lấy cô. Chỉ còn một bước cuối cùng thôi, giật đứt sợi dây leo đó ra, Vân Khai mới có thể tự do.
Vì vậy, dù lời nói và hành động của Vân Khai có kỳ quặc đến đâu, anh cũng chỉ nói một câu: "Được."
Tìm đến nhà Ngô Thành Vĩ ở Liễu Giới Câu không khó, chỉ tốn chút thời gian. Lúc này là chín giờ tối. Gió núi cuốn theo lá rụng đập vào vách tường. Vân Khai đứng ở cổng viện, ngửi thấy đầu tiên là mùi ẩm mốc trộn lẫn với mùi bìa các-tông cũ. Cô bước vào trong. Đây là một căn nhà cấp bốn đặc trưng ở nông thôn có sân vườn, trong nhà không bật đèn, ánh sáng duy nhất hắt vào từ đèn đường nhà hàng xóm. Bên ngoài nhà chất đống bìa giấy cao nửa người và vô số chai nhựa, gió thổi qua phát ra tiếng kêu sột soạt.
Cánh cửa chính chỉ được cài hờ, Vân Khai mở ra đi thẳng vào trong. Ngay khoảnh khắc bước qua ngưỡng cửa, mùi ẩm thấp và mùi nước tiểu xộc thẳng vào mũi khiến cô nhíu mày.
Trên giường là một người đàn ông già nua đang nằm đó, tiếng thở "khò khè, khò khè" nghe như tiếng ống bễ cũ kỹ đang kéo, mỗi nhịp thở đều nặng nề và khó khăn. Lão co quắp trên giường, quần áo trên người đã ngả sang màu đen, cổ áo trễ xuống để lộ vùng da cổ nhăn nheo, lỏng lẻo.
Vân Khai không cố ý bước nhẹ, thậm chí cô đã tiến lại rất gần. Nhưng lão già trên giường không hề hay biết. Lão vẫn nằm nghiêng như một cái xác, chỉ có l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng theo hơi thở nặng nề mới cho biết lão còn sống. Tóc lão trắng xóa, lưa thưa dính vào da đầu, những nếp nhăn bên má hằn rất sâu. Đôi mắt lão mở trừng trừng nhưng đục ngầu, bao phủ bởi một lớp màng trắng mỏng, chẳng còn tiêu cự.
Lão bị mù, đây là một người mù.
Vân Khai quan sát căn phòng. Phòng rất nhỏ, bên phải lối vào là một chiếc giường sắt cũ, trên giường không có chăn gối t.ử tế mà chỉ chất đống vài nùi giẻ đen sì và một chiếc khăn lông rách nát không rõ màu gốc. Trong kẽ giẻ dính đầy bụi bẩn, mép khăn lông rách nát lộ ra cả phần bông bên trong.
Cạnh giường là một chiếc bàn gỗ xám xịt, trên đó xếp chồng ba cái bát sứ thô bị mẻ, dưới đáy bát vẫn còn dính những hạt cơm khô cứng. Xung quanh vứt rải rác chai nhựa không, giấy vụn vo tròn, ở góc bàn là mấy chiếc bánh mì bốc mùi khó ngửi đã nổi mốc xanh.
Bên ngoài cổng viện đột nhiên vang lên một giọng nói: "Các người là ai? Làm gì trong đó đấy?"
Vân Khai bước ra cửa, thấy Quý Triển Vũ đang trò chuyện với người đó. Đó là một người phụ nữ trung niên, tay bưng một bát cơm, bên trên lèo tèo vài miếng bắp cải tưới chút nước thịt, nhìn chẳng ra hình thù gì, trông như đồ cho ch.ó ăn.
Vân Khai nói: "Chúng tôi đến tìm người."
Người phụ nữ quan sát hai người, nhìn từ chiếc áo khoác măng tô cắt may tinh xảo trên người Vân Khai rồi liếc ra ngoài cổng — chiếc xe hơi màu đen tỏa ánh kim lạnh dưới nắng, logo xe bà không nhận ra nhưng trông rất sang trọng. Bà lại quay sang nhìn người đàn ông bên cạnh, chiếc đồng hồ lộ ra dưới ống tay áo vest lấp lánh ánh sáng, ngay cả tư thế đứng cũng toát lên vẻ quy củ mà bà chưa từng thấy.
Trông như hai người giàu có.
Khuôn mặt đang căng thẳng của bà lập tức giãn ra, sự cảnh giác tan biến phần lớn: "Các người tìm ai cơ? Vừa rồi tôi nói hơi to tiếng, thật sự là căn nhà này lâu lắm rồi không có người lạ đến, chỉ còn sót lại mỗi lão già thôi."
