Văn Phòng Thám Tử Tư [hình Sự] - Chương 292: Kết Thúc (5) - Mây Tan Trăng Sáng

Cập nhật lúc: 02/01/2026 15:06

Vân Khai hỏi: "Ngô Thành Vĩ có sống ở đây không? Bà có quan hệ gì với gia đình này?"

Người phụ nữ trung niên nghe thấy cái tên này thì ngẫm nghĩ một hồi: "Ngô Thành Vĩ? Hắn c.h.ế.t lâu rồi, c.h.ế.t từ nhiều năm trước rồi!" Bà vỗ vỗ n.g.ự.c mình: "Tôi quan hệ gì với nhà này á? Chẳng quan hệ gì cả, tôi là cán bộ phụ nữ của thôn. Lão già này là hộ nghèo neo đơn của thôn chúng tôi, người thân c.h.ế.t sạch rồi, chỉ còn mình lão thôi, vừa mù vừa điếc. Trước đây còn nhặt được chai nhựa, bìa giấy đổi lấy ít tiền, hai tháng nay thì đi không nổi nữa rồi."

"Chắc cũng chẳng sống được bao lâu nữa. Dù sao cũng là người cùng thôn, người nhà lão c.h.ế.t hết chẳng tìm được ai thân thích, thôn cũng không thể giương mắt nhìn lão c.h.ế.t đói, nên chúng tôi thay phiên nhau mỗi ngày mang cho lão ít cơm nước để lão sống thêm được ngày nào hay ngày nấy." Người phụ nữ thở dài: "Cũng tội nghiệp, sống thế này tôi nhìn còn thấy khổ thay."

Vân Khai: "Chị à, chị rất am hiểu tình hình nhà này sao? Có thể trò chuyện với chúng tôi một chút không?"

Người phụ nữ rất nhiệt tình: "Được chứ, được chứ, không vấn đề gì. Chuyện trong thôn này có cái gì mà tôi không biết đâu. Vậy hai người đợi một lát, tôi mang bát cơm này vào đặt lên bàn cho lão đã."

Nói đoạn, người phụ nữ bưng bát cơm đi vào, tùy tiện đặt bát lên chiếc bàn nhỏ rách nát chất đầy tạp vật. Chưa đầy một phút bà đã quay ra, chán ghét đưa tay lên mũi quạt quạt: "Hôi quá, lão già c.h.ế.t tiệt này lại đi tiểu ra giường rồi."

Người phụ nữ nói tiếp: "Chỗ này không tiện nói chuyện, hai vị về nhà tôi đi."

Bà lên xe, tò mò hỏi đông hỏi tây đủ điều. Vân Khai không có tâm trạng trả lời, Quý Triển Vũ trái lại lịch sự đáp lại khá nhiều câu. Đến khi về tới nhà người phụ nữ, thái độ của bà càng niềm nở hơn, có lẽ vì bà đã nghe loáng thoáng về giá trị của chiếc xe này.

Chẳng mấy chốc, họ đã ngồi trên sofa nhà bà. Ánh đèn trong phòng sáng đến mức ch.ói mắt, mọi ngóc ngách trong căn nhà này đều tràn ngập ánh sáng.

Vân Khai hỏi: "Chị ơi, kể cho chúng tôi nghe Ngô Thành Vĩ c.h.ế.t như thế nào? Mười ba năm trước, chẳng phải hắn ta đã có tiền rồi sao?"

Người phụ nữ kinh ngạc nhìn Vân Khai: "Sao cô biết chuyện đó?" Bà chép miệng: "Dào ôi, nhắc đến chuyện này, Ngô Thành Vĩ là bạn học cấp hai của tôi đấy. Hắn... ôi, hắn bạc mệnh. Nhưng người đó tốt tính lắm, trước đây có việc gì nhờ vả hắn đều sẵn lòng giúp. Có đứa trẻ rơi xuống nước, hắn nhảy xuống cứu ngay, đồn cảnh sát còn tuyên dương hắn cơ mà."

Vân Khai: "Nói vậy hắn là người tốt?"

Người phụ nữ suy nghĩ rồi nói: "Là người tốt, chỉ là số khổ quá, đều do bố mẹ hắn gây nghiệp cả."

Vân Khai: "Chuyện là thế nào?"

Người phụ nữ kể: "Phải kể từ đầu mới được. Mẹ của Ngô Thành Vĩ lấy chồng hai lần, lần đầu là với bố đẻ hắn, được mấy năm thì ông kia mất. Một người phụ nữ nuôi con nhỏ sao sống nổi, chắc chắn phải tìm người đàn ông khác, thế là bà ấy lấy Ngô Đức — chính là lão già sắp c.h.ế.t trong căn nhà kia đấy. Mấy năm đầu, Ngô Đức đối xử với đứa con riêng này cũng khá tốt, nhưng sau đó, mẹ hắn sinh thêm một đứa con trai nữa."

"Cô tính xem, đã có con trai ruột rồi thì làm sao mà đối tốt với con người khác được nữa. Cho hắn ăn học đến hết cấp hai là may lắm rồi."

Người phụ nữ tiếp tục: "Hết cấp hai, Ngô Thành Vĩ phải đi làm thuê. Hồi nhỏ việc gì hắn cũng phải làm, còn đứa em trai thì được nuôi nấng quý giá lắm, nhà họ nói phải bồi dưỡng em hắn thành tiến sĩ."

Vân Khai im lặng lắng nghe.

"Nhưng thằng em đó không phải cốt cách học hành, cứ đổ tiền vào học mấy cái trường đại học rác rưởi, mới học năm nhất đã làm bạn học nữ có bầu, thế là nghỉ học, dắt bạn gái về nhà ăn bám bố mẹ. Cô bạn kia đòi nhà họ phải đưa một khoản tiền sính lễ lớn nếu không sẽ phá thai. Bố mẹ nó đâu có nỡ, nhưng bản thân lại không có tiền, thế là ép Ngô Thành Vĩ phải đưa tiền. Ngô Thành Vĩ làm việc ở công trường một tháng được bao nhiêu đâu, trước đây hắn chỉ giữ lại hai trăm tệ đủ ăn cơm, còn lại đưa hết cho nhà. Ngô Đức và mẹ đẻ hắn cứ một khóc, hai nháo, ba thắt cổ, lúc đó làm loạn lên cả vùng."

Người phụ nữ thở dài: "Sau đó họ ép Ngô Thành Vĩ đi bán m.á.u mấy lần, người xanh xao cả đi. Nhưng bán m.á.u một lần được có vài trăm tệ, thấm tháp vào đâu! Thế là Ngô Đức nghĩ ra một tối kiến, lão bảo mẹ Ngô Thành Vĩ giả bệnh, giả vờ sắp c.h.ế.t đến nơi để Ngô Thành Vĩ nghĩ cách xoay tiền viện phí. Ngô Thành Vĩ người thật thà, không ngờ mẹ ruột vì tiền mà lừa mình như thế, hắn tin thật, khóc một trận rồi ra khỏi nhà, nói chắc chắn sẽ mang tiền về, không để mẹ c.h.ế.t như vậy."

Nghe đến đây, Quý Triển Vũ nhìn Vân Khai một cái, gương mặt cô không có bất kỳ biểu cảm nào, cứ như người phụ nữ đang nói về một người hoàn toàn không liên quan đến cô.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.