Vãn Tranh - Chương 13 (kết)
Cập nhật lúc: 03/08/2026 15:04
Ngay trong đêm đó, thánh chỉ của Hoàng đế được ban xuống toàn quân.
Vân Vãn Tranh được truy phong tước hiệu:
“Trấn Quốc Trinh Liệt Quận chúa.”
Hưởng nghi lễ an táng cao nhất của Hoàng thất Đại Lương. Vân Vãn Tranh được truy phong làm Trấn Quốc Quận chúa, hưởng lễ nghi táng nhập hoàng táng cao nhất.
Hoàng đế ra lệnh toàn quân mặc áo trắng để tang ba ngày.
Từ các tướng lĩnh cao cấp cho đến binh sĩ bình thường, không một ai phản đối. Tất cả đồng loạt cởi giáp, khoác lên mình dải lụa trắng đau thương.
Trước linh cữu của nàng, Tạ Đình Uyên đứng lặng lẽ.
Hắn không tuốt kiếm thề thốt, cũng không gầm hú phát thệ báo thù.
Hắn chỉ nhìn vào lá cờ đỏ trên quan tài, cất giọng bình thản nhưng chứa đựng sức nặng ngàn cân:
"Từ nay về sau..."
Hắn dằn từng chữ:
Hắn nhìn thật lâu vào lá cờ phủ trên linh cữu.
Khàn giọng nói:
"Vãn Tranh."
"Ta không hứa báo thù."
"Ta chỉ hứa."
"…. về sau."
"Sẽ không còn bất kỳ người con gái nào."
"Phải rời quê hương."
"Đổi lấy hòa ước."
Đó không phải là lời hứa suông đáp lại triều đình hay bách tính.
Đó là lời hứa duy nhất hắn dành riêng cho Vân Vãn Tranh.
Rạng sáng, bầu trời phương Bắc hửng lên vệt sáng mờ góa gụa.
Đại quân Đại Lương rút chuyển về phương Nam. Cỗ quan tài phủ cờ đỏ của Vân Vãn Tranh đi chính giữa đội ngũ, được hàng vạn binh sĩ áo trắng lặng lẽ hộ tống.
Tạ Đình Uyên cưỡi hắc mã đi sóng đôi bên cạnh quan tài. Suốt cả chặng đường dài, hắn không nói thêm một câu nào, mắt nhìn thẳng về phía trước.
Mặt trời chậm rãi mọc lên nơi chân trời xa tắp, chiếu sáng lá cờ Đại Lương nhuốm m.á.u đang tung bay trong gió.
Phía sau lưng họ, khói lửa chiến trường đại mạc dần lùi xa và tắt nguội.
Không một ai biết.
Người cưỡi hắc mã đi bên linh cữu hôm ấy.
Mười năm sau.
Sẽ trở thành vị Hoàng đế thống nhất thiên hạ.
Cũng không một ai biết.
Suốt mười năm ấy.
Mỗi một quyết định của hắn.
Đều chưa từng quên lời hứa trước linh cữu nàng.
9.
Ba tháng sau ngày Bắc Địch đại bại.
Đại quân khải hoàn trở về Kinh thành. Cỗ quan tài phủ cờ đỏ của Vân Vãn Tranh đi chính giữa đoàn quân, được hàng vạn binh sĩ hộ tống.
Hai bên đường quan, bách tính quỳ kín hai lối đi.
Không một tiếng reo hò mừng chiến thắng. Không có khải hoàn ca. Chỉ có tiếng khóc thầm lặng lẽ và những cái cúi đầu rập đất.
Một bà lão gầy guộc nâng hai bàn tay run rẩy nghẹn ngào:
"Đó là Quận chúa..."
"Người đã đổi mạng cho chúng ta."
Đoàn quân đi qua giữa màn áo trắng. Hoàng thành trang nghiêm u uất, không có nổi một vệt hỷ sắc.
Vài tháng sau.
Sau khi mọi hậu sự của Vân Vãn Tranh và Vân Trường Nhạc được hoàn tất.
Hoàng đế vì lao lực, bệnh cũ tái phát.
Ngài hạ chiếu truyền ngôi.
Tạ Đình Uyên chính thức kế vị.
Ngày lễ đăng cơ, văn võ bá quan quỳ gập dưới bậc thềm rồng, đồng thanh tung hô vạn tế. Tiếng hô vang vọng khắp đại điện.
Tạ Đình Uyên khoác long bào cửu ngũ, lặng lẽ nhìn xuống khoảng trống thăm thẳm trước ngai vàng.
Hắn lại nhớ đến đêm cuối cùng ở Tĩnh An cung.
Đêm ấy, nàng ngồi bên bàn trà, nhẹ nhàng gảy một khúc đàn tranh. Còn hắn nhìn nàng, khẽ hứa một câu: "Đợi ta."
Cuối cùng. Người đợi hắn năm ấy, đã không còn nữa.
Đạo thánh chỉ đầu tiên sau khi Tạ Đình Uyên đăng cơ được ban bố ra toàn thiên hạ.
Không phải lệnh đại xá thiên hạ. Cũng không phải thưởng phạt công thần
Trực tiếp dằn từng chữ trên lụa vàng:
"Đại Lương từ nay về sau, vĩnh viễn không hòa thân."
“Kẻ trái chỉ.”
“Luận tội như phản quốc.”
Các đại thần quỳ dưới đại điện đồng loạt rập đầu nhận chỉ. Không một ai bước ra phản đối.
Tất cả đều hiểu rõ, sự tôn nghiêm ấy của quốc gia được đổi bằng cả tính mạng và m.á.u tươi của con gái Vân gia.
Thời gian trôi qua nhanh như chớp mắt.
Mười năm vạn dặm sơn hà.
Đại Lương thu phục hoàn toàn Bắc Địch, biên cương từ đây vĩnh viễn bặt tiếng binh đao. Bách tính an cư lạc nghiệp, ruộng đồng lại phủ một màu xanh trù phú.
Tạ Đình Uyên trở thành vị minh quân vĩ đại, kiến tạo nên thời kỳ thái bình thịnh trị chưa từng có.
Nhưng hắn cũng trở thành vị đế vương cô độc nhất trên ngai vàng.
Nhiều lần trong các buổi triều nghị, các đại thần quỳ gối khuyên can:
"Xin Bệ hạ lập Hoàng hậu, chọn phi tần nhập cung, khai chi tán diệp cho hoàng thất!"
Tạ Đình Uyên ngồi trên ngai rồng, ánh mắt phẳng lặng nhìn ra cửa điện:
Tạ Đình Uyên nhìn ra ngoài điện.
Rất lâu.
Mới khẽ nói.
"Trong lòng trẫm."
"Đã có Hoàng hậu."
"Không cần lập thêm nữa."Giọng hắn nhàn nhạt nhưng chứa đựng sự uy áp khiến cả triều đình nín lặng.
Từ đó về sau, không một ai dám nhắc lại việc tuyển phi nữa.
Suốt mười năm, hậu cung rộng lớn trống trải, không có lấy một bóng dáng phi t.ử.
Mỗi năm, đúng vào ngày Vân Vãn Tranh xuất giá hòa thân năm xưa, Tạ Đình Uyên lại rời khỏi hoàng thành.
Hắn không mang theo cấm quân hộ tống, cũng không dùng nghi trượng hoàng gia.
Đi cùng hắn chỉ có một cây đàn tranh mới do những nghệ nhân giỏi nhất kinh thành chế tác.
Mười năm.
Mười cây đàn.
Không một cây nào có người thứ hai chạm tới. Nhưng chưa từng có một ai gảy lên dù chỉ một nốt nhạc.
Mười năm sau.
Mái tóc hai bên thái dương của Tạ Đình Uyên đã điểm lốm đốm hoa xám.
Hắn lại một mình tìm về thung lũng nhỏ cô quạnh phía Bắc.
Nơi đây không phải Hoàng lăng uy nghiêm, cũng chẳng phải lăng tẩm đế vương lộng lẫy. Đó chỉ là ngôi mộ đơn sơ nơi lão ngục tốt từng chôn cất nàng năm xưa.
Sau khi bình định đại mạc, Tạ Đình Uyên chỉ cho dựng một tấm bia đá nhẵn mịn, tuyệt đối không dời mộ nàng về Kinh thành.
Bởi hắn từng nói:
"Nàng nằm ngủ yên ở đâu, thì cứ ở nguyên đó."
Tạ Đình Uyên chậm rãi đặt cây đàn tranh mới xuống trước tấm bia đá.
Hắn vươn bàn tay đã có nhiều nếp nhăn, nhẹ nhàng lướt qua các dây đàn kim loại.
Tiếng đàn vang lên giữa thung lũng vắng. Tiếng đàn rất chậm, rất nhẹ, réo rắt u buồn.
Đó chính là khúc "Quy Nhạn" mà nàng từng đàn cho hắn nghe trong đêm cuối cùng tại Tĩnh An cung.
Gió xuân khẽ nổi.
Tiếng lá cây xào xạc vang lên giữa thung lũng.
Không một ai đáp lời.
Tạ Đình Uyên nhìn thật lâu vào tấm bia đá.
Khóe môi khẽ cong lên.
Rồi lại chậm rãi lắc đầu.
Giọng hắn rất khẽ.
Khẽ đến mức giống như đang nói với chính mình.
"Không..."
"Là ta..."
"Đến muộn rồi."
Gió xuân lướt qua.
Nhẹ nhàng lay động vạt áo bào đã bạc màu.
Giống như năm ấy.
Có một người thiếu nữ mặc hồng y.
Đứng giữa ngàn vạn quân địch.
Đầu gối.
Chưa từng quỳ xuống.
Chỉ tiếc.
Lần này.
Nàng thật sự...
Không đợi hắn nữa.
Tạ Đình Uyên thò tay vào n.g.ự.c áo, lấy ra cây trâm ngọc bích.
Đó là cây trâm hắn đã tự tay rút ra từ trước n.g.ự.c nàng mười năm về trước.
Hắn cẩn thận đặt cây trâm ngọc nằm ngay ngắn bên cạnh tấm bia đá.
Hắn ngồi xuống bãi cỏ khô, tư thế giống hệt đêm hai người ngồi uống trà trước ngày nàng xuất giá.
Chỉ khác là, đối diện với hắn lúc này không còn người thiếu nữ mặc hồng y.
Chỉ còn tấm bia đá lạnh ngắt.
Hắn khàn giọng nói:
"Vãn Tranh."
"Thiên hạ mà nàng mong... đã đến rồi."
Hắn khẽ mỉm cười, mắt nhìn đăm đăm vào tấm bia:
"Không còn hòa thân. Không còn chiến tranh."
Giọng hắn run run.
Hắn ngồi rất lâu.
Giống như đang chờ.
Chờ một giọng nói quen thuộc đáp lại.
Nhưng từ đầu đến cuối.
Chỉ có gió xuân.
Khóe môi khẽ cong lên một nét cười chua chát, rồi chậm rãi lắc đầu.
Gió xuân lại nổi. Tiếng lá cây xào xạc vang lên giữa thung lũng tĩnh mịch.
Không một tiếng đáp lời.
Tạ Đình Uyên nhìn thật lâu vào dòng chữ khắc trên tấm bia đá lạnh ngắt.
Rồi hắn khàn giọng thốt ra một câu. Nhẹ hẫng như một tiếng thở dài tan vào hư không:
"Không..."
"Là ta..."
"Đến muộn rồi."
Gió lướt qua, khẽ lay tà áo bào đã bạc màu của vị hoàng đế cô độc.
Giống như năm ấy, có một người thiếu nữ từng khoác lên mình bộ hồng y rực rỡ, đứng giữa muôn vàn tiếng hò reo man rợ của kẻ thù
Đầu gối nàng, chưa từng quỳ xuống.
Lần này.
Nàng thật sự... không đợi hắn nữa.
----HOÀN---
Chân thành cảm ơn bạn đã đi cùng câu chuyện này. Nếu câu chuyện này khiến bạn rung động, hãy tiếp tục ở lại. Vì phía trước vẫn còn nhiều câu chuyện khác đang chờ bạn khám phá. Và nếu bạn muốn, hãy cùng bước sang một câu chuyện khác. Các bạn có thể tìm tên mình “Tịch Mặc Tĩnh Du” hoặc tên truyện để đọc tiếp nha.
ĐÍCH NỮ ĐỘC Y: NGƯỜI LY VƯƠNG MUỐN CƯỚI
Ta từng vì một câu "tuyệt không hối hận", mà đ.á.n.h đổi cả mạng sống.
Quỳ ba ngày trước từ đường để giữ hôn ước.
Thức trắng đêm nghiên cứu y thuật, chữa đôi chân đã tàn phế của hắn.
Cuối cùng, công lao thuộc về muội muội.
Tội danh lại thuộc về ta.
Ngày hắn mặc hỷ phục cưới người khác, cũng là ngày ta bị ép ký thư nhận tội, cắt đứt cổ tay rồi c.h.ế.t trong viện hoang.
Mở mắt lần nữa.
Ta trở về ba tháng trước tất cả bi kịch.
Lần này, ta không cứu nhầm người.
Ai nợ ta, ta sẽ tự tay đòi lại.
Kẻ cướp công, ta khiến nàng thân bại danh liệt.
Kẻ phụ bạc, ta khiến hắn quỳ xuống cầu xin.
Còn người từng đứng sau lưng thao túng tất cả...
Ta sẽ lột sạch từng lớp mặt nạ của bọn họ.
Kiếp này, ta không còn là quân cờ để người khác định đoạt số phận.
Ta sẽ cầm kim trong tay, chữa người đáng cứu, g.i.ế.c kẻ đáng c.h.ế.t.
Và tự mình chọn lấy người xứng đáng đồng hành đến hết một đời.
