Vết Thương Chẳng Thể Lành - Chương 8

Cập nhật lúc: 12/09/2026 06:01

Ngày gửi trên bưu kiện là ba ngày trước khi cô ấy qua đời.

Cô ấy đã dùng chút sức lực cuối cùng khi đôi bàn tay gầy guộc trăng chịt vết kim tiêm, khi những cơn đau u.n.g t.h.ư đang xé rách cơ thể để đan cho tôi đôi găng tay này.

Cô ấy đã nhờ y tá gửi nó đi, biết rằng mình sẽ không thể tự tay trao nó cho tôi.

Cô ấy đã dặn dò tôi chăm sóc bản thân, chúc tôi bình an, trong khi bản thân cô ấy đang phải đối diện với cái c.h.ế.t cô độc và đau đớn nhất.

Tôi cầm đôi găng tay lên áp c.h.ặ.t vào mặt.

Mùi len mới quyện với chút mùi t.h.u.ố.c sát trùng nhàn nhạt xộc thẳng vào mũi tôi.

Cố Từ: "Trời ơi, Nặc Nặc, Nặc Nặc của anh."

Tôi gào lên một tiếng thê lương, t.h.ả.m thiết như một con thú bị thương nặng.

Toàn bộ phòng tuyến cuối cùng của tôi sụp đổ hoàn toàn.

Tôi đ.ấ.m mạnh tay vào mặt bàn kính, m.á.u từ các đốt ngón tay tứa ra đỏ thẫm, nhưng tôi không cảm thấy đau.

Nỗi đau thể xác này chẳng là gì so với sự vụn vỡ đang diễn ra trong l.ồ.ng n.g.ự.c tôi.

Tôi đã đ.á.n.h mất một người yêu tôi hơn cả sinh mệnh, một người mà dù bị tôi làm tổn thương đến mức tàn tạ, vẫn dùng chút hơi tàn cuối cùng để ủ ấm đôi bàn tay tôi.

Tôi đeo đôi găng tay len vào, nó vừa vặn một cách hoàn hảo.

Hơi ấm từ những sợi len như lan tỏa vào tận xương tủy, nhưng lại khiến trái tim tôi lạnh lẽo đến cùng cực.

Tôi lảo đảo đi đến bên chiếc bàn trà, ôm lấy hộp tro cốt của Hứa Nặc.

Cố Từ: "Nặc Nặc, anh đeo găng tay rồi này, em xem, ấm lắm, anh sẽ không uống rượu nữa, anh sẽ không uống cà phê đá nữa, em về nấu canh cho anh đi, làm ơn, anh sai rồi, anh thực sự sai rồi."

Tôi quỳ gục giữa căn phòng khách rộng lớn, ôm c.h.ặ.t hộp tro cốt và đôi găng tay len.

Tiếng khóc nức nở vang dội trong không gian tĩnh lặng.

Tôi biết từ nay về sau dù tôi có gào thét đến rách cổ họng, dù tôi có dùng toàn bộ tài sản của mình để đ.á.n.h đổi, Hứa Nặc cũng sẽ không bao giờ quay lại nữa.

Sự ân hận này, nỗi đau này sẽ là bản án chung thân mà tôi phải mang theo cho đến cuối cuộc đời.

Ba tháng sau ngày Hứa Nặc mất, tôi quyết định bán lại toàn bộ cổ phần của mình tại công ty.

Ngày tôi cầm tờ giấy chuyển nhượng bước ra khỏi phòng họp hội đồng quản trị, cả công ty náo loạn.

Không ai hiểu vì sao một Cố Từ đầy tham vọng, người đã đ.á.n.h đổi cả m.á.u và nước mắt để xây dựng nên đế chế này, lại đột ngột buông bỏ tất cả khi đang ở đỉnh cao quyền lực.

Tô Mạn chặn tôi lại ở hành lang bãi đỗ xe.

Cô ta mặc một chiếc váy hàng hiệu mới nhất, đôi mắt trang điểm cầu kỳ trợn trừng nhìn tôi.

Tô Mạn: "Cố Từ, anh điên rồi sao? Anh định vứt bỏ cơ đồ này thật à? Vì một người đàn bà đã c.h.ế.t mà anh định hủy hoại cả cuộc đời mình sao? Anh có biết em đã vì anh mà bỏ ra bao nhiêu thứ không?"

Tôi dừng bước, quay lại nhìn cô ta, ánh mắt tôi lướt qua khuôn mặt xinh đẹp trẻ trung nhưng đầy sự toan tính ấy.

Lạ thật, trước đây tôi từng cho rằng sự nũng nịu của cô ta là gia vị của cuộc sống.

Nhưng giờ phút này nhìn cô ta, tôi chỉ cảm thấy một trận buồn nôn trào lên tận cổ họng.

Cố Từ: "Cô nói đúng, cô ấy đã c.h.ế.t rồi, và Cố Từ mà cô từng biết cũng đã c.h.ế.t theo cô ấy rồi."

Tôi cất giọng đều đều, không có lấy một tia cảm xúc.

Cố Từ: "Từ nay về sau đừng gọi tên tôi nữa, cái tên đó không xứng để thốt ra từ miệng cô."

Bỏ lại Tô Mạn đứng sững sờ như hóa đá, tôi bước lên xe, nổ máy rời đi.

Lần cuối cùng tôi nhìn lại tòa nhà chọc trời mang tên công ty mình, trong lòng không hề có chút nuối tiếc.

Tôi bán căn biệt thự ở trung tâm Thượng Hải, bán những chiếc siêu xe đắt tiền, toàn bộ số tiền khổng lồ thu được, tôi đem quyên góp cho quỹ nghiên cứu u.n.g t.h.ư dạ dày và các trại trẻ mồ côi dưới cái tên Hứa Nặc.

Tôi muốn tích chút công đức mỏng manh cho cô ấy, hy vọng ở một thế giới khác, cô ấy sẽ không phải chịu đựng sự đau đớn và cô độc nữa.

Giải quyết xong mọi thứ, tôi ôm hộp tro cốt bằng gỗ t.ử đàn, mang theo chiếc hộp gỗ sồi nhỏ xíu và đôi găng tay len màu xám tro bắt chuyến tàu hỏa chậm rời khỏi Thượng Hải.

Tôi trở về Bắc Kinh.

Tôi tìm đến khu nhà trọ tồi tàn nằm sâu trong một con hẻm nhỏ ở ngoại ô, nơi chín năm trước tôi và Hứa Nặc đã từng sống.

Thật may mắn, căn phòng trọ dưới tầng hầm ấy vẫn chưa bị dỡ bỏ.

Chủ nhà nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ lạ khi tôi trả trước tiền thuê nhà mười năm cho một căn phòng ẩm thấp, thiếu ánh sáng mặt trời nhưng tôi không bận tâm.

Tôi tự tay dọn dẹp căn phòng, kê lại chiếc giường đơn ọp ẹp vào đúng góc tường ngày xưa.

Tôi đặt hộp tro cốt của Hứa Nặc lên chiếc bàn gỗ nhỏ cạnh đầu giường, bên cạnh là tấm ảnh thẻ cô ấy cười rạng rỡ.

Cố Từ: "Nặc Nặc, chúng ta về nhà rồi."

Tôi vuốt ve nắp hộp gỗ, nhẹ nhàng thì thầm.

Cuộc sống của tôi ở Bắc Kinh trôi qua như một cái bóng không hồn.

Tôi không đi làm, số tiền tiết kiệm ít ỏi còn lại đủ để tôi sống lắt lay qua ngày.

Tôi bắt đầu sống theo đúng những gì Hứa Nặc đã dặn dò trong tờ giấy note cuối cùng.

Tôi cai rượu hoàn toàn, tôi không bao giờ đụng đến một giọt cà phê đá nào nữa.

Mỗi ngày tôi đều đặn nấu cơm ba bữa, ăn đúng giờ, dù thức ăn trôi qua cổ họng chẳng khác nào nhai sáp nến.

Tôi xâu chiếc nhẫn bạc rẻ tiền vào một sợi dây chuyền đeo sát trên n.g.ự.c trái.

Mặt dây chuyền kim loại lạnh buốt áp vào da thịt, mỗi nhịp tim đập là một lần nhắc nhở tôi về sự hiện diện của một tình yêu đã bị tôi tự tay bóp c.h.ế.t.

Buổi tối, tôi ngồi bên chiếc bàn gỗ nhỏ, mở cuốn sổ tay màu xanh nhạt ra đọc, rồi lại đeo đôi găng tay len vào, ôm lấy hộp tro cốt của cô ấy mà ngủ.

Cố Từ: "Nặc Nặc, hôm nay trời lạnh lắm, anh đã mặc áo ấm rồi, em đừng lo nữa nhé, anh ngoan lắm, có phải không?"

Tôi cứ lẩm bẩm như vậy, như một kẻ điên, nhưng chỉ có như vậy tôi mới có thể cảm nhận được rằng cô ấy vẫn còn ở đây, vẫn còn đang ở bên cạnh tôi, chưa từng rời đi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Vết Thương Chẳng Thể Lành - Chương 8: Chương 8 | MonkeyD